221
Thời gian trôi qua thực nhanh, nhanh đến mức không kịp chuẩn bị, rõ ràng là hơn nửa tháng, lại chỉ như một cái chớp mắt đã đến ngày tổ chức hôn lễ.
222
223
Thương Thiên Kỳ chậm rãi vươn tay, chờ đợi cô dâu xinh đẹp đang đến gần.
Tô Lưu Cảnh nhìn người đàn ông đang đứng trên thảm nhung chờ mình ở phía trước kia, gương mặt dần ửng đỏ, từng bước từng bước đi về phía đó.
224
225
Đôi mày kiếm trên khuôn mặt anh tuấn của Hình Hạo Xuyên nhíu chặt lại, từng bước từng bước đi vào giáo đường, đi vào nơi náo nhiệt vui mừng vốn không thuộc về mình này.
226
227
Sau một hồi nhỏ giọng bàn tán, cả giáo đường hoàn toàn an tĩnh lại, không khí trầm mặc này làm cho người ta cảm thấy đáy lòng có chút khủng hoảng, tựa như dấu hiệu bình yên trước trước cơn bão.
228
229
Hôn lễ long trọng này vốn là một hôn lễ hạnh phúc, cô dâu xinh đẹp chú rể anh tuấn, nhưng bởi vì biến cố đột ngột ập đến, mà ầm ầm sụp đổ.
Trên mặt Tô Lưu Cảnh nước mắt không ngừng tuôn rơi, im lìm chảy qua khóe miệng đang cố gắng cong lên của cô, trông lại càng thêm tang thương, một giọt, hai giọt, lặng lẽ rớt xuống chiếc váy cưới trắng như tuyết, giống như thiên sứ vừa lạc bước vào địa ngục trần gian, bi thương không cùng, mỏng manh như cơn gió tùy thời đều có thể sẽ tan biến, hóa thành sương khói hòa tan vào hư vô.
230
231
Tô Lưu Cảnh liều mạng từ giáo đường chạy ra ngoài, xông qua từng bức tường người ở trước mắt, cô không đợi nổi nữa, cô muốn chạy trốn! Phải lập tức chạy trốn, trốn khỏi nơi đầy thị phi này, nếu cứ tiếp tục như thế nữa, chỉ cần một giây thôi cũng sẽ khiến cho cô phát điên.
232
233
Căn phòng rốt cuộc cũng an tĩnh, Tô Lưu Cảnh chậm rãi từ từ nhắm mắt lại.
Từng chuyện từng chuyện vùn vụt lướt qua trong đầu, những khổ sở và bi thương lại một lần nữa mãnh liệt xông đến, những vết thương cũ chồng chất thật vất vả mới tốt lên mọt chút, vừa liền sẹo thì lại bị tạt ngay một chậu axit sunphuric đậm đặc lại ăn mòn đến tận xương tủy, máu thịt lẫn lộn, đau đớn khôn cùng.
234
235
Hình Hạo Xuyên không đành lòng nhìn thấy cảnh này, muốn lau những giọt nước mắt khiến cho bản thân thật đau lòng kia đi, liền bật thốt : "Lưu Cảnh.
236
237
Chỉ một câu nói đó của anh thôi đã khiến mọi cố gắng giữ vững lập trường của Tô Lưu Cảnh, lần nữa sụp đổ.
Thương Thiên Kỳ, tại sao đến lúc này, mà anh vẫn còn dịu dàng khiến lòng người đau xót như thế.
238
239
Tô Lưu Cảnh vẫn còn hơi sốt nhẹ, tai nạn xe bốn năm trước đã khiến thân thể cô vô cùng yếu ớt, sau khi sinh Tiểu Mễ, sức khỏe lại càng xấu hơn, mặc dù mấy năm nay được Thương Thiên Kỳ chăm sóc điều dưỡng, nhưng căn cơ vẫn còn, lần này lại bị đả kích nặng nề như vậy, sức khỏe càng thêm sa sút.
240