101 Sau khi quay sang cám ơn Nghiêm Hàn Dư, bọn họ liền chia tay trước cửa khách sạn, Nghiêm Hàn Dư vốn còn muốn lái xe đưa cô về, nhưng lại bị Tô Lưu Cảnh cự tuyệt.
102 "Buông tôi ra!", hai mắt Tô Lưu Cảnh hồng hồng, phản kháng nói. Nghe thấy cô thét chói tai, ánh mắt sắc bén của Hình Hạo Xuyên từ từ sâu hơn, dường như có một ngọn lửa vừa bùng lên, mãnh liệt đến mức không thể ức chế được.
103 "Thương. . . . . . anh Thương. . . . . . " Tô Lưu Cảnh được mạnh mẽ kéo vào một vòm ngực ấm áp, ủ dột lẩm bẩm nói, tinh thần vẫn còn đang hoảng hốt chưa phản ứng kịp.
104 Đứng ở trước phố ăn vặt nổi danh nhất, Tô Lưu Cảnh kinh ngạc nhìn con đường chật chội náo nhiệt trước mắt, hỏi: "Anh nói nơi này sao?". Thương Thiên Kỳ hài hước nói: "Thế nào, cảm thấy một công tử nhà giàu như tôi đây không nên xuất hiện ở nơi này? Hay là nói trong mắt em tôi giống như những tên Phú Nhị Đại kia, lúc rãnh rỗi liền đua xe tán gái ăn chơi mới được xem là bình thường?"Tô Lưu Cảnh vừa nghe, liền vội vàng khoát tay nói: "Tôi không phải ý này!".
105 Thương Thiên Kỳ hơi nhếch miệng, nói: "Rất cảm động?"Tô Lưu Cảnh gật đầu một cái, hốc mũi cũng trở nên ê ẩm rồi. Pho tượng này không chỉ mang đến cho cô truyền thuyết kia, mà chính là tuổi thơ vô cùng ngọt ngào nữa, thuở còn thơ với nhưng ước mơ đẹp đẽ nhưng lại không hề thiết thực.
106 Đêm đó, cô ngủ cùng với Dĩ Hinh. Vì tiết kiệm tiền thuê phòng, căn nhà thuê lúc trước cô đã hủy hợp đồng rồi, hiện tại đột nhiên bị đẩy đường nên bây giờ không cong chỗ nào để đi, chỉ có thể đến nhà Tống Dĩ Hinh ở tạm một tối.
107 Tô Lưu Cảnh thất hồn lạc phách đi trên đường phố, cố gắng không nghĩ đến hình ảnh vừa rồi nữa, mở to mắt nhìn thẳng phía trước, không để cho người khác phát hiện ra đáy mắt bi thương của mình.
108 Gia nhập R•K đã được một tuần lễ, từ lúc mới bắt đầu cái gì cũng không biết, hiện tại đang từ từ học tập, không cố hết sức quả thực là không thể nào, hơn nữa chuyện cô đi cửa sau mới được nhận vào đây không biết tại sao lại truyền ra, cho nên có rất nhiều ánh mắt nhìn vào cô không quá thân thiện cho lắm, cũng không tình nguyện dạy dỗ cô thật lòng.
109 Bị o bế trong một không gian hẹp như vậy, không khí đều không thể lưu thông, khắp nơi đều là hơi thở của anh, mùi thuốc lá kèm theo mùi Bạc Hà nhàn nhạt, hơi thở đầy mâu thuẫn đó, thật giống với bản thân của anh.
110 Trong nháy mắt bị anh cưỡng hôn, trái tim của Tô Lưu Cảnh như ngừng đập, nụ hôn của anh, cũng không thô bạo như trong tưởng tượng, càng không giống với những nụ hôn thô lỗ trước kia, ngược lại nó rất sâu, mang theo một tia dịu dàng, hoàn toàn chiếm giữ cánh môi của cô, sau đó khẽ cắn mút tựa như đang thưởng thức bánh pút-đing vậy, cứ thế vừa đuổi bắt vừa nhẹ nhàng liếm láp.
