181 "Mẹ, con khát quá, lại đói nữa. . . . . . ", cậu bé kéo tay mẹ mình kêu ầm lên. Tô Lưu Cảnh cúi xuống, dùng khăn tay lau mồ hôi trên đầu con trai, nói: "Không phải con nói muốn mua quà tặng sinh nhật cho cô Michelle xinh đẹp ở nhà trẻ sao?".
182 Tô Lưu Cảnh và Tiểu Mễ mua xong đồ, đang chuẩn bị đi về, đột nhiên nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng ồn ào huyên náo. Mặc dù nơi này là khu phố buôn bán sầm uất, nhưng biểu tình của mọi người nhìn qua không hề đơn giản, thậm chí còn có điểm hoảng sợ.
183 Ánh trời chiều ấm áp, từ cửa sổ thủy tinh tràn vào, yên ắng mà thanh bình khiến người ta phải si mê, Tô Lưu Cảnh vẫn như thường ngày, ngồi trong căn phòng sáng sủa, tỉ mỉ sửa đổi từng chi tiết, không muốn có bất kỳ tỳ vết nào.
184 Hình Hạo Xuyên phái người đi thăm dò tất cả mọi tin tức liên quan đến Suzzy, thậm chí còn theo dõi cả người đại diện của cô, nhưng hoàn toàn không phát hiện ra điều gì, một chút tin tức cũng không có.
185 Tây Ban Nha không hổ là thắng cảnh du lịch, vừa bước chân đến mảnh đất này, cảm giác như đang du lịch trên Thiên đường cậy, bất cứ cái gì cũng đều thật mới mẻ, nhưng may mà hiện tại không phải là mùa tham quan, lượng người đổ về đây cũng không nhiều đến đáng sợ, nhưng vẫn náo nhiệt vô cùng.
186 Bầu không khí cố ý kiến tạo nhanh chóng bị phá vỡ, trán Thương Thiên Kỳ nổi đầy gân xanh, đúng vậy, anh đã nhận ra giọng nói của hai người kia, hơn nữa bắt đầu tự chất vấn, mình quyết định tới nơi này du lịch có chính xác hay không.
187 Một đêm này, gió thật lạnh, mang theo hơi thở nhiệt đới, kèm theo sự mát mẻ đặc trưng của hải đảo, giống như bị gió biển thôi miên, bên trong nhà, rèm cửa sổ màu trắng thật dài từ từ bay phất phơ hé lộ hình ảnh trên giường lớn, Tô Lưu Cảnh đang say sưa ngủ, trầm trầm, tóc dài đen mượt xõa tung trên gối chẳng khác nào nàng tiên cá đến từ đáy đại dương.
188
189
"Ba, ba, con không muốn bị vứt bỏ đâu, Tiểu Mễ nhất định sẽ thật ngoan ngoãn, nghe lời, oa oa. . . . . . ". Tiểu Mễ thấy có binh đoàn hậu viện ủng hộ, khuyến khích càng cao giọng kêu la, đôi mắt to ngập nước, quả thật khiến cho mẫu tính của đám người đứng xem cường kéo cao đến đỉnh điểm.
190
191
Nếu bạn từng liều mạng tìm kiếm một thứ đồ tốt, nhưng bất luận có làm thế nào, liều mạng tìm, dùng sức tìm, nỗ lực tìm, uể oải tìm, chán nản tìm, thậm chí trong thời điểm sắp vô vọng vẫn giãy giụa tìm, nhưng chỉ chớp mắt, lại phát hiện vật bạn muốn tìm, đang ở sau lưng.
192
193
"Ba!", Tiểu Mễ giang hai cánh tay nhỏ, uất ức nhào vào lồng ngực của người vừa tới, mè nheo ôm lấy chân ba mình.
Mặt Thương Thiên Kỳ đầy mệt mỏi, nhưng không lộ ra ngoài, mỉm cười ôm cậu nhóc đang uất ức vào trong ngực, dỗ dành: "Được rồi, ba tới rồi, Tiểu Mễ ngoan.
194
195
Hình Hạo Xuyên chẳng khác nào con sói bị chọc giận, mắt đỏ ngầu lên, cánh tay nặng nề vung tới một quyền, giọng nói tràn đầy sát khí: "Hỏi anh một lần nữa, rốt cuộc đã làm cái gì với cô ấy!".
196
197
"Ông xã, dường như em vừa nhìn thấy tên Hình gì gì đó? Chẳng lẽ là ảo giác?". Một giọng nói bình thường vẫn hay ầm ầm ĩ ĩ vang lên, miệng của Tống Dĩ Hinh vẫn còn ngậm thìa kem, không hề có chút hình tượng nói.
198
199
Hình Hạo Xuyên vẫn từng bước từng bước ép sát, bức cô không còn đường có thể lui.
Khoảng cách giữa hai người gần như vậy, gần đến mức khiến cho nhịp tim của cô theo bản năng tăng nhanh tiết tấu, bóng dáng cao lớn ập đến, dễ dàng bao trùm cả người cô.
200
Thể loại: Trọng Sinh, Quân Sự, Khoa Huyễn, Xuyên Không, Ngôn Tình
Số chương: 50