81 Đào Du Du ngay lập tức đi rót một chén nước ấm đưa tới cho anh, sau đó mới hỏi: "Ngài. . . . . . cảm thấy sao rồi? Thực sự không cần gọi xe cứu thương sao?"Vũ Văn Vĩ Thần nhận chén nước trong tay cô, uống hai ngụm rồi nói: "Tôi không sao, hai phút nữa đem mấy chậu Mặc Lan về chỗ cũ đi.
82 Không khí của buổi hôn lễ rất ấm áp và lãng mạn nhưng Đào Du Du không có cách nào thả lỏng được. Cô biết đằng sau hôn lễ này che giấu một âm mưu ám sát, điều đó khiến cho cô không tự chủ được mà lạnh cả người.
83 "Thác Ngọc tiên sinh, tôi có thể mời ngài cùng nhảy một bản không?"Trong khi Đào Du Du vẫn còn đang ở xứ sở thần tiên của riêng mình thì một người phụ nữ xinh đẹp, thân hình nóng bỏng đột nhiên bước tới, đứng chen giữa hai người, nhìn Thác Ngọc Mộ Dã dịu dàng hỏi.
84 Sáng sớm ngày hôm sau, Đào Du Du nhẹ nhàng hôn vào má mấy cục cưng vẫn còn đang say giấc nồng, rồi đau khổ lăn tới phủ Tổng thống tiếp tục làm việc. cô đi thật nhanh tới phủ Tổng thống, đang chuẩn bị bước lên lầu gọi Vũ Văn Vĩ Thần rời giường thì lại được nhân viên báo rằng: Hôm nay là Chủ nhật, ngoại trừ buổi chiều ngài Tổng thống sẽ tiễn đoàn người của Tổng thống Thành quốc lên máy bay về nước thì không còn công việc nào khác nữa.
85 "Ừ, mình đang làm việc ở phủ Tổng thống. Mấy năm nay cậu có khỏe không?" Đào Du Du quan tâm hỏi han. "Rất tốt, mình đã kết hôn rồi. Tối nay cậu có rảnh không? Mình nhớ cậu quá.
86 Đợi lúc bọn họ đang chuẩn bị đi, Tiểu Nho thấy Đào Du Du vẫn chưa quyết định ngồi vào ghế, bé nghiêng đầu hỏi: “Mẹ không ăn sao?”“Ừ, mẹ đã ăn qua rồi, các con ăn trước đi.
87 Đào Dục Huyên nghe Vũ Văn Vĩ Thần nói xong, vốn định chạy ra cửa, nhưng đột nhiên lại dừng bước lại, quay đầu lại nói với anh: “Đột nhiên cha đối xử với chúng con nhiệt tình như vậy, cẩn thận mẹ sẽ nghi ngờ nha………, tuy rằng bà ngu ngốc, nhưng lòng nghi ngờ của mẹ rất sâu.
88 “Ách…………Thác Ngọc Mộ Dã………. Cậu…………. Vì sao cậu lại nhắc đến anh ta?” Đột nhiên bị Dương Vi Tiếu nhắc đến người trong lòng mà mình thần mến, Đào Du Du cảm thấy hơi xấu hổ, cô ngây ngây ngốc ngốc hỏi.
89 “Thôi, không nói việc này nữa. Trái lại mình rất tò mò, sao cậu lại đến phủ Tổng Thống làm quản gia?” Nói đến đây, đột nhiên Dương Vi Tiếu nhếch miệng cười, bỏ qua đoạn uất ức trước, tựa như chuyện lúc nãy chưa từng xảy ra.
90 Dương Vi cười dưới chân có chút không ổn, cô tiêu soái bước vào trong đám người, Đào Du Du chỉ đứng một bên mình cô ấy. Không bao lâu, có một vị phu nhân khoảng sáu mươi tuổi mặc quần áo đẹp đến trước mặt Dương Vi Tiếu, bà ta giơ tay lên tát một cái thật mạnh lên mặt cô.
91 Đào Du Du nhìn một màn trước mắt liền ngây người. Cô thế nào cũng không nghĩ tới, trong ấn tượng của cô Dương Vi Tiếu là một người không sợ trời không sợ đất, tính cách tùy tiện nhưng hôm nay lại có thể dùng cách thức cầu xin người như vậy.
92 Thác Ngọc Mộ Dã quay đầu nhìn về phía Đào Du Du: “Tôi đưa cô đi. ”“Ách……. . nhưng mà không phải anh còn chuyện muốn xử lý sao?” Đào Du Du sửng sốt, tuy rằng ngoài miệng không nói đồng ý, nhưng trong nội tâm đang dâng trào: đưa tôi đi, đưa tôi đi, sau đó chúng ta có thể ở cùng một chỗ rồi………….
93 “Đã trễ thế này đi đâu mới về?” không biết vì sao lúc này Vũ Văn Vĩ Thần lại xuất hiện trong đại sảnh, trong giọng nói anh ra rất khó chịu, ban đêm yên tĩnh, nghe có vẻ thật đáng sợ.
94 Hai người lẳng lặng nhìn nhau hồi lâu, như là chỉ một ánh mắt, cũng có thể giao hòa hai người vào nhau. Nhìn anh, Úc Tử Duyệt si mê, hơi thở của anh quẩn quanh vào hơi thở của cô.
95 Bị. . . . . . bị chiếm tiện nghi?Nụ hôn đầu. . . . . . của côOa. . . . . . Đào Du Du ngây ngốc trừng mắt nhìn vẻ mặt như đang trêu tức của Vũ Văn Vĩ Thần, mặt cô lập tức đỏ bừng như quả cà chua, trên đầu bốc khói.
96 "Á. . . . . . Anh. . . . . . Anh làm cái gì thế? Thả tôi xuống. . . . . . " Đào Du Du kinh hãi hét ầm lên, vừa giãy giụa vừa hô lớn. "Tôi chỉ muốn dạy cô hiểu chuyện hơn một chút mà thôi.
97 Đến khi Vũ Văn Vĩ Thần thay lại quần áo, sửa soạn xong xuôi rồi xuống lầu, thì đã là chín rưỡi sáng rồi. một nhóm quan chức trọng yếu của quốc gia đều đang ở trong phòng họp chờ anh tới.
98 "Những lời này không giống những lời có thể thốt ra từ miệng của Thác Ngọc Mộ Dã. " Vũ Văn Vĩ Thần nói xong, tầm mắt di chuyển, rất hứng thú nhìn ánh nắng rực rỡ chiếu sáng bên ngoài cửa sổ, sau đó nói:"Cậu đã nắm chắc được hành động của Lý thị như vậy, không lo sẽ không tìm được sơ hở của bọn họ.
99 Trong căn phòng rộng lớn sáng sủa, một cô gái khoảng hai mươi tuổi sắc mặt hơi tái nhợt ngồi dựa vào giường, ánh mắt cô hơi dại ra giống như vừa ngủ một thời gian dài giờ mới tỉnh lại, hoàn toàn không thích ứng được hoàn cảnh hiện tại.
100 "Buổi sáng sau khi ngài rời đi, Đào quản gia vào phòng làm việc cho đến bây giờ vẫn chưa đi ra ngoài. " Bộ trưởng Ẩm thực dõng dạc báo cáo. Nếu Đào Du Du biết chuyện mình núp trong phòng làm việc ngủ nướng lại bị cấp dưới của mình mật báo thì nhất định sau này cô sẽ ra sức gây khó dễ cho kẻ đó, tiến hành công cuộc trả đũa vô sỉ.