101 Nào ngờ câu này vừa nói xong, Mộng Vô Nhai chợt cảm thấy mơ hồ, gục xuống mâm thức ăn trước mặt. Qua một giấc tỉnh lại, thời gian đã trôi qua thật lâu thật lâu rồi! Phân lượng thuốc Hạ Ngưng Thường cho vào cũng vừa đủ! Bị chính đồ đệ mình ám toán, Mộng Vô Khai đau đớn tột cùng, mất mặt vô cùng, sau khi phát giác ra mức độ nghiêm trọng của sự việc, Mộng Vô Nhai đến mặt còn không thèm rửa, tức tốc rời khỏi Lăng Tiêu Các chạy đến đây.
102 - Ngươi vẫn chưa có tư cách đó đâu! Dương Khai gầm lên, nguyên khí toàn thân hung mãnh trào ra ngoài, cả người như hỏa quả đang bốc cháy, tỏa ra hơi nóng cực độ.
103 Cả ba người lúc này không thể nào chấp nhận sự thật này. Người nằm trên mặt đất là cao thủ Li Hợp cảnh, khốn kiếp, cao thủ Li Hợp cảnh đấy! Sao có thể bị một tên Khai Nguyên cảnh giết chết chứ?Chênh lệch giữa hai bên là hai cảnh giới lớn, rõ thật là nực cười.
104 Ba người bọn chúng thương lượng xong, đang định hành động thì tên Diệp sư đệ lại đột nhiên nhìn Nguyên Lãng nói: - Nguyên sư huynh, lúc Dương Khai vừa chạy đi có làm rơi đồ, là thứ gì vậy?Nguyên Lãng ngây ra, cười hề hà: -Diệp sư đệ quan sát thật là tỉ mỉ.
105 Xác định hai tên khác không ở gần, Dương Khai mới nhảy từ trên cây xuống, đi theo tên đệ tử công lực kém nhất đó. Tên Ngô sư đệ này có công lực Khí Động ảnh thất tầng, coi như cũng không tồi, nhưng hiện tại đã bị phong ấn, chỉ có thể phát huy chưa đến bốn phần.
106 Hắn vừa động đậy, Dương Khai tự nhiên cũng động đậy theo, lúc này toàn bộ tâm trí tên Diệp sư đệ đã bị Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ thu hút, chính là thời cơ tốt để hạ thủ tập kích.
107 Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ lúc ẩn lúc hiện, thung lũng lại không nhỏ, nếu may mắn có thể gặp được, tiện tay thu phục nó, coi như bớt đi một gánh nặng. Nhưng trước đó Dương Khai đã nhiều lần hỏi, cả Hạ Ngưng Thường và Mộng lão đầu đều không trả lời, chỉ bảo đến lúc đó sẽ cho hắn biết, điều này khiến Dương Khai có chút hồ nghi.
108 - Đấy là cô ép ta đấy nhé! Vẻ mặt Nguyên Lãng lạnh tanh. - Ngươi ức hiếp người quá đáng! Hạ Ngưng Thường không hề nhân nhượng. Nguyên lãng lạnh lùng nghiêm nghị, định huýt sáo truyền tin, nhưng lại đổi ý, hắn khẽ cười:- Vậy thì phải xem bí bảo phòng ngự của cô nương có thể ngăn được đòn tấn công của ta không!Hắn thật sự không nỡ để món ngon sắp đếnmiệng lại cứ thế ra đi.
109 Kiếm sắc xuyên qua ngực, đây là đòn chí mạng. Nguyên Lãng có thể cảm giác được tim mình đang co rút lại, máu trong toàn thân tuôn trào ra, sức sống mau chóng tiêu tán, gượng đầu quay lại, cuối cùng đã nhìn thấy kẻ đang ngáng sau lưng hắn – Dương Khai.
110 Chỉ còn chưa đầy một canh giờ nữa, trời sẽ sáng. Dương Khai và Hạ Ngưng Thường bước ra khỏi khe núi, đuổi theo hướng âm khí đang lưu động trong thung lũng.
111 - Ngươi cứ coi như vậy đi. Dương Khai không khỏi cười lên rồi nhìn y nói:- Ngươi thật sự chỉ vì Hồ Mị Nhi mà muốn giết ta sao?Long Huy vẻ mặt khinh thị, khinh thường nói:- Nếu không thì ngươi cho rằng bổn thiếu gia ăn no rỗi việc, lặn lội đường xa như vậy đến đây với ngươi làm gì?Dương Khai cau mày nói:- Nhưng ta với Hồ Mị Nhi cũng không phải giao tình sâu sắc gì, cũng chỉ là gặp mặt vài lần mà thôi.
112 Cũng phải nói rằng, tên Long Huy này mặc dù là một công tử ăn chơi trác táng quyền quý nhưng cũng rất biết cách chọc giận kẻ địch để tạo cơ hội thắng lợi cho mình.
113 Các cao thủ giao chiến, sự phân thắng bại có lẽ chỉ trong phút chốc. Cái chết của Long Huy rõ ràng đã ảnh hưởng không nhỏ đến tâm trạng của Văn Phi Trần, một chiêu xuất ra trong vội vàng đã để lộ không ít sơ hở.
114 Ngay từ lúc Văn Phi Trần đánh trúng Dương Khai chưởng đó thì đã chủ định kết cục thất bại của lão. Dương Khai biết rõ muốn đánh chết một cao thủ như vậy trừ phi có thể hạn chế tự do của lão, nếu không chỉ dựa vào thực lực hiện giờ của mình và Hạ Ngưng Thường thì căn bản không có nhiều hi vọng.
115 Mặt Dương Khai trở lên biến sắc. Hắn vốn không nghĩ tới sẽ xảy ra biến cố này, tuy rằng đã qua thử nghiệm, đồng thời cũng biết mình có thể hấp thu các năng lượng khác ngoài năng lượng thuộc dương và tích trữ nó ở trong xương cốt.
116 Trong đêm chiến đấu dữ dội này, không biết hắn đã mất bao nhiêu máu. Cho đến giờ Hạ Ngưng Thường mới biết, sự bình tĩnh của vị sư đệ này là dựa vào ý chí mạnh mẽ kiên cường của hắn.
117 Bản thân vô hình trung đã hấp thụ được nửa số Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ, ban đầu Dương Khai cũng không rõ lắm nhưng bây giờ thì cảm giác được rõ ràng, một nửa kia của Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ đang được Kim Thân trong người mình bí mật cất giữ.
118 - Là người của Huyết Chiến bang và Phong Vũ lâu. Thần sắc Dương Khai nghiêm túc, kể lại toàn bộ sự việc xảy ra đêm đó, về việc một mình đấu với chín tên, đương nhiên là phải tránh đề cập đến.
119 Nơi đó không ngờ lại đầy cấm chế. Các đệ tử liền vội vàng trình báo phát hiện này. Sau khi Hồ Man nhận được tin, vội vàng đích thân đi xem xét, nhưng những cấm chế này về cơ bản hắn không hiểu, đoán cũng không ra.
120 - Lão phu ngang ngược?Mộng Vô Nhai giống như nghe thấy những chuyện hài buồn cười nhất thiên hạ, nhưng vẫn cười nói bình thường, rồi chợt lão lạnh lùng quát lên:- Lão phu ngang ngược đấy, thì sao?Vừa nói lão vừa vung tay.