201 "Dừng lại. . . . . . . Có xinh đẹp nhiều không? Chẳng lẽ đẹp hơn so với mẹ con sao?" Đào Du Du nghe xong, mặt mũi tràn đầy khinh thường nói. "Dạ, đẹp hơn mẹ một chút.
202 Đào Du Du khẽ gật đầu với cô ta, tiện tay nhận lấy băng dán cô ta đưa, sau đó ngồi xổm trước mặt Vũ Văn Vĩ Thần, bắt đầu băng bó cho anh. Mà cô y tá thì thu dọn hòm thuốc của mình xong, nhanh chóng tránh đi.
203 "Bởi vì yêu em. " Anh nhìn cô chằm chằm, giọng nói dịu dàng từ trong ánh mắt lướt qua tia tình cảm khó nói thành lời, không biết từ lúc nào, anh đã trút bỏ vẻ bề ngoài diễu võ dương oai khi ở trước mặt cô, mở lòng mình trước mặt cô để cho cô nhìn kỹ.
204 "Tổng Thống, ngài định làm thế nào?" Hồ Ứng bị lời nói của Vũ Văn Vĩ Thần làm cho sợ hãi, anh ta vẫn luôn biết Vũ Văn Vĩ Thần là một người rất đáng sợ, thủ đoạn đối đãi với kẻ thù thật khiến người ta không dám tưởng tượng, nhưng hôm nay chính thức mở mang kiến thức mà anh ta muốn phát huy, đúng là làm anh ta không có cách nào chấp nhận được.
205 "Dường như cậu đã biết. " Vũ Văn Vĩ Thần vừa nghe Thác Ngọc Mộ Dã nói, giốn như vừa đào ra một bí mật mới. "Lý Trường Dũng có một người chú tên Lý Ngọc Hải, mà người kia cũng có thể là người cạnh trạnh với Lý Trường Dũng, đúng là con trai của Lý Học Hải, Lý Doãn Trạch.
206 "Muốn nói cái gì?" Đào Du Du ngạc nhiên nhìn anh, lúc này vẻ mặt anh đã thay đổi thành nghiêm túc, trong lòng cô hơi lo lắng. "Đi, chúng ta đến vườn hoa ngồi một chút.
207 "Không thể nào, em chưa bao giờ nghe thằng bé nói nó quen biết người nào dạy nó những việc này, hơn nữa lúc bọn em ở Thành Quốc, em đi làm, tuy có mời bảo mẫu đến chăm sóc bọn chúng, nhưng bởi vì là ai đứa bé nên em cũng không yên tâm, vì vậy ở trong nhà có lắp camera giám sát, nên khi em ở phủ Nghị Trưởng cũng có thể nhìn thấy được tình hình trong nhà, để phòng ngừa bảo mẫu làm những việc xảy ra ngoài ý muốn đối với hai đứa bé này.
208 "Hành trình ngày mai đều chỉnh sửa lại một chút, buổi sáng bỏ ra nửa giờ sắp xếp cho tôi gặp mặt Ngô Định Thiện, để Ngô Định Thiện đưa phu nhân của ông ta đi cùng.
209 "Nếu các người tin trên đời này có chuyện linh hồn chuyển thế, vậy các người sẽ cảm thấy tôi mới lớn một chút lại biết bảy tám loại ngôn ngữ, đánh đàn dương cầm rất xuất thần nhập hóa, biết nhiều chuyện ngay cả nhiều người còn không biết, cực kỳ không hợp với lẽ thường sao?" Đào Dục Huyên nói xong, nhẹ nhàng tránh khỏi vòng tay của Đào Du Du, cậu biết khi cậu nói ra bí mật này, nhất định sẽ tổn thương đến người phụ nữ mà cậu yêu quý nhất, nhưng đến giờ phút này, cậu không muốn lừa gạt nữa, nói cho cùng cậu vẫn là con của bọn họ, trên người chảy dòng máu của bọn họ, chỉ là thù oán kiếp trước vẫn luôn ràng buộc thân thể cậu, để cho cậu lúc nào cũng vừa đóng vai Đào Dục Huyên đồng thời trong nội tâm lại là Lý Doãn Trạch.
210 Vũ Văn Vĩ Thần thấy cậu đã đoán được ý đồ của mình, đột nhiên nhếch miệng cười, khép laptop trước mặt lại, sau đó vẻ mặt chuyên chú nhìn cậu nói: "Không cần, trên thực tế, linh hồn của anh là ai cũng không quan trọng.
211 Lúc này Vũ Văn Vĩ Thần vừa tới cửa đã nghe thấy Đào Dục Huyên đang giả vờ đáng thương, Dục Huyên mở miệng gọi một tiếng mẹ, suýt chút nữa muốn nôn ra, anh đứng một bên dùng ánh mắt khinh thường nhìn cậu bé.
212 Lúc họ đến bệnh viện, Tiểu Bồ Đào vì được châm cứu nên đã ngủ, Tiêu Nhã Hinh đang làm ổ trên giường xem ti vi, khi nhìn thấy cả nhà Đào Dục Huyên đến, tinh thần lập tức vô cùng vui vẻ bắt Đào Dục Huyên phải chơi với mình.
213 "Tôi muốn hỏi cô bao nhiêu tuổi rồi, tại sao còn ngây thơ như thế, lại còn không nghe lời mẹ. . . . . " Đào Dục Huyên nhìn Tiêu Nhã Hình bày ra vẻ mặt người lớn, biết không thể cứng rắn với cô, chỉ có thể dùng trí thoát thân.
214 "Cô khóc nữa sẽ bị khàn giọng, đừng khóc. . . . . . . " Tiếp tục dụ dỗ. "Hu hu. . . . . . " Vẫn không để ý đến cậu bé, nước mắt vẫn chảy dài. "Được rồi được rồi, tôi nghe lời cô, cởi quần áo ra, cậu xin cô đừng khóc nữa được không?" Cuối cùng cậu bé cũng bắt đầu thỏa hiệp.
215 "Năm đó anh hai qua đời, tôi lo lắng những người đó sẽ gây bất lợi cho con gái của anh ấy, vì vậy ngày hôm sau đã đưa con bé ra nước ngoài, sau đó cũng vì lo lắng Đảng Dân Quyền nhổ cỏ tận gốc, vì vậy vẫn không tiết lộ ra ngoài nửa chữ về con gái của anh hai.
216 Trong lúc nhất thời, Đào Tú Quyên khó kiềm chế lửa giận chợt từ trên ghế đứng lên, nhìn Ngả Cầm Thị lạnh lùng nói: "Phu nhân, nếu người thật sự cái gì cũng không biết thì đừng dễ dàng tha thứ cho trợ lý của người nói năng lung tung, sở dĩ Du Du nhà chúng tôi trở nên như ngày hôm nay, tất cả đều do người chồng tôn kính của người ban tặng, nếu năm đó cha của Du Du không phải toàn tâm toàn ý giúp đỡ Tổng Thống Vũ Văn, thì ông ấy sẽ không bị ám sát, Du Du cũng không thể trở thành người phải lưu lạc ra nước ngoài lánh nạn.
217 "Không cần, tự em biết có đảm nhiệm tốt hay không, chuyện đó. . . . . . . . Anh yên tâm đi, em. . . . em đảm bảo hỏi rõ mọi chuyện rồi sẽ trở lại. " Đào Du Du không biết vì sao Vũ Văn Vĩ Thần lại khẩn trương vì cô như thế, nhưng mà cô thật rất vui, đây là lần đầu tiên cô đối với sự giữ lại và bá đạo của anh lại cảm thấy rất vui vẻ như thế.
218 "A. . . Chuyện này. . . . Ha ha ha, con. . . . Con làm sao biết được, con cũng không phải là ngài ấy. . . " Không ngờ Ngô Định Thiện vừa mở miệng đã hỏi cô chuyện này, Đào Du Du hơi xấu hổ cười cười, sau đó nói.
219 Ra khỏi thư phòng, cô xuống lầu đến phòng khách, đi ngang qua vườn hoa cũng không chú ý đến Tiểu Bồ Đào và Đào Dục Huyên đang chơi trốn tìm trong vườn hoa, vẻ mặt hồn bay phách lạc đi thẳng ra khỏi biệt thự nhà họ Ngô.
220 "Alo. . . . . . "Nhận điện thoại, giọng cô còn hơi nghẹn ngào. "Mẹ, Tiểu Bồ Đào có đi với mẹ không?" Đào Dục Huyên thấy cô cuối cùng cũng nhận điện thoại, mở miệng hỏi.