181 Em đến gọi tôi rời giường đấy à?" Nhưng mà vừa đi tới cửa, chợt nghe một giọng nói mệt mỏi từ sau lưng truyền đến!Đào Du Du nghe vậy đầu tiên cả người chấn động, tiếp theo chậm rãi quay đầi lại, trên mặt nở nụ cười còn khó coi hơn khóc, cuối cùng nói: "Đúng.
182 Vốn dĩ anh ta biết rõ đêm qua đã xảy ra chuyện gì, vốn dĩ anh ta biết rõ, trời ơi anh ta cũng biết. . . . . . . . . Lúc này Đào Du Du cảm thấy từ đầu đến chân, cả người đều nóng bừng, không có mặt mũi xuất hiện trước mặt anh, lập tức che mặt chạy đi.
183 Nhận được quà tặng, Đào Du Du cười không khép miệng, lại nghe có tiếng gõ cửa. Mấy bộ trưởng khác cũng đều mang quà tặng đến chúc mừng sinh nhật cô, mà làm cô sợ hãi nhất chính là, trưởng ban an toàn phụ trách công việc an toàn ngày thường trong phủ Tổng Thống cũng đích thân đến tặng quà.
184 Khách mời ngày càng nhiều, làm cho nữ chính của tiệc rượu này là Đào Du Du cảm thấy áp lực. Cô đã đoán được đêm nay nhất định sẽ có rất nhiều người, nhưng mà số người đến đây vẫn nằm ngoài dự đoán của cô.
185 Mạc Lâm từ trong đám người đi ra, theo sự chỉ dẫn của người bồi bàn tìm kiếm nhà vệ sinh, cô ta tin rằng, Đào Dục Huyên đang ở gần đây, cô ta biết rõ cậu nhất định sẽ xuất hiện.
186 "Hừ, một con hồ ly tinh, anh Doãn Trạch là do cô ta hại chết, nhưng bây giờ còn không biết xấu hổ muốn kết hôn với ba mình. " Lý Mỹ Ngôn tức giận nói.
187 Trong vườn hoa, lúc này tất cả mọi người đều cầm ly rượu tán gẫu với nhau, sau khi Đào Du Du trở lại đám người, đầu tiên là đi đến bên cạnh Dương Vi Tiếu, nhìn bụng cô ấy hơi gồ lên, nói với cô ấy: "Vi Tiếu, hôm nay thật vui khi cậu đến đây tham gia sinh nhật mình, bây giờ không còn sớm, lần sau có thời gian chúng ta tụ họp, cậu về nghỉ ngơi trước đi, nếu không bảo bối trong bụng sẽ kháng nghị đó.
188 Đã là diễn viên thì mỗi người đều có vị trí và công việc riêng, vậy phần dưới để chúng ta vỗ tay nhiệt liệt hoan nghênh nhân vật phản diện nhất của vở kịch này.
189 "Muốn chơi trốn tìm, sau khi bắt đầu trò chơi, các người tìm chỗ trốn trong phòng này đi, trừ phi tôi tìm được các người, nếu không cho dù thế nào, cho du là ai đi vào căn phòng này, các người cũng không được đi ra, hiểu chưa? Nếu các người thắng, có thể ra lệnh cho tôi làm bất kỳ việc gì, thế nào?" Cứ như thế một con sói đuôi dài dụ dỗ hai cô bé ngây thơ, trong lòng không chút khiển trách lương tâm.
190 Đào Du Du bị ngã nhào còn chưa kịp phản ứng, cô chỉ cảm thấy mình ngã vào người này có mùi hương rất quen thuộc. Chợt quay đầu lại nhìn, nhìn thấy một gương mặt mà cô vô cùng quen thuộc.
191 Vũ Văn Vĩ Thần dùng một tay ngăn cản cô lại, sau đó nói với Hồ Ứng: "Trước tiên cậu cho vài người đưa Tiểu Bồ Đào ra ngoài, lập tức đến bệnh viện. "Hồ Ứng hiểu ý của Vũ Văn Vĩ Thần, còn một đứa bé không tìm được, ngài ấy nhất định sẽ không chịu đi.
192 Tổ trưởng an ninh vừa dứt lời, liền nhìn thấy trong vườn hoa dưới lầu, không biết Đào Dục Huyên xông ra từ chỗ nào, bên người dẫn theo hai vệ sĩ đi nghênh ngang về phía biệt thự.
193 "Cô có nhóm máu RH âm tính sao? Cô bé bị mất nhiều máu, bây giờ cần truyền máu, nhưng nhóm máu này làm nhóm máu hiếm, hơn nữa còn bài xích với nhóm máu O, vì vậy chúng tôi không thể truyền nhóm máu O vào, trước mắt bệnh viện chúng tôi không có nhóm máu RH âm tính.
194 "Thật vậy không?" Tiểu Bồ Đào nửa tin nửa ngờ nhìn Tiêu Nhã Hinh, hy vong cô có thể ình câu trả lời. Tiêu Nhã Hinh bị Đào Dục Huyên bóp một cái, vốn có loại xúc động muốn nổi điên, nhưng vừa nghe cậu bé gián tiếp khen mình xinh đẹp, vì vậy liền nhịn xuống, cười khan hai tiếng, nói với Tiểu Bồ Đào: "Phải phải, cho nên để cho anh hai của em sờ nhiều một chút.
195 Ngay lúc Đào Du Du vừa dàn xếp cho Tiểu Bồ Đào thật ổn thỏa, còn chưa kịp nói lời cảm ơn chân thành đối với Vũ Văn Vĩ Thần, một nhân vật lớn hoa hoa lệ lệ đã xuất hiện.
196 "Hồ Ứng, cậu đưa phu nhân về nghỉ ngơi đi, tiện thể giải thích rõ ràng mọi việc với bà ấy. " Vũ Văn Vĩ Thần nhìn vẻ mặt tức giận của Ngãi Cầm Thị, tuyệt không muốn giải thích bất cứ điều gì với bà, bây giờ trong lòng anh Đào Du Du mới là người anh lo lắng nhất.
197 Cuối cùng, ván này rơi vào tay Đào Du Du, cố gắng xoay chuyển tình thế, một lần đã đánh bại Tiêu Nhã Hinh, cô bé này tức giận đến mức hận không thể cắn lưỡi tự sát.
198 "Tại sao?" Hồ Ứng cảm thấy khó hiểu đối với quả quyết của Vũ Văn Vĩ Thần, anh ta thuận miệng hỏi lại. "Cậu cảm thấy mẹ tôi sẽ ngây ngốc để một mối đe dọa lớn như vậy ở bên cạnh tôi sao?" Ánh mắt của Vũ Văn Vĩ Thần hơi ảm đạm nhìn ra ngoài cửa sổ, trầm giọng nói.
199 "Tại sao không tin?" Hồ Ứng hơi cảm thấy kỳ lạ với cách nghĩ của Đào Du Du. "Việc này còn phải hỏi sao? Anh xem anh ta cả ngày đối với tôi như nước với lửa, thà rằng tôi tin anh ta thích anh, cũng không thể tin được chuyện anh ta thích tôi.
200 Hai người im lặng ngồi uống cà phê được một lúc, cuối cùng Hồ Ứng để ly cà phê trong tay xuống, cầm khăn lau miệng, sau đó nói với Đào Du Du: "Nếu tôi là quản gia Đào, tôi tuyệt đối sẽ không để cho các nhân tố bên ngoài ảnh hưởng đến cảm giác của mình.