Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Bất Tiếu Phù Đô

Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình
Số chương: 107
Mặc Phi nghi ngờ nhìn bốn phía xung quanh, không đoán ra tại sao bỗng nhiên mình lại xuất hiện trong một rừng cây, không phải vừa rồi còn đang đi trước đội khảo cổ ư? Sao vừa mới chuyển ngã rẽ đã tiến vào một cánh rừng? Ngoảnh đầu nhìn lại một chút, ngã ba phía sau đâu rồi? Nơi này chỉ còn lại một vách đá màu xanh thẫm, bò đầy những bụi cây xanh biếc, mang theo cảm giác tháng năm loang lổ.

Danh sách chương Bất Tiếu Phù Đô


Q.1 - Chương 1: Thế Giới Xa Lạ

1 Mặc Phi nghi ngờ nhìn bốn phía xung quanh, không đoán ra tại sao bỗng nhiên mình lại xuất hiện trong một rừng cây, không phải vừa rồi còn đang đi trước đội khảo cổ ư? Sao vừa mới chuyển ngã rẽ đã tiến vào một cánh rừng? Ngoảnh đầu nhìn lại một chút, ngã ba phía sau đâu rồi? Nơi này chỉ còn lại một vách đá màu xanh thẫm, bò đầy những bụi cây xanh biếc, mang theo cảm giác tháng năm loang lổ.


Loading...

Q.1 - Chương 2: Bệnh Tật

2 Đây là một thôn xóm mới bị bỏ hoang. Đi theo đội ngũ đến nơi đây không bao lâu, Mặc Phi đã biết có một danh xưng “Chủ bạc”, chuyên tiến hành báo danh ọi người, còn phân phát chút ít lương thực.


Q.1 - Chương 3: Lương Tịch

3 Vượt qua mấy ngày gian nan nhất, tinh thần của nhóm lưu dân vốn uể oải cũng bắt đầu yên ổn trở lại, Mặc Phi cũng chuẩn bị rời khỏi cái thôn nhỏ này, nàng không biết việc đồng áng, lại chưa hiểu hết về thế giới ở đây, bất kể như thế nào nàng cũng nên rời đi xem xét một chút.


Q.1 - Chương 4: Trên Đường Gặp Nạn

4 Ngày hôm sau, vừa tờ mờ sáng, mọi người đã lần lượt tỉnh lại. Mặc Phi thuận tay sửa sang lại tóc, sau đó lấy khăn mặt từ trong ba lô ra bờ sông rửa mặt.


Q.1 - Chương 5: Lo Lắng

5 Trải qua cuộc giết chóc kia, tất cả những người may mắn còn sống sót của thương đội đều vẫn chưa thể thả lỏng tâm tình, dọc theo đường đi, không khí u ám, mải miết lên đường, ngay cả Cô Hạc thường xuyên đến trêu đùa Mặc Phi đều trầm mặc.


Q.1 - Chương 6: Sơ Nhập Tiệm Hề

6 Tiệm Hề*. * Mới đến Tiệm Hề. Ngày hôm sau, Mặc Phi giao Tâm kinh đã viết xong cho Vệ Tuyên, ở trong phòng phòng hắn vừa vặn gặp đội trưởng Hứa. Hai người bọn họ trò chuyện với nhau rất vui vẻ, Mặc Phi cũng không muốn xen ngang vào, chỉ để lại Tâm kinh rồi rời khỏi phòng, đi đến thạch đình* trong viện tử kiên nhẫn chờ đợi.


Q.1 - Chương 7: Tự Tiến Cử Thành Công

7 Chỉ mấy ngày sau, đội trưởng Hứa đã đến khách quán tìm Mặc Phi bàn về chuyện mua mặt gương trang điểm. Lúc đội trưởng Hứa tiến vào phòng thì không khỏi nhìn Mặc Phi nhiều thêm vài lần.


Q.1 - Chương 8: Nhập Phủ

8 Ngày hôm sau, Mặc Phi sắp xếp lại ba lô của mình, sau đó đi tới phủ Nhung Trăn vương, dưới sự hướng dẫn của người hầu, nàng đi vào một tòa tiểu viện độc lập.


Q.1 - Chương 9: Thư Các

9 Thư các: phòng sách. Mặc Phi vừa dùng bữa vừa hỏi Mộc Hề đang đứng bên cạnh: “Bình thường, thực khách và khách khanh trong phủ làm những gì?”“Nếu như chủ tử không triệu kiến hoặc giao nhiệm vụ, các thực khách thường sẽ sao chép thư sách hoặc là tụ tập một chỗ chuyện trò, sau đó ghi lại lời nói rồi giao cho chủ quản.


Q.1 - Chương 10: Tài Sỹ Luận Hội (1)

10 "Chủ công, lần này tiến cung đã xảy ra chuyện gì?” Minh Hàn thấy Vu Việt trở về thì trầm tư không nói đành dò hỏi. Trong thư phòng ngồi năm người, Vu Việt ngồi ở vị trí đầu, Minh Hàn ngồi thứ hai, tiếp theo là Yên Kiều và hai vị nam tử mặc trang phục võ giả.


Q.1 - Chương 11: Tài Sỹ Luận Hội (2)

11 Vu Việt mặc một thân trường bào xanh đậm thêu tỉ mỉ, đeo thắt lưng hoa văn vảy cá đỏ thẫm viền vàng, uyên bác mà thoải mái, mặc dù mang trang phục văn nhân quý phái, nhưng long hành hổ bộ*, khí thế sát nhân, ánh mắt lạnh thấu xương như đao, cho dù không lộ ra vẻ hung hãn cũng làm cho người ta có động tác sợ hãi, chỉ mới tiến gần vào đại sảnh, mọi người đã nín thở theo bản năng.


Q.1 - Chương 12: Tài Sỹ Luận Hội (3)

12 "Không biết Phù Đồ tiên sinh thấy thế nào?”Tiếng nói của một nam tử cắt ngang trầm tư của Mặc Phi, nàng khẽ ngẩng đầu, chỉ thấy mọi người đều nhìn lại phía nàng, mà cái nam tử thấp bé đứng ở giữa kia hiển nhiên chính là người vừa mới mở miệng.


Q.1 - Chương 13: Mưu Định

13 Trở lại phủ Nhung Trăn vương, sắc mặt Lô Ngôn vẫn còn trắng bệch, Mặc Phi nói chuyện với hắn, hắn cũng không yên lòng. Vu Việt thực sự làm cho hắn sợ hãi như vậy sao? Chỉ là phong độ thất thường thôi mà? Từ trước đến nay, phủ Nhung Trăn ở Tiệm Hề đâu có chú trọng sở trường văn ngôn, võ lực của Vu Việt Võ đủ sức để bù đắp tất cả.


Q.1 - Chương 14: Chơi Cờ

14 “Duyên phận? Giải thích thế nào?” Vệ Tuyên nghi hoặc. Đúng rồi, “Duyên” là ngôn ngữ Phật giáo, thời đại này còn chưa có cái gọi là nhân duyên. Mặc Phi trả lời: “Tiên sinh còn nhớ ta từng sao chép Tâm kinh không? Nó được gọi là Phạn ngữ*, mà ‘Duyên’ chính là một từ trong Phạn ngữ.


Q.1 - Chương 15: Cưỡi Ngựa

15 Hai người cứ chơi cờ như thế cả buổi chiều, cho tới khi người hầu đến thông báo bữa tối mới chấm dứt. Mặc Phi cáo từ rời đi, mà Vu Việt thì vẫn ngồi ở bên bàn cờ, yên lặng nhìn ván cờ thắng một mục rưỡi, trong lòng như vẫn còn có chút chưa thỏa mãn.


Q.1 - Chương 16: Nổi Giận Chém

16 Lúc Mặc Phi trở lại phủ Nhung Trăn thì đã qua giờ cơm, kể từ sau khi nàng đi vào thời đại này, cho đến giờ cũng chưa từng thả lỏng vui sướng như hôm nay, sau khi Vu Việt về trước một mình, nàng đi đi dừng dừng, vừa thưởng thức phong cảnh, vừa ung dung dạo chơi, bất tri bất giác đã đi tới chạng vạng.


Q.1 - Chương 17: Phong Ba Nhập Phủ

17 Nhung Trăn hơi khác so với tưởng tượng của Mặc Phi, không phồn hoa như Tiệm Hề, ngược lại có cảm giác an lành giản dị. Đất đai mênh mông, nhà cửa ngay ngắn, đủ loại cây nông nghiệp phát triển tươi tốt vô cùng.


Q.1 - Chương 18: Ba Lễ Vật Lớn (1)

18 Giao ước một tháng làm cho chúng môn khách trong phủ của Vu Việt đều kinh ngạc không thôi, bọn họ tò mò Mặc Phi, người chẳng làm được việc gì thì có thể có lễ vật kinh người ra sao được.


Q.1 - Chương 19: Ba Lễ Vật Lớn (2)

19 “Vừa rồi thảo luận quá mức vui sướng cùng các vị, không biết thời gian trôi qua. Vậy thì bây giờ để Phù Đồ dâng lên lễ vật cuối cùng này đi!”Mặc Phi nâng hộp gỗ dài cuối cùng, lần này nàng không nói gì, chỉ làm ra động tác dâng lên.


Q.1 - Chương 20: Canh

20 Một chiếc lá rụng từ ngoài cửa sổ bay vào, rơi xuống mặt bàn của Mặc Phi. Hóa ra bất giác đã là cuối thu rồi, không biết thầy của nàng có khỏe không? Nàng đột nhiên mất tích như vậy, chắc chắn sẽ khiến cho thầy lo lắng.


Loading...