111 Đột nhiên có người xông tới, hai người đều cả kinh, quay ra nhìn kẻ đột nhiên xông vào, không ngờ người này lại là Tiếu Như Nghê. "Cô. . . . . . hai người.
112 Trong lòng của anh, luôn tồn tại một người khácCho nên từ lúc sinh ra em đã cô độc một mình. Tôi đã từng hy vọng xa vời nếu như mà tôi yêu anh nhiều hơn một chút nữa, anh có thể nghiêm túc hơn không?Nhưng đến cuối cùng em mới biết: điều đó thật sự không thể, không thể nào, không thể nào.
113 Trong quán cà phê ưu nhã , không gian tràn ngập tiếng nhạc êm dịu, sau khi phục vụ mang hai cốc cà phê lên liền lặng lẽ lui ra. Tô Lưu Cảnh thận trọng ngồi đó, đối mặt với Tiếu Như Nghê, chiếc thìa trong tay không ngừng khuấy đều cà phê, đúng như nội tâm bứt rứt khó chịu của cô giờ phút này.
114 Buổi họp báo của Thương Thiên Kỳ rất nhanh đã tới ngày. Ngày hôm đó, quả thật có thể được coi là có hàng vạn con mắt nhìn chăm chú, đối với giới thiết kế Trung Quốc vẫn luôn đi sau các nước Pháp, Milan, Italy thì buổi họp báo này có ý nghĩa cực kỳ đặc biệt.
115 Hình Hạo Xuyên kéo tay Tiếu Như Nghê mắt nhìn thẳng đi lướt qua, dường như không hề nhìn thấy cô, ngược lại Tiếu Như Nghê lại mỉm cười lên tiếng chào hỏi: "Lưu Cảnh, xin chào!".
116 "Không phải đã chấp nhận sao? Hay là còn có ẩn tình khác?""Xin hỏi quan hệ của cô cùng với tổng giám đốc Hình đến cuối cùng là như thế nào? Chỉ là tình nhân của ngài ấy có phải không? Xin Tô tiểu thư hãy trả lời thành thật!".
117 Thương Thiên Kỳ che chở ôm Tô Lưu Cảnh vào trong ngực, bứt phá vòng vây của đám ký giả rời đi, cũng không phát giác sau lưng có một ánh mắt phẫn nộ bức người đang nhìn mình chằm chằm, nếu ánh mắt có thể hóa thành gươm đao cơ hồ có thể chém bọn họ thành trăm nghìn mảnh.
118 Bên ngoài, buổi họp báo đã chính thức bắt đầu. Khi Tô Lưu Cảnh chạy tới, người chủ trì từ tiết mục mở màn đã tiến hành đến hồi cuối. "Cảm ơn các vị tân khách, cùng các vị trong giới truyền thông, buổi trình diễn thời trang đầu tiên của ‘Bàn tay Thượng Đế ’ xin được chính thức bắt đầu, chắc hẳn là mọi người mong đợi đã lâu, sau đây ——IT’SSHOW¬TIME!".
119 Đối với những lời nghị luận ầm ĩ ở bên dưới, Thương Thiên Kỳ dường như cũng không để tâm, con ngươi mỏng màu xanh dương dịu dàng nhìn về phía người nào đó, nói: "Bộ lễ phục này, chính là một lời cam kết, lời cam kết của tôi với một người, có lẽ cô ấy không hoàn mỹ, thậm chí còn hơi ngây ngô, lại quật cường, luôn thích tự uất ức bản thân mình.
120 Anh nhìn cô, mà cô lại đang nhìn anh ta và người con gái khác. . . . Thương Thiên Kỳ đột nhiên cảm thấy, hôm nay bản thân quyết định hành động như thế thật sự quá sai lầm.