81 "Tổng giám đốc, tin tức mà ngài cần chúng tôi vẫn đang điều tra, phát hiện hai năm trước đây, trước khi Tiếu tiểu thư biến mất xác thực đã gặp mặt với Hình lão phu nhân tại một quán cà phê, nhưng nguyên nhân cụ thể là gì thì vẫn chưa tra rõ được.
82 Cảm nhận được Tô Lưu Cảnh có gì đó không thích hợp, Tống Dĩ Hinh liền hỏi: "Sao vậy?""Không có gì. ", Tô Lưu Cảnh tránh né đáp, cố gắng khống chế tầm mắt của mình, không liếc về phía kia nữa, nhưng đôi mắt lại không hề nghe lời, cứ thế tập trung dõi theo người đàn ông kia.
83 Lúc Chu Vi Ngôn say khướt từ trong phòng rửa tay đi ra, mơ hồ nhìn thấy bóng lưng của Tô Lưu Cảnh bị mấy người đàn ông kéo đi. "Ụa. . !" cả người chìm trong cơn say, lắc lư nói: "Ah, hình như là người của Hình Hạo Xuyên, nhưng lại không giống.
84 Tô Lưu Cảnh bị trói, mắt cũng bị bịt kín, bị nhẫn tâm ném vào trong xe, khẽ kêu đau, liều mạng giãy giụa, đứng dậy muốn chạy ra khỏi xe. Người đàn ông to cao trông như hung thần ác sát liền tát cô một cái, mạnh đến nỗi nổ cả đom đóm mắt, người cũng lệch sang một bên: "Mẹ kiếp! An phận một chút cho ông, mày cho rằng bây giờ vẫn có người chịu bỏ tiền ra bao à? Nói ày biết, nếu còn dám gây rắc rối cho tao thì ông đây sẽ giết chết mày rồi trực tiếp ném vào trong biển làm mồi cho cá!"Tô Lưu Cảnh bị tên kia tát ột cái hoa mắt chóng mặt, khóe miệng cũng rỉ máu, còn muốn tiếp tục giãy giụa, thì đã bị người nọ cầm băng dính màu đen niêm phong miệng của cô vào, sau đó liền ném vào trong cốp xe.
85 Kể từ buổi tối hôm Tô Lưu Cảnh mất tích, hiện tại vẫn chưa tìm được, mười tiếng đã trôi qua, nhưng vẫn không thấy tung tích đâu cả. Hai tay của Lưu Thừa chắp trước người, kính cẩn nói: "Chúng tôi đã đi kiểm tra những camera ở quán bar, liền phát hiện tối hôm qua tầm tám giờ 53 phút có ba người đàn ông mang một cô gái đang hôn mê đi ra khỏi đó, sau đó lên một chiếc xe rời đi, nhưng lúc đó ánh đèn rất tối, những người đó lại luôn cúi đầu, căn bản không nhìn rõ mặt, nên không biết rốt cuộc là người ở đâu.
86 Tô Lưu Cảnh bị một mũi tiêm kia làm cho xụi lơ, chỉ cảm thấy mỗi một chỗ trên cơ thể đều như có ngàn vạn con kiến đang bò, sau đó xuyên thấu qua da, cắn vào trong thịt, vừa tê vừa đau, nhiệt độ trên người dần dần tăng cao, cứ như bị tưới lên người một thùng rượu , chất cồn biến thành ngọn lửa thiêu đốt bừng bừng, ngay cả hít thở cũng không thông.
87 “ Buông ra…. . Buông tôi ra…. . ” Tô Lưu Cảnh hiện tại thần trí đã không rõ, nhưng vẫn là cố chấp theo bản năng, không muốn người khác đụng vào mình. Nhưng vào lúc này giãy giụa có vẻ quá vô lực, cánh tay vỗ vào trên người đàn ông kia thay vì nói là cự tuyệt, chẳng khác gì an ủi cả, mềm mại đánh vào ngược lại còn gợi lên ham muốn mãnh liệt.
88 Cả người cô tựa như đang phát sốt, Tô Lưu Cảnh không kìm chế được cơ hồ sắp thét chói tai: "Khó chịu. . . . . . giúp tôi. . . . . . " Căn bản không biết vì sao, chẳng qua chỉ cảm thấy toàn thân cực kỳ khó chịu, sắp nổ tung, từ trong sâu thẳm dâng lên một nỗi khao khát khó diễn tả thành lời.
