141 Sau khi Đào Du Du ra ngoài được vài phút, Vũ Văn Vĩ Thần mới cầm điện thoại lên, gọi vào số điện thoại trong phòng làm việc của Hồ Ứng ở sát vách. “Vâng, Tổng Thống, ngài có gì phân phó?” Hồ Ứng nhận điện thoại.
142 “Trợ lý Hồ, anh…………. . Anh đang nói chuyện cười sao? Anh nói ngài Tổng Thống muốn tôi đêm nay đi xem phim với anh ta?” Đào Du Du trừng to hai mắt nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Hồ Ứng, trong lòng đang hò hét, trời ơi có cần phải sợ hãi như vậy không? Đầu óc Tổng Thống bị động kinh nên muốn xem phim kinh dị sao?“Quản gia Đào, cô cảm thấy bộ dáng tôi như vậy rất tức cười sao?” Vẻ mặt Hồ Hứng rất nghiêm túc, thật ra trong lòng anh ta đang hò hét, Tổng Thống vì sao động kinh muốn mời Đào Du Du đi xem phim chứ? Chẳng lẽ anh ta không biết bộ dạng này của anh ta đối với người ngoài khi thì lạnh, khi thì nóng sẽ làm cho người khác ăn không tiêu sao?“Được rồi, trợ lý Hồ, ngài Tổng Thống có nói vì sao muốn mời tôi đi xem phim không?” nếu không cho cô một lý do bình thường để cô nhận lời, cô thật sẽ chết không nhắm mắt.
143 Một bữa cơm mọi người đều trầm mặc, Đào Du Du còn đang nơm nớp lo sợ, cô cứ nghĩ rằng Vũ Văn Vĩ Thần sẽ vì chuyện Đào Dục Huyên đưa Tiêu Nhã Hinh đi chơi sẽ la mắng cô một trận, nhưng mà ko nghĩ đến, Vũ Văn Vĩ Thần ngoại trừ nói với Tiêu Nhã Hinh vài câu ra, đối với Đào Dục Huyên tội đồng lõa lại không nói một chữ nào.
144 “Sau…………. Xuống xe? Anh…………. Không lẽ anh định…………. . ” cô vốn định nói, không phải anh muốn đi bị chứ? Kết quả hai chữ “đi bộ” còn chưa kịp nói ra miệng, cô cảm giác tay mình có một đạo lực rất mạnh nắm chặt, một giây sau, cả người cô bị lực mạnh đó kéo ra khỏi xe, giày cao gót dưới chân làm cô đứng không vững, đầu đập vào ngực Vũ Văn Vĩ Thần.
145 Quả quyết bỏ mặc một mình cô ngồi ở chỗ đó, Vũ Văn Vĩ Thần thản nhiên bước đi, Đào Du Du nhìn bóng lưng anh rời đi, từ trong lòng bắt đầu hung hăng khinh bỉ anh.
146 Quay đầu nhìn thấy cách đó không xa, Ngũ Y Y kéo lê bước chân nhìn trái nhìn phải, bước đi chậm chạp. Có chút buồn cười nhìn vẻ mặt của cô giống như từ sao hỏa mới đến, anh khó có được tâm tình tốt đến bên cạnh cô, sau đó đồng loạt nắm lấy tay cô, đem tay cô đặt vào lòng bàn tay mình.
147 “Cô gái này khẩu vị thật đúng là khác người, xác định muốn xem phim kinh dị sao?” Vũ Văn Vĩ Thần hơi khinh bỉ liếc mắt nhìn Đào Du Du một cái, sau đó cười nói.
148 Vì vậy, một chút hảo cảm đối với Vũ Văn Vĩ Thần trong phút chốt hoàn toàn biến mất không còn, anh ta quả nhiên là một Tổng Thống làm cho người ta không thể chịu được, anh ta có mặc vào lớp thân sĩ cũng không thay đổi tính cách xấu xa này.
