201
Tô Lưu Cảnh dùng sức lau môi, muốn xóa sạch tất cả mùi vị của người kia, sanh ta thực sự rất quá đáng, anh ta cho mình là ai chứ! Tại sao lại làm chuyện như vậy với cô, còn nói ra những lời phũ phàng như vậy!
"Mẹ, mẹ, mặt của mẹ sao lại hồng thế?", tay áo chợt bị níu lại, Tiểu Mễ giương đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào cô hỏi: "À! Có phải bị bệnh rồi không.
202
203
Từ ngày cô tát Hình Hạo Xuyên một cái, thì quả thật không thấy anh xuất hiện lần nào nữa, giống như là chưa từng xuất hiện, lại một lần nữa tan biến vào hư không.
204
205
Dạ tiệc từ thiện được tổ chức ở một hội quán nghệ thuật lâu đời vô cùng nổi danh, đêm đó khách quý đến tham dự rất đông, trong khoảng sân rộng từng chiếc siêu xe sang trọng trị giá trăm vạn, ngàn vạn nối đuôi nhau xếp thành hàng, chẳng khác nào như đang mở một cuộc triển lãm xe vậy.
206
207
Đột nhiên va phải đôi đen nhánh thâm thúy sắc bén như dao kia, tim Tô Lưu Cảnh liền rung lên một hồi chuông cảnh báo.
Vì sao anh ta lại tới đây?
"Xin lỗi, đã làm đau em sao?", Thương Thiên Kỳ chợt định thần lại khẽ nói.
208
209
Vốc nước vào tay hắt lên mặt, Tô Lưu Cảnh nhìn bản thân mình trong gương dần dần lấy lại bình tĩnh. Cô gái trong gương dù không trang điểm tinh xảo nhưng càng nhe thế lại càng toát lên vẻ thanh thuần tự nhiên như đóa phù dung e ấp, trên mặt đượm vẻ u sầu, mi tâm nhíu lại thật sâu.
210
211
Tô Lưu Cảnh khẽ chau mày lại, định rời đi, nhưng chân không cẩn thận lại bị hẫng một cái, cả người chao đảo, tay không túm được cái gì, chẳng mấy chốc sẽ ngã nhào xuống đất, làm cô hoảng hốt thét lên: "A!"
Nhưng bản thân lại không bị đo đất như trong tưởng tượng, đột nhiên eo được người ta giữ lấy, tránh thoát được một kiếp nạn, Tô Lưu Cảnh quay đầu, không cần nhìn cũng biết người vừa đỡ mình là ai.
212
213
Tô Lưu Cảnh nhìn Hình Hạo Xuyên đột nhiên xuất hiện, trái tim khẽ run lên một nhịp.
Vì sao anh ta lại tới đây? Vừa rồi, trong buổi đấu giá từ thiện cũng không nhìn thấy anh ta đâu cả, làm sao lại đột ngột xuất hiện ở nơi này?
Phong Trác Nhiên suýt chút nữa đã bị lãnh trọn một quyền, thấy Hình Hạo Xuyên tức giận nói mình như vậy, chẳng những không phản bác, ngược lại còn cười nói: "Tổng giám đốc Hình, cần gì phải tức giận chứ?".
214
215
"Thiên Kỳ. . . . . . ", Tô Lưu Cảnh vội thoát khỏi vòng tay của Hình Hạo Xuyên, thoảng thốt gọi.
Ánh mắt của Thương Thiên Kỳ thoáng qua tia âm u, nhưng trước khi Tô Lưu Cảnh phản ứng kịp, lại biến mất không thấy dấu vết, khi cô nhìn anh chỉ thấy nụ cười nhàn nhạt quen thuộc, cứ như những gì vừa nhìn thấy chỉ là ảo giác của bản thân cô.
216
217
Anh ấy lại đang cầu hôn cô? !
Ôi trời. . . . . .
Tô Lưu Cảnh kinh ngạc mở lớn mắt, gương mặt thoáng ửng hồng, không biết là do quá ngạc nhiên hay là do đang thẹn thùng, nhìn vào đôi mắt xanh nhạt như muốn hút hồn người đối diện kia, trong lòng dậy sóng, đầu ngón tay cũng khẽ run rẩy.
218
219
"Tổng giám đốc, có cần ngăn cản không?". Thư ký bên cạnh thận trọng dò hỏi, khí thế của BOSS thật sự quá đáng sợ, ngay cả bầu không khí bên trong xe cũng lạnh như băng.
220