101 “Anh…………. Anh quản tôi…………………. Tôi nào có đỏ mặt?” Đào Du Du bị anh làm ầm ĩ như vậy, cả thấy rất kỳ quái, cô đưa tay vào ngăn kéo lấy ra một miếng khăn giấy rồi lau khóe miệng một chút, lại chùi trên bả vai nơi nước miếng chảy ra, sau đó đứng dậy, không thèm để ý đến Vũ Văn Vĩ Thần, cô chỉ lầm lủi đi về phía cửa.
102 Chờ chuyên gia trà đạo khác đổi ly trà khác đến, Ngả Cầm Thị bưng lên uống một ngụm, sau đó đặt ly trà lên trên bàn trà, ánh mắt nhìn Đào Du Du đang đứng một bên.
103 Vũ Văn Vĩ Thần chuẩn bị đưa công chúa Daisy ra cửa, kết quả chưa đi ra cửa, đã thấy Tiêu Nhã Hinh mang theo Tiểu Nho và Đào Dục Huyên xuất hiện trong vườn hoa, dường như chuẩn bị đi về phòng.
104 Gia đình A, Tiểu Nho làm người đứng đầu, ba ba là Vũ Văn Vĩ Thần, mẹ là Tiểu Nho, còn công chúa tôn quý Daisy đáng thương bị lưu lạc bên ngoài thành con gái bảo bối của họ.
105 Đào Du Du ý thức được trên mặt Ngả Cầm Thị có biến hóa rất nhỏ, nhưng không dám có hành động nào khác, chỉ nhanh chóng đến phía sau chỗ ngồi của Tiểu Nho, rót cho cô bé một ly nước chanh.
106 Đã tự bởi “Nhưng mà mẹ, con muốn chơi đùa với chị xinh đẹp. ” Tiểu Nho bĩu môi năn nỉ. “Ngoan ngoãn nghe lời, mẹ rảnh sẽ cùng với chị xinh đẹp đưa bọn con đi chơi, bây giờ mau lên xe về nhà đi, mẹ còn phải làm việc khác nữa.
107 Mở ngăn tủ tinh xảo kia ra, Đào Du Du nhìn thấy bên trong có rất nhiều chai rượu lớn, bên cạnh chai rượu còn có vài cái ly thủy tinh trong suốt, một tay lấy chai rượu ra, một tay cầm hai ly rượu, cô xoay người đi đến bên ghế sô pha.
108 Vũ Văn Vĩ Thần bị thái độ hèn mọn của cô làm cho tức giận, anh chợt đứng dậy, đi đến bên cạnh cô, xoay người một tay bắt lấy cánh tay cô, túm cô ném lên trên ghế sô pha.
109 Người trợ lý nghe xong lập tức gật đầu đồng ý, dùng ánh mắt ra hiệu với vài vệ sĩ đứng bên cạnh, để cho bọn họ hành động. Dương Vi Tiếu còn chưa đến bên cạnh di hài của chồng mình, liền bị một nhóm người ngăn cản lại, nói: “Phu nhân, nơi này không phải là nơi để cô đến.
110 “Ai hả?” Thác Ngọc Mộ Dã chờ câu trả lời của anh ta, liền hỏi. “Là Đào quản gia của phủ Tổng Thống. ” Chu Diệp nhìn về phía Thác Ngọc Mộ Dã rồi nói. “A? Cô ấy lại gọi điện thoại đến đây tìm tôi.
111 Như vậy xem ra, Thác Ngọc Mộ Dã đã sớm cho người đưa thang máy xuống. Nghĩ đến anh ta quan âm sắp xếp chuyện này, trong lòng Đào Du Du cảm thấy có một tia ấm áp.
112 “Nghe nói trước khi cô ấy kết hôn với Thác Ngọc Nguyên Tục đã khí một thỏa thuận với lão phu nhân. ” Lúc này Thác Ngọc Mộ Dã đã tắt máy tính cá nhân, hai tay đút vào túi quần, từ từ đi đến trước mặt Đào Du Du.
113 “Tôi nhìn thấy trên hành lang trước văn phòng của anh có nhiều vật phẩm quý giá, nhưng trong phòng làm việc của anh lại bố trí rất đơn giản, đây là vì sao vậy?” Đào Du Du ngẩng đầu nhìn anh ta rồi hỏi.
114 Thác Ngọc Mộ Dã bước từng chậm rãi đi vào đại sảnh, Đào Du Du liếc mắt một cái liền nhìn thấy Dương Vi Tiếu đang quỳ ở đại trên, trên gương mặt tái nhợt, và Lý Mỹ Ngôn thì đang đứng bên cạnh.
115 “Đào quản gia, ở đây có rất nhiều người, xin mời cô đến phòng khách nghỉ ngơi một chút, sau đó cơm trưa sẽ được dọn lên. ” Sau khi Đào Du Du bái tế Thác Ngọc Nguyên Tục xong, một người đàn ông trung niên khoảng năm mươi tuổi đến trước mặt cô, khách khí nói với cô.
116 “Chúng tôi ôm nhau khóc, sau đó anh ấy lấy một chiếc nhẫn ra, quỳ ở trước mặt mình cầu hôn mình. Cậu thật sự không thể tưởng tượng được lúc anh ấy cầu hôn mình có bao nhiêu lãng mạn đâu, ngay lúc mình còn do dự nhận lời cầu hôn của anh ấy hay không, có muốn bước vào nhà giàu sâu như biển đó không, anh ấy nói với mình ‘Vi Tiếu, xin cho anh dùng mạng sống này để bảo vệ em, anh nhất định sẽ bảo vệ Vi Tiếu đến ngày cuối cùng của cuộc đời.
117 “Chuyện gì?” Tuy rằng Đào Du Du biết lão phu nhân làm chuyện này đối với cô không đơn giản, nhưng vì bạn tốt của mình, nhưng cô không có cách nào cự tuyệt.
118 Đào Du Du hấp tấp chạy về phía phủ Tổng Thống, cô biết ban đầu Ngả Cầm Thị không thích cô, bây giờ cô trốn việc bị bà ấy bắt được, hiển nhiên là càng không có ấn tượng tốt với cô.
119
120 “Anh đem xe đi sửa, sau đó gửi hóa đơn đến cho tôi, tôi nhất định sẽ trả tiền, bây giờ tôi đang gấp, không rảnh để nói nhiều với anh. ” Đào Du Du biết ông ta hạ quyết tâm muốn lừa gạt mình, vì vậy lười dây dưa với ông ta, liền xoay người chuẩn bị nói với anh tài xế.