161 Cô không phải sao? Cô thật sự không phải sao?Tô Lưu Cảnh ngơ ngác đứng ở trong hồ, trong đầu lúc nào cũng vang vọng câu nói kia, tại sao chỉ với mấy chữ đơn giản chữ, mà cảm xúc lại dâng trào đến bật khóc thế này, nước mắt không khống chế được mà rơi xuống như mưa.
162 Tiếu Như Nghê kinh ngạc, không biết phải trả lời ra sao. Nghiêm Hàn Dư kiên định đẩy tay của cô ta ra, mím môi, sau đó xoay người muốn rời khỏi. Anh biết, là do mình đã chiều hư cô, cưng chiều đến mức cô có thể xem chuyện vứt bỏ anh thành chuyện đương nhiên.
163 Hình Hạo Xuyên không ngừng nghĩ tới những sự kiện sau khi Tô Lưu Cảnh xuất hiện, dường như phía sau có gì đó đang thao túng, mà anh lại không biết, mẹ anh khẳng định đang cố ý che giấu một bí mật nào đó!Đang mải mê suy tư, khi vừa ngẩng đầu lại thấy Tô Lưu Cảnh đang đứng ở hành lang đối diện.
164 "Hình, em, thân thể của em rất tốt, hiện tại thực sự không có vấn đề gì, em rất khỏe, em thật sự tốt vô cùng ", Tiếu Như Nghê kéo tay Hình Hạo Xuyên, cố cười nói.
165 "Điều này chẳng quan hệ gì tới tôi!", Tô Lưu Cảnh cười lạnh nói, cố hết sức gạt đi cảm giác tắc nghẽn khó chịu nơi lồng ngực. Đúng vậy, có liên quan gì tới cô chứ, bất luận bọn họ muốn ở cùng nhau, muốn kết hôn, muốn như thế nào thì cũng đều không liên quan đến cô, cô chẳng qua chỉ cũng chỉ là người qua đường đứng xem, là một người mắc nợ, nợ trả xong rồi liền rời khỏi, không hơn.
166 "Em gái Lưu Cảnh, cùng đi chứ", cô ta cất tiếng hỏi, trên mặt là nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời. Đúng vậy, như thế nào mới đủ đây? Thắng lợi của cô ta chỉ để mình cô ta độc hưởng, sao có thể thỏa mãn được? Phải để cho Tô Lưu Cảnh nhìn thấy tận mắt, mới là điều cô ta mong muốn.
167 "Đồng tình tôi? Tại sao cô lại đồng tình với tôi? Hiện tại người thua triệt để chẳng phải là cô hay sao, tại sao cô còn đồng tình với tôi chứ?". Tiếu Như nghê không nhịn được lên tiếng chất vấn.
168 Tiếng va chạm luân phiên không ngừng vang lên, chiếc xe chở bọn họ giống như một mãnh thú liều mạng mạnh mẽ đâm tới, như muốn hất bay tất cả mọi chướng ngại vật , sau đó đường hoàng mang người lao ra, điên cuồng thoát khỏi hiện trường.
169 Lúc Tô Lưu Cảnh tỉnh lại, đầu óc vẫn còn quay cuồng choáng váng, trước mắt mơ hồ, như đang lạc trong sương mù, bên tai lại ong ong không ngừng, tựa như có tiếng người đang nói chuyện, nhưng lại nghe không hiểu, đến khi tầm mắt rốt cuộc dần dần rõ ràng, cô mới nhìn thấy mấy bóng dáng quen thuộc.
170 "Nam Cung tiểu thư, Tổng giám đốc Hình đã tới!", một tên mặt sẹo hùng hổ chạy tới nói. Lúc này Nam Cung Như mới dừng động tác trên tay lại, đứng lên, hài lòng nhìn tác phẩm của mình, rất vui vẻ cười nói: "Tốt quá, anh Hình tới rồi, tôi đi gặp anh ấy đã!".
