261 Trong khi chờ Tô Lưu Cảnh kịp phản ứng thì Hình Hạo Xuyên đã sớm ngộ ra, lúc điểm màu đỏ kia bay thẳng qua kính xe phản ứng đầu tiên của anh chính là đẩy Tô Lưu Cảnh xuống đưa lưng của mình làm lá chắn bảo vệ cho cô, thật may là, phát súng kia bị chệch hướng, bọn họ may mắn giữ được một mạng.
262
263 Tống Dĩ Hinh cực kỳ đau lòng, lại khẽ cắn răng nhịn xuống bi thương, vọt tới cửa phòng bệnh, đem toàn bộ đám người xem náo nhiệt đẩy ra ngoài cửa, sau đó cường thế dùng sức đóng cửa lại: "Tránh ra! Tránh ra! Tránh ra hết cho tôi! Nhìn người khác náo nhiệt vui vẻ lắm sao?".
264
265 Tô Lưu Cảnh sửng sốt, ngây người chừng năm giây, cho đến khi bóng dáng của người đàn ông kia biến mất không thấy đâu nữa, mới khẽ cắn răng, đi theo. Bất luận là người nào, cô nhất định phải đối mặt để xem xem tại sao họ lại muốn làm như thế với mình!
Vẫn theo đuôi người đàn ông xuống cầu thang, mặc kệ cô gia tăng bước chân hay là cố ý thả chậm, người kia đều duy trì khoảng cách ước chừng một trăm mét.
266
267 Nam Cung Như hung dữ hét lên, nói xong còn dùng sức xiết chặt tay của cô.
Tô Lưu Cảnh đau đớn cau chặt mày lại, nhưng vẫn cố cắn răng nhịn xuống không kêu ra thành tiếng.
268
269 "Không! Còn chưa đủ đâu!", Tiếu Như Nghê khẽ hé môi thốt ra mấy chữ này, gương mặt vô tội đẹp như vậy, lại có thể nói ra những lời như thế, quả thật làm cho người ta không khỏi rợn cả tóc gáy.
270
271 Trên cơ bản mà nói, Tô Lưu Cảnh là người cực kỳ thiếu hụt cảm giác an toàn, từ cái năm tám tuổi ấy, cha bị bỏ tù, sau đó mẹ lại bệnh tật qua đời, từ đó trở đi không có ai đối xử tốt với cô cả.
272
273 Tô Lưu Cảnh lại không hay biết gì, ngây ngốc ngồi ở đó, yên lặng ngẩn người, đắm chìm trong suy nghĩ hỗn loạn.
Thì ra là mười năm trước, cha của cô làm việc ở Hình thị, thậm chí còn là bạn tốt với tổng giám đốc tiền nhiệm cũng tức là cha của Hình Hạo Xuyên.
274
275 Nghe mẹ Hình chủ động hỏi đến chuyện kết hôn, trong lòng Tiếu Như Nghê cao hứng vô cùng, ngón tay không tự chủ dùng sức xoắn chặt. Cô ta chờ ngày này thật sự quá lâu rồi.
276
277 Tuy Mẹ Hình có chút nghi ngờ, mới vừa rồi thái độ che chở của Hạo Xuyên đối với con bé họ Tô đó mơ hồ khiến bà ta kinh hãi, linh tính mách bảo phải giải quyết chuyện kết hôn của con trai càng sớm càng tốt, vì vậy không kìm được liền nói chen vào: "Nếu không muốn kết hôn, vậy thì trước tiên cứ đính hôn đã, công bố rộng rãi với công chúng".
278
279 "Có phải đang tìm cái này hay không?".
Tô Lưu Cảnh nhìn phần tài liệu kia, đôi môi không ngừng run rẩy, con ngươi bỗng dưng co rút nhanh: "Này. . .
280