161 "Hôm nay, sự kiện nổ lớn này nhất định phải phong tỏa tin tức, không được tiết lộ ra ngoài, để tránh tạo làm cho người dân sợ hãi, hiện tại mọi người cũng đã hiểu rõ tất cả tình hình, trước ngày mai, tôi hy vọng mọi người có thể cho tôi một đáp án chính xác.
162 "Đào Dục Huyên, đưa cuộn dây cho tôi, để cho tôi thả với. " Tiêu Nhã Hinh đứng một bên nhìn thấy con diều giấy bay rất cao, lập tức muốn cướp lại để điều khiển con diều.
163 Lúc chạng vạng tối, ba đứa nhỏ chơi đã, cuối cùng cũng lên đường trở về phủ. Trên xe, Tiểu Nho vẫn còn chưa thõa mãn, la hét đòi lần sau cô bé nhất định phải thả diều bay lên.
164 "Anh ta nói là không quen người này, không biết rõ mặt người đó, người đó giao cho anh ta một số tiền trước, nói cho anh ta biết sau khi xong việc người đó sẽ đưa phần còn lại cho anh ta.
165 Sau khi dùng xong bữa tối, Đào Du Du nén một bụng tức đi tắm cho Đào Dục Huyên, lúc dẫn cậu bé vào phòng tắm, cậu bé đột nhiên giận dỗi, sống chết không chịu cho Đào Du Du vào phòng tắm.
166 "Anh cảm thấy ước nguyện trong sinh nhật là chuyện không có logic, vậy anh còn muốn hỏi tôi ước nguyện là gì để làm cái gì? Tôi mới không nói cho anh biết.
167 Đào Du Du thuộc về loại người làm xong chuyện sẽ không chịu trách nhiệm. Đương nhiên lần này cũng không ngoại lệ, vì vậy khi cắn mạnh vào "sắc lang" vũ văn vĩ thần, cô lại lựa chọn lách người.
168 Ăn sáng xong, Tiểu Nho và Tiêu Nhã Hinh đi vào trong phòng ngủ của mình cô bé đùa giỡn, Đào Dục Huyên thì đến phòng Đào Du Du, nằm trên ghế sa lon, tay gối lên đầu, không biết đang suy nghĩ chuyện gì.
169 Đúng vậy, nụ cười tươi này nhất định là âm mưu của anh ta sắp thực hiện được. "Cái gì? Âm mưu quỷ kế?" Vũ Văn Vĩ Thần còn đang cười tươi sau khi nghe Đào Du Du lên án thì lập tức biến sắc, lửa giận trong chớp mắt lấp đầy mặt anh.
170 Buổi chiều, bởi vì ngày hôm qua cặp song sinh bắt đầu ở trong phủ Tổng Thống, vì vậy bà cô của bọn nhỏ, chính là cô của Đào Du Du, vẫn không rõ lắm rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tự mình chạy đến Phủ Tổng Thống thăm bọn nhỏ.
171 "Đơn giản chỉ là không muốn ngủ chung với bất kỳ ai trên chiếc giường lớn. " Đào Dục Huyên bình tĩnh nói. Lần này chính là đâm trúng vào tâm hồn yếu ớt của Đào Du Du.
172 "Bình thường à? Ai du, Tổng Thống, nhất định là ánh mắt của ngài quá cao, thật ra người phụ nữ như bình thường mới phải, phụ nữ quá xinh đẹp cũng không tốt, dễ dàng bị người ta ham muốn, biết không?" Lúc này Đào Du Du như một bà mai có một nốt ruồi dài nơi khóe miệng, rất là gà mẹ nói với Vũ Văn Vĩ Thần.
173 Sau khi thử nhiều lần liên tiếp lại bị Hồ Ứng ột dấu gạch chéo thật to, cô đã hối hận. Đúng vậy, thiên hạ có bữa trưa miễn phí, nhưng không phải người nào cũng có lộc ăn này.
174 Xe chậm rãi chạy về phía trước, lúc mặt trời ngã về tây, rốt cuộc cũng dừng lại một khu nghỉ dưỡng bên cạnh bờ hồ Tân Nguyệt của thành phố Định Khôn. Sau khi Đào Du Du xuống xe, nhìn trước mặt một nhà hàng thủy tinh nằm trên mặt nước như một tác phẩm nghệ thuật, làm cô sững sờ đến ngẩn người.
175 Lúc dùng cơm, hai người đều rất im lặng, Đào Du Du luôn cảm thấy trong lòng mình kèm nén hơi thở không dám thở ra. Tuy giờ phút này có thức ăn ngon trước mặt, nhưng cô lại không có nhiều tâm tình để thưởng thức, nhai thức ăn trong miệng cũng như nhai sáp nến.
176 "Anh nói. . . . . . . . . . mãi mãi sao?" Đào Du Du từ trong sững sờ dần dần hồi phục lại tinh thần, hai mắt hơi mơ màng nhìn Vũ Văn Vĩ Thần. "Phải, mãi mãi.
177 Bỗng nhiên thấy cô khóc đến hoa dung thất sắc*, Vũ Văn Vĩ Thần chỉ có thể ngẩn người, lần này anh không trốn tránh, tùy ý để cho cô phát tiết trên người mình, thậm chí cũng không quát tháo cô, cũng không giữ tay cô lại.
178 "Đúng đó, tôi không có tiền, tôi còn thiếu một khoản nợ kia nữa, tôi cũng nói không cần phải có nhiều giày như vậy, đắt tiền như vậy, dưới đế giày còn khắc tên của tôi, làm cho tôi ngay cả cơ hội bán lại cũng không có, đáng giận.
179 Sau khi Vũ Văn Vĩ Thần ôm Đào Du Du đến phòng ngủ của mình trên lầu hai, anh nhẹ nhàng đặt cô lên giường, lại ngạc nhiên nhìn thấy hai tay cô vốn sống chết bám chặt vào quần áo anh lại buông ra một cách kỳ lạ.
180 "Đau. . . . . . . " Rốt cuộc Đào Du Du cũng bị cắn cho tỉnh lại, hai mắt hơi mông lung, rất rõ ràng, tuy là người đã tỉnh, nhưng vẫn còn chưa tỉnh rượu.