171 Nhìn Tiếu Như Nghê phía sau bị mang tới, tất cả mọi người không ngừng được hít vào một hơi. Gương mặt đó là như thế nào ??!Gương mặt vốn dĩ xinh đẹp như hoa, mà giờ lại hằn lên một vết cắt thật sâu, chắc phải dài đến bốn centimét, máu từ miệng vết thương liên tục chảy ra không ngừng, tía tách rơi xuống dưới cổ.
172 Ánh dao sắc lạnh lóe lên, hung hăng lao đến trước mặt Tô Lưu Cảnh. Mắt thấy lưỡi đao chuẩn bị đâm tới, Tô Lưu Cảnh hít vào một hơi!"Nam Cung Như, cô dám! ! !", Hình Hạo Xuyên hét lớn một tiếng, lòng bàn tay bóp chặt đến vỡ ra.
173 Một giây, rồi lại một giây, thời gian chưa bao giờ trôi qua chậm đến như vậy, giống như bị phân cắt thành nhiều phân đoạn nhỏ, mỗi một phân đoạn nào cũng làm cho người ta sợ hãi cực kỳ.
174 Tô Lưu Cảnh biết rõ mình bị đưa vào phòng mổ, cảm nhận được ánh đèn phẫu thuật chiếu vào trên người mình, cảm nhận được mình được bế lên giường, đưa vào phòng bệnh, biết có người nhẹ giọng thì thầm bên tai, biết cửa bị đóng, biết cửa lại bị mở ra, biết có người hôn lên trên trán mình, biết người đó cầm tay của mình nỉ non câu xin lỗi, biết người kia là ai, biết bác sĩ ra ra vào vào thông báo tình trạng hôn mê của cô, hơn nữa vẫn sốt cao không lùi.
175 Phản ứng này có chút ngoài suy nghĩ và dự đoán của Tiếu Như Nghê. Trong suy nghĩ của cô ta, Tô Lưu Cảnh khẳng định phải khiếp sợ trợn to hai mắt, sau đó khóc lóc, bất lực, đáng thương, lôi kéo tay áo của cô ta cầu xin nhưng mọi suy đoán lại không xảy ra như dự liệu.
176 Cô dắt em trai, cầm theo túi hành lý ít ỏi đi trên lối dành cho người đi bộ, cô muốn rời khỏi nơi này, đúng vậy, hiện tại nên rời đi thôi, vĩnh viễn rời khỏi mảnh đất bẩn thỉu này.
177 "Cô ta tỉnh chưa?", Hình Hạo Xuyên lạnh lùng nói, trong con ngươi đen nhánh lạnh lẽo không có chút tình cảm nào. Người mà anh vừa nhắc tới chính là Tiếu Như Nghê, bốn năm trước, cô ta chính là người cuối cùng nhìn thấy Tô Lưu Cảnh, cho nên việc Tô Lưu Cảnh biến mất khẳng định có quan hệ rất lớn tới cô ta.
178 Người vừa đi vào là một người đàn ông tương đối tuấn lãng, nên hình dung về anh ta như thế nào?Gương mặt cực kỳ tuấn tú với sống mũi cao, tuy làn da trắng như bạch ngọc nhưng lại mang theo hơi thở phái nam thành thục rõ ràng.
179 Mary từ trong thư phòng bước ra, đóng cửa lại, trong nháy mắt tình cảm được che giấu xuống tận đáy lòng một cách hoàn mỹ, những năm gần đây, cô ta đã sớm học được cách che giấu tình cảm thật của chính mình, nếu không, bản thân không thể ở bên cạnh anh lâu như vậy.
180 Trong căn phòng bằng kính rộng lớn, mái tóc dài óng ả của Tô Lưu Cảnh tùy ý buộc ra đằng sau bằng một chiếc khăn lụa, đôi mắt xinh đẹp nghiêm túc tập trung vào người mẫu vào manơcanh trước mặt, ngón tay linh xảo cắt xén những miếng vải dư thừa, sau đó bắt đầu khâu lại, truyền sự linh động xinh đẹp sang cho người mẫu không có sinh mạng kia.