121 Một lát sau, phảng phất tiếng ai đó kêu gào từ rất xa vọng lại, nghe không được rõ ràng lắm. Thanh âm truyền đến, sắc mặt Dương Khai liền phấn khích lên.
122 “Thú hồn?” Mộng Vô Nhai kinh ngạc thốt lên, trâng mắt nhìn hai thân hình khổng lồ. Yêu thú công lực siêu việt, cho dù thân xác tiêu vong, hồn phách cũng vẫn tồn tại trong thiên địa, chờ đợi thời cơ thích hợp để hồi sinh.
123 Đám người nghị luận xôn xao, ồn ào vô cùng, có điều tất cả đều bị cao thủ tam phái chế ngự bên ngoài trăm trượng, vây vòng quanh trung tâm khu mỏ Huyết Chiến bang.
124 Dương Khai thầm vui mừng trong bụng, may mắn vì hôm nay đã mua không ít Dương Viêm thạch, không thì e là chẳng có sức để vào Truyền Thừa Động Thiên. Hiện tại trong đan điền có gần năm mươi giọt Dương Dịch, chắc là đủ rồi, chỉ là không biết bên trong Truyền Thừa Động Thiên đó sẽ gặp phải những nguy hiểm như thế nào.
125 Nơi Dương Khai đáp xuống là một cái đồi đầy đá, chung quanh toàn là thạch trụ cao chót vót, không thô thì mảnh, thạch trụ cao có thấp có, có cái cao mấy mươi trượng, có cái chỉ cao bằng người, trên mặt đất toàn là đá vụn và đất cát.
126 Đột nhiên, hơi thở của năm người đều trở nên dồn dập. Lam Sơ Điệp nói:- Xem xung quanh có nguy hiểm hay không trước đã!Nàng vẫn còn khá bình tĩnh, biết nơi này dị thường, cả một đống của cải bày ngay đây, không chừng còn có cả cạm bẫy.
127 Công lực quả nhiên không cao! Sắc mặt Tả An lập tứcbình tĩnh trở lại, chỉ với sức của hắn cũng có thể ngăn cản bức tượng bên phải lại. Dương Khai và Đỗ Ức Sương dẫn bức tượng kia chạy ra khỏi trăm trượng, sau đó quay sang nhìn nhaurồi vội vã dừng bước, quay lại nhìn tượng đá.
128 Nhằm vào nhược điểm này, cộng thêm kinh nghiệm lúc nãy, phương thức chiến đấu cũng nhanh chóng được xác định. Đầu tiên, một người dụ đám tượng đá ra, sau đó những người còn lại tìm cơ hội giữ lại một đến hai tên, dùng toàn lực công kích và nhanh chóng đánh vỡ chúng.
129 Bốn người họ quả nhiên đã hồi phục xong và đang đứng đợi Dương Khai. Nhiếp Vịnh đợi đến mất hết kiên nhẫn, miệng thì cứ liên tục càu nhàu. Thấy Dương Khai quay lại, Lam Sơ Điệp mới ít sâu một hơi, bầu ngực sung mẩy chợt phồng lên một cách khoa trương, bộ y phục bó sát người như muốn nứt toác ra, nàng đưa mắt nhìn xung quanh:- Chuẩn bị xong chưa?- Chuẩn bị xong từ lâu rồi!Nhiếp Vịnh phấn chấn.
130 Quyền thanh nổ vang, vụn đá bay tán loạn, theo sau từng chưởng nện xuống của Dương Khai, bức tượng kỳ lạ này cũng lung lay liên hồi. Nó vẫn không có động tĩnh gì, không thi triển đòn đánh như mấy bức tượng khác.
131 Nói một cách nghiêm túc, đây là vũ kỹ công kích đầu tiên Dương Khai học được, trước kia, tất cả vũ kỹ công kích của hắn chỉ ỷ lại vào dương dịch trong đan điền cùng với khả năng phản ứng của bản thân.
132 Tại đây vốn là nơi vắng vẻ, ngoại trừ xa xa có tiếng cười đùa trong nước của hai nữ tử, không còn một âm thanh nào khác. Dương Khai hét lên như thế, mặc dù âm thanh không lớn, cũng làm cho mọi người giật mình.
133 - Dương Khai, còn không mau mau quay lại đây dập đầu nhận sai với nhị sư huynh!Tiếng gầm giận dữ truyền tới. - Dương Khai, Giải sư huynh không muốn so đo với người bình thường, nhưng không có nghĩa là những sư huynh chúng ta sẽ tha thứ cho ngươi, hôm nay nếu ngươi không xin lỗi, từ nay về sau sẽ thành kẻ thù của chúng ta! Bọn ta cũng sẽ không coi ngươi là sư đệ nữa!- Đúng thế, tên sư đệ nhà ngươi thật sự là không biết xấu hổ, thực lực đã kém lại còn ăn mày đòi xôi gấc, không biết tự lượng sức mình, cũng không biết đằng tự lấy gương ra mà soi, xem xem ngươi trông thế nào.
134 Quyền chưởng giao thoa, có một luồng kình lực ngầm êm dịu luồn vào trong cơ thể Dương Khai, len lỏi theo kinh mạch, khiến việc vận chuyển nguyên khí của Dương Khai trở nên thong thả, cứ như đứng dưới Thanh Phong Chưởng Kình, kinh mạch trong cánh tay đều mềm nhũn cả ra.
135 Tĩnh tọa hồi phục được nửa ngày, Dương Khai mới đứng dậy thám thính tình hình trong sơn động. Vừa rồi thời gian quá cấp bách, hắn chỉ mới xem xét sơ qua, bây giờ dĩ nhiên là phải tìm tòi cho kỹ càng.
136 Nghe vậy, Dương Khai chợt biến sắc, không chút cân nhắc, hắn tung ra một quyền đánh thẳng vào bộ xương khô, quát lớn: - - Mơ tưởng hão huyền!Dưới một quyền đánh đến, bộ xương khô không rõ đã chết bao lâu này vỡ nát tan tành.
137 Dương Khai tuy dao động trước uy lực của những võ kỹ này, nhưng cũng không thể vì đó mà đánh mất nhân tính. Liên tiếp thay đổi bảy, tám cái, nhân kiểm hoang mang vô cùng, Dương Khai chỉ cười nhạt không ngớt.
138 Không thể không nói, nhân kiểm bắt đầu xem trọng Dương Khai. Sở dĩ nguyên khí của hắn dùng mãi không hết, âu cũng là nhờ kết quả tích lũy thường ngày.
139 - Đại chiến? Dương Khai giật mình, - Kể ta nghe xem. - Vâng. Thông qua lời tự thuật của Địa Ma, Dương Khai cũng dần dần hiểu được một vài chuyện. Địa Ma nhớ không được nhiều lắm, chỉ là kết hợp một vài ký ức vụn vặt lại.
140 Dương Khai đứng canh cả ba ngày, Hồ Kiều Nhi và Hồ Mị Nhi mới bắt đầu có phản ứng. Trên vách đá trống trơn đó đột nhiên phóng ra hai điểm sáng, sau đó lặn xuống đỉnh đầu hai người họ rồi biến mất tăm.