89 "Bác sĩ, cô ấy thế nào rồi?". Chở Tô Lưu Cảnh đến bệnh viện, Hình Hạo Xuyên vội vàng lên tiếng hỏi. Bác sĩ lập tức kiểm tra các triệu chứng của Tô Lưu Cảnh rồi nói: "Bệnh nhân bị nhiễm một lượng thuốc mê cực mạnh, cộng với thuốc kích dục gây tê liệt thần kinh, mấy loại thuốc này gộp lại sẽ có dược hiệu cực mạnh, hơn nữa trong đó một loại thuốc làm cho bệnh nhân bị dị ứng, cho nên hiện tại toàn thân mới nóng ran, đỏ ửng lên, xuất hiện hiện tượng phản thuốc mãnh liệt, cũng đã từng có bệnh nhân bị tử vong tại chỗ.
90 Ngày hôm sau khi Tô Lưu Cảnh tỉnh lại, cả mình mẩy đều đau nhức, không nhịn được khẽ rên lên một tiếng. "Cô tỉnh rồi?", một giọng nói trầm thấp mà ưu nhã chậm rãi vang lên.
91 "Anh Hình, anh làm sao vậy?", Nam Cung Như giương đôi mắt to tinh khiết, không hiểu hỏi. Hình Hạo Xuyên trầm mặt, lạnh lùng nói: "Chắc em biết có câu ‘ nước giếng không phạm nước sông ’.
92 Hôm nay thời tiết dần dần trở lạnh, tạm biệt nắng gắt cuối thu, cả người hình như cũng sảng khoái hơn, lúc này mới có chút cảm giác hoà thuận vui vẻ của mùa thu chân chính.
93 Khung hình bị rơi xuống đất vỡ tan, phát ra tiếng vang thanh thúy, giống như một thác nước đổ xuống, bắn ra vô số bọt nước trong suốt, dưới ánh mặt trời đang xuyên thấu qua rèm cửa sổ màu trắng lóe lên những tia sáng rực rỡ, bức hình xinh đẹp cũng rơi sang một bên, còn người ở trên đó lại không hề cảm thấy đau đớn, vẫn mỉm cười thật dịu dàng.
94 "Cái này là cấm kỵ của tiên sinh, ai dám nói ra sẽ bị đuổi ra nhà họ Hình đấy!", dì Lưu vội vàng che miệng của Tô Lưu Cảnh lại, thận trọng nói. Nghiêm trọng như thế sao? Vậy anh đối với chủ nhân của căn phòng kia, rốt cuộc là để ý đến trình độ nào?Nghĩ đến việc anh không chút lưu tình đẩy mình ngã ra đất, trong lòng liền vừa khó chịu vừa đau đớn, vội kéo tay dì Lưu khẩn cầu: "Dì Lưu, xin dì nói cho cháu biết đi, cháu thật sự rất muốn biết, nhất định cháu sẽ không nói cho anh ấy biết là dì nói, cháu xin thề! Van dì mà.
95 Cô thật sự có thể mong đợi sao?Lời của dì Lưu vẫn cứ vang vọng trong đầu, giống như người ngã từ vách đá xuống, chuẩn bị rơi xuống vực sâu, lại đột nhiên vớ được một sợi dây thừng cứu mạng.
96 Tô Lưu Cảnh thận trọng bê món điểm tâm mới vừa nướng xong đi lên lầu. Đây là món điểm tâm mà Hình Hạo Xuyên thích nhất cô vừa học được từ chỗ dì Lưu, hương vị rất nhẹ, ngọt mà không ngán, để tăng thêm kích thích cô còn cho thêm một chút xíu Bạc Hà vào, nếm thử một miếng, mùi vị quả thật rất tốt, chắc hẳn anh sẽ thích.
97 Nhìn theo bóng lưng thất hồn lạc phách của Tô Lưu Cảnh, đột nhiên Hình Hạo Xuyên chợt thấy tâm phiền ý loạn, phiền não nhíu chặt chân mày. "Tổng giám đốc?", Lưu Thừa ở phía sau liền lên tiếng.
98 "Tiên sinh đã trở lại!", sau khi nghe được thông báo, tất cả người giúp việc trong nhà đều vội vàng chạy ra cửa chính tập họp, nghênh đón Hình Hạo Xuyên.
99 Bị đám bọt nước bắn tung tóe lên người ướt từ đầu tới đuôi, nhưng Tô Lưu Cảnh lại không hề có bất cứ phản ứng nào. Chiếc xe vốn đã lái qua chợt phát ra một tiếng phanh bén nhọn, sau đó liền ngừng lại, một đôi giày da màu đen dừng ở trước mặt cô nói: "Tiểu thư, cô không sao chứ?".
100 "Ly tiếp theo ly, ăn mừng chúng ta cùng nhau thất tình!"Tô Lưu Cảnh mỉm cười giơ ly rượu lên cao, sau đó ngửa đầu uống, trong nháy mắt, một giọt nước mặn chát thừa dịp đó rơi vào trong ly rượu kia, theo dòng chất lỏng bỏng rát đồng loạt rưới vào trong cổ.