141 Dương Khai nhìn ra được khá nhiều người quen đang bay giữa không trung. Tô Nhan, Giải Hồng Trần, Lam Sơ Điệp đều có trong đó, những người khác cũng có chút quen mặt.
142 Thời gian dường như cô đọng lại trong nháy mắt. Ánh mắt kinh hãi ngỡ ngàng của mấy trăm con người vẫn chưa lấy lại sự tỉnh táo, tiếng hô hoán đã ào ra từ miệng họ.
143 Ánh mắt Lam Sơ Điệp nhìn Dương Khai càng kỳ lạ hơn. Trong trận chiến lúc nãy với con yêu thú, cô có bị thương đôi chút, bộ y phục sạch sẽ cũng bị máu nhuộm đỏ, ngực thở phập phồng, đưa mắt nhìn đôi nam nữ bình tĩnh đứng trước con yêu thú, trong lòng chợt dậy sóng.
144 Dưới lệnh của nàng, tất cả đệ tử còn khả năng hành động của các Lăng Tiêu các gần như đều xông lên. - Tỷ tỷ!Hồ Mị Nhi quay đầu lại, giương mắt nhìn Hồ Kiều Nhi.
145 Hồ Kiều Nhi liên tục cười nhạt:- Ngươi đã nói ta là nữ nhân rồi, vậy thì thắng không vinh quang đã sao? Lại nói ngươi, ngươi đã cho rằng nam nhân cao hơn người một bậc, vậy mà lại còn muốn tỷ thí với ta, điều này vốn đã có vấn đề rồi.
146 - Lão nô không dám!Địa Ma vẻ phục tùng, chợt lại nói tiếp:- Thiếu chủ, sự ra tay vừa rồi đã giúp nữ oa oa của người, dù sao thì tâm tính quyết đoán nên ra tay cũng độc ác.
147 Dường như biết được trong lòng Dương Khai đang nghĩ gì nên Địa Ma nói tiếp:- Thiếu chủ không cần quá lo lắng, những phàm là truyền thừa thì quan trọng là phải có cơ duyên, người có duyên cho dù thực lực thấp đến mấy cũng có thể giành được, nếu không có duyên thì cho dù thủ đoạn thông thiên cũng không có tác dụng gì.
148 Nàng vẫn chưa nói xong thì đã bị Hồ Kiều Nhi ngăn lại:- Bọn ta chinh là vì cái này