149 “Cho nên cô có chút can đảm thì xem phim kinh dị đi?” Vũ Văn Vĩ Thần có chút không hiểu nhìn cô gái bên cạnh mình bị dọa thành ngốc, thử rút cánh tay mình vài lần, phát hiện ngoại trừ không động đậy, thì chỉ có thể để cô ôm như vậy.
150 Đào Du Du vừa nghe nói Dương Vi Tiếu đến tìm mình, cô lập tức chấn động, nói với bên kia bộ đàm: “Cho cô ấy vào. ”Nói xong, cô buông công việc trong tay, ra khỏi văn phòng, đi về phía đại sảnh.
151 Tiểu Chu nghiêm túc nhìn chân Đào Du Du, sau đó căn cứ vào bàn chân cô rồi ghi lại, theo ảnh chụp, rồi đứng dậy hỏi: “Cô mang giày mới sẽ xuất hiện hiện tượng cọ sát chân sao?”“Có đôi khi giày mới sẽ có tình trạng này, sau đó mang giày DF cũng vậy.
152 Mãi cho đến khi mười một giờ trưa, Đào Du Du thật sự bị món tiền lớn này khiến cho không cách nào tập trung làm việc được, cô không thể nhịn được rốt cuộc chạy đến trước cửa văn phòng Vũ Văn Vĩ Thần.
153 Biệt thự Sơn Trang. Trong một căn phòng xa hoa, có một cô gái xinh đẹp đang ngồi trước bàn trang điểm. Trên mặt cô không có nhiều cảm xúc lắm, chính là đôi mắt tràn ngập nước mắt chứa nhiều đau thương.
154 "Mặc dù sô cô la ăn rất ngon, nhưng mà. . . . . . . . . . . . giống như cả người đều ăn vậy, không phải chỉ có chuyện này mới xảy ra trên người đứa trẻ sao?" Anh vừa cười vừa nhìn cô xấu hổ mà mặt đỏ bừng lên.
155 Sau này, sau này, lại sau này, cô đuổi theo bước chân anh thật lâu. Cuối cùng cũng có một ngày, cô mang vẻ mặt đau thương đến trước mặt anh rồi nói: "Lý Doãn Trạch, có phải anh thật thật thật không thích em một chút nào không?"Anh hơi nghiêng đầu, đáy mắt lướt qua một tia dịu dàng, nhưng lại không lên tiếng.
156 "Nghe nói có một chỗ chơi rất vui, ngày mai chúng ta cùng đi chứ. " Đào Dục Huyên nói. "Đúng không? Là ở đâu?" Tiêu Nhã Hinh nghe cậu nói như thế, lập tức vui vẻ hẳn lên.
157 Cô vừa mới kéo rèm cửa sổ lên, cởi quần áo xuống, chuẩn bị đi vào phòng vệ sinh, kết quả lại nghe được một tiếng nổ lớn từ cửa sổ, kính thủy tinh rơi đầy mặt đất.
158 Sáng hôm sau Đào Du Du không gọi Vũ Văn Vĩ Thần rời giường, cô lười biếng tinh thần sa sút nhốt mình trong phòng ngủ nướng. Tối hôm qua sau khi cửa sổ bị Vũ Văn Vĩ Thần đập nát, gió không ngừng thổi vào phòng, vừa thổi hơi lạnh vào cô, vừa cảm nhận được nhiệt độ bên ngoài, trong lúc nhất thời chỉ cảm thấy không khí nóng lạnh cứ lặp đi lặp lại.
159 "Hay là, bởi vì tối hôm qua tôi nói ngực cô quá nhỏ, cho nên cô vẫn còn không vui?" Thấy Đào Du Du không nói lời nào, Vũ Văn Vĩ Thần đột nhiên thu hồi vẻ tức giận trên mặt, mỉm cười xấu xa kề miệng tới sát bên tai cô nhỏ giọng kích thích cô.
160 "Vậy người đưa bưu phẩm kia, đã thẩm vấn chưa?" Sau khi Vũ Văn Vĩ Thần ngồi xuống phía sau bàn làm việc, lập tức mở miệng hỏi trưởng phòng bảo vệ về tình huống kia.
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Huyền Huyễn
Số chương: 50