141 “Anh ta căn bản không thể cho em hạnh phúc, em có hiểu hay không!". Anh rống giận, lời lẽ như bão tố đánh vào tai cô, vọt thẳng lên trung khu thần kinh.
142 Nhìn bọn họ lôi máy chụp hình ra, Tô Lưu Cảnh cảm thấy thật lạnh lẽo, đám người này rõ ràng có chuẩn bị mà đến , thậm chí là bị người ta giật dây. Là ai? Là ai lại muốn cho bọn họ làm như vậy? !"Cô em, ngoan ngoãn một chút, chụp vài bức thì xong rồi, nếu không, có thể không chỉ vài tấm hình đơn giản là có thể xong chuyện đâu!".
143 Nghiêm Hàn Dư vốn cùng với đám đồng nghiệp bệnh viện đến quán bar tụ tập, không nghĩ tới lại nhìn thấy một người trông rất giống Tô Lưu Cảnh. Anh hơi hồ nghi, cho nên sau khi tạm biệt đồng nghiệp liền chạy đến xem một chút, thật không ngờ lại nhìn thấy hình ảnh như vậy!Nghiêm Hàn Dư ôm cô gái nhỏ vẫn đang run lẩy bẩy trong ngực, nhìn khuôn mặt cô đầm đìa nước mắt, lại không nghe thấy tiếng khóc, cô càng liều mạng đè nén như vậy càng khiến cho anh cảm thấy càng đau lòng.
144 Quả nhiên, không ngoài dự liệu, ban đêm Tô Lưu Cảnh liền phát sốt. Loại sốt này dường như phát sinh từ áp lực trong lòng quá lớn dẫn đến cơ thể không chịu nổi, lại không có chỗ nào phát tiết, cho nên mới mượn hệ thống miễn dịch hệ thống để phát ra ngoài.
145 Đúng vào lúc này, chuông cửa lại gấp rút reo vang. Nghiêm Hàn Dư và Tô Lưu Cảnh đưa mắt nhìn nhau, sau đó ném những mảnh vụn trên tay vào trong thùng rác, tiến lên mở cửa.
146 Nhìn những giọt lệ vương trên khóe mắt cô, cơn tức trong lòng Hình Hạo Xuyên bỗng nhiên dịu lại, nhẫn nhịn hỏi: "Nói cho tôi biết, tối hôm qua xảy ra chuyện gì?".
147 Chuyện chụp hình lần này, cùng với vụ bị thương ở đầu trong sự kiện tuyên truyền lần trước, rõ ràng là có người cố ý tác động, nhưng người này là ai? Tại sao lại muốn làm như vậy? Chẳng lẽ có thù oán với Tô Lưu Cảnh sao?Hình Hạo Xuyên chau mày lại nhìn người con gái vẫn còn đang ngủ say, có lẽ sự việc đêm qua đã khiến cho cô quá mệt mỏi, mới có thể ngủ mê mệt trên ghế sô pha như thế.
148 Chất cồn nóng hừng hực chảy xuống dạ dày, cả cổ họng cũng như bị thiêu cháy, Tô Lưu Cảnh ôm ngực dồn dập ho khan, nhưng trong lòng lại dấy lên một nỗi khát vọng muốn uống tiếp.
149 Nhìn vành mắt hồng hồng như mèo con đang ngủ của cô, Hình Hạo Xuyên thật hận không thể kéo cô dậy hung hăng đánh lên cái mông kia một trận, nhưng vẫn cố nhẫn nhịn, ra lệnh cho tài xế trực tiếp lái về nhà.
150 Tô Lưu Cảnh ra khỏi phòng bệnh, lảo đảo đi tới cửa cầu thang, cô không đi thang máy mà rẽ ra lối dành cho cầu thang bộ, nơi này đã bị bỏ không từ lâu rồi, trong hành lang quanh co thật dài, không có một bóng người, vô cùng an tĩnh, mờ mịt một mảnh.
151 Đối mặt với sự ép hỏi tới tấp của Thương Thiên Kỳ, Tô Lưu Cảnh lập tức luống cuống, hoàn toàn luống cuống, anh thế mạnh như trẻ che, cố tình gây áp lực, khiến cô cảm thấy thực xa lạ.
152 Vừa ngẩng đầu, liền chống lại con ngươi âm u lành lạnh của Hình Hạo Xuyên, Tô Lưu Cảnh bỗng dưng giật nảy mình. Anh đến đây từ lúc nào? Mới vừa rồi anh đã nghe được gì?Nghiêm Hàn Dư phản ứng kịp, bày tỏ quyền sở hữu, ngăn Tô Lưu Cảnh lại, sau đó mỉm cười chào hỏi: "Hình tiên sinh, xin chào, tôi và bạn gái của tôi đang muốn đi ăn, anh có muốn đi cùng không?", lời nói ôn tồn nho nhã như vậy nghe có vẻ hết sức bình thường, nhưng dường như thấp thoáng đâu đó còn có cả mùi vị khiêu khích.
153 "Để tôi tự bôi!", Nghiêm Hàn Dư nhận lấy lọ thuốc sát trùng từ tay cô, nói. Sau đó thuần thục rửa vết thương bôi thuốc ình. Anh kéo Tô Lưu Cảnh ra ngồi trên một chiếc ghế dài, rồi chạy đi mua hai hộp trà sữa, cùng một cái bánh ngọt đặt vào lòng bàn tay cô, nói: "Đói bụng không, không có tâm tình đi ăn, dùng tạm thứ này lót bụng vậy".
154 "A!" cháo gà nóng rẫy hất thẳng vào tay, theo đà đó còn vẩy cả vào trên ngực, trong nháy mắt làn da sưng đỏ cả mảng lớn, đau đớn bỏng rát khiến Tô Lưu Cảnh chợt rút tay về, đau đến mức cắn chặt răng, dưới chân mềm nhũn, tê liệt ngồi bệt đất.
155 Ôn nhu hiếm có này, nếu như là trước đây, nhất định sẽ khiến cho cô cảm động thật lâu, nhưng trong hoàn cảnh bây giờ thật chẳng khác nào một câu chuyện cười tàn khốc.
156 Cái đó "Nhưng là. . . . . . " chỉ cần nhìn trạng thái của Tiếu Như Nghê liền rõ ràng rồi. Tin tức này chẳng khác nào sấm sét giữa trời quang, hoàn toàn phá huỷ hình tượng ưu nhã mà cao ngạo vốn có, Tiếu Như Nghê ngay cả tâm tình cũng hỏng mất, thậm chí còn quên chân mình thương, tiếp tục giằng co: "Hình, anh Hàn Dư, mau đuổi bọn họ đi ra ngoài đi! Bọn họ đều đang gạt người! Em rất khỏe mạnh, em không có bất cứ vấn đề gì!"Bác sĩ Trầm khổ sở giải thích: "Tiếu tiểu thư, xin hãy ổn định cảm xúc một chút , hiện tại chỉ phát hiện có khả năng tái phát, vẫn còn chưa chẩn đoán chính xác.
157 Có lẽ là bị kích thích quá lớn, những gì vốn chôn chặt tận đáy lòng toàn bộ đều bị Tiếu Như Nghê khơi ra hết. Những thứ âm u kia, lòng căm hận dồn nén, khiến Tô Lưu Cảnh phải hít sâu một hơi.
158 Cuối cùng bệnh tình của Tiếu Như Nghê cũng đã có kết quả giám định, xác thực là đã tái phát. Bệnh ung thư hiện tại vẫn là một vấn đề nan giải với giới y học, phần trăm chữa khỏi tương đối thấp, hơn nữa tỷ lệ tái phát lại còn tăng cao.
159 Đóng cửa lại đi ra, Tô Lưu Cảnh cầm những cành hoa bách hợp trong tay, tăng nhanh bước chân cách xa phòng bệnh, mặc dù mỗi lần ngoài mặt giả vờ rộng rãi không để ý đến biểu hiện dịu dàng của Hình Hạo Xuyên đối với Tiếu Như Nghê, thế nhưng vào những lúc không có ai, chiếc mặt nạ ngụy trang cô cố gắng đeo lên kia lại không thể tiếp tục kiên trì được nữa.
160 "Đúng, ít nhất thì anh ấy còn có thể cho tôi một chiếc bình tự tay làm ra, mà anh thì sao? Cái gì cũng không thể!"Tô Lưu Cảnh lớn tiếng nói ra, đây cũng là lần đầu tiên cô lớn mật như thế, dám thẳng thắng chống đối lại anh.