81 - Cũng không biết ai xấu xa, suốt ngày nhìn chằm chằm vào đùi vào mông của tiểu cô nương người ta. Dương Khai đáp lại không chút nể nang. - Ngươi lại nói chuyện này.
82 Đêm đó, lúc Dương Khai đột phá Khai Nguyên cảnh, có một nử tử che mặt đánh lén hắn. Hắn vốn tưởng nàng muốn giết mình, nhưng đánh đến phút chót lại phát hiện không phải vậy.
83 Mặc dù những người trong Dược Vương Cốc được xưng là dĩ luyện dược vi sinh, nhưng e là chẳng có một ai xứng bằng trình độ của Hạ Ngưng Thường. - Thể chất của sư tỷ thuộc dạng nào vậy? Dương Khai quay lại hỏi.
84 Sáng sớm hôm sau, đứng trước Cống Hiến Đường, Dương Khai khẽ gõ cửa. Một lát sau cửa mở, Hạ Ngưng Thường từ trong bước ra, trên vai dắt một tay nải nhỏ, bên trong có không ít đồ.
85 Nhóm người của Nộ Lãng có y là thực lực cao nhất, vừa đột phá đến Khí Động cảnh, nguyên khí nội thể đang đúng lúc không an phận. Võ giả ở cảnh giới này rất dễ nổi giận, bị đủ loại cảm xúc chi phối.
86 Văn Phi Trần cố nịnh bợ Long Huy cũng là có nguyên do. Bang chủ Huyết Chiến Bang, Hồ Man tuy cả đời anh dũng, nhưng trời không chiếu cố, không có con trai, mà chỉ sinh được hai cô con gái như hoa như ngọc.
87 Nghe ra sự coi nhẹ trong lời nói của Long Huy, Văn Phi Trần cười: - Giết Dương Khai, bắt nữ tử đó, dĩ nhiên là không cần đến bọn chúng. Nhưng Long thiếu gia à, nếu Dương Khai và nữ tử đó đã muốn vào Hắc Phong Sơn, chắc chắn đã có chuẩn bị từ trước, không e ngại nguy hiểm bên trong.
88 Hành tẩu trong Hắc Phong Sơn đã mấy ngày, Dương Khai ngạc nhiên khi suốt đường đi không gặp phải yêu thú nguy hiểm nào. Vốn dĩ hắn vô cùng lo lắng, sâu trong Hắc Phong Sơn, đâu đâu cũng có yêu thú hung ác, với thực lực hiện tại, nếu mà gặp phải chúng, chỉ tổ làm vướng chân Hạ Ngưng Thường thôi.
89 Sơn cốc này rất lớn, diện tích ước chừng khoảng mấy mươi dặm, lại còn là một sơn cốc có hình dạng cực kỳ tròn. Đứng bên sơn cốc, Dương Khai cúi xuống nhìn, phát hiện vị trí mình đang đứng cách đáy cốc khoảng ba mươi trượng, dưới đáy lá cây um tùm, không khác gì rừng cây xung quanh, hơn nữa cảnh sắc trong thung lũng non xanh nước biếc, vô cùng xinh đẹp.
90 Vừa nghe vậy, Long Huy phấn chấn: - Ý ngươi là thứ chúng cần tìm đã ở ngay trước mắt rồi? - Không sai, hẳn là tối qua chúng đã đến đây, nhưng mãi vẫn không đi tiếp, rõ ràng là đã đến đích rồi.
91 Động tĩnh của bọn người Huyết Chiến Bang và Phong Vũ Lâu quá rõ. Tiếng kêu thảm thiết của tên đệ tử Thối Thể cảnh đó lúc chết càng thê lương vô cùng, truyền đi rất xa trong đêm tối.
92 Một kích này của Văn Phi Trần không phải muốn giết người, chỉ là muốn ngăn cản đường lui của Hạ Ngưng Thường mà thôi. Mà phản ứng của Hạ Ngưng Thường không hề chậm chạp.
93 Theo động tác của Hạ Ngưng Thường, toàn bộ âm khí dày đặc trong sơn cốc đều đã có phản ứng, nhìn từ trên xuống giống như một nồi nước đang sôi. Dường như âm khí cũng có sinh mệnh, không ngừng sôi sục, ngọ nguậy trong sơn cốc.
94 Bọn chúng sao dám phản kháng mệnh lệnh của Văn Phi Trần? Dù đối phương nhìn thì có vẻ như không thể kham chịu được nữa rồi, nhưng cũng không phải là người mà bọn chúng có thể đối phó.
95 Không dám nghĩ đến những việc xấu hổ đó lần nữa, Hạ Ngưng Thường quay đầu nhìn chung quanh hỏi: - Đệ làm sao tìm được chỗ ẩn thân này. Đây có thể nói là một nơi cực kỳ bí mật, quả thực là một vị trí ẩn thân tốt.
96 Hai tên đệ tử Phong Vũ Lâu này cơ bản không có thù oán với Dương Khai, nhưng trên đường đuổi đến, sư đệ của họ chết mất vài người, bọn họ không có biện pháp tìm Văn Phi Trần báo thù, chỉ có thể trút lên đầu Dương Khai.
97 Chẳng qua là trong ba tên này, Nộ Lãng là võ giả Khí Động cảnh nhất tầng, muốn đối phó có thể sẽ hơi phiền toái. Cho nên Dương Khai phải giải quyết hai đệ tử Khai Nguyên cảnh Phong Vũ Lâu trước, sau đó mới có thể đánh với Nộ Lãng một trận.
98 Trong phút chốc, hai người đã giao thủ, quyền đầu của Dương Khai mạnh mẽ nện vào bàn tay Nộ Lãng, lại bị năm ngón tay của y nắm chặt, nhất quyết không chịu buông.
99 Giữa lúc Nộ Lãng quyết định chủ ý, Dương Khai đột nhiên ngừng tấn công, nhíu mày như có điều suy nghĩ. Ngay sau đó, một âm thanh vang động truyền ra, trong đêm đen bạo phát ra một đám quang mang đỏ rực, khiến cho Nộ Lãng thần hồn kinh hãi.
100 Việt Một tiếng thét dài truyền ra, Dương Khai dáng người phóng túng, như mãnh thú khát máu, tiếng gió kêu gào vang lên tận trời, quanh quẩn không ngừng bên trong thung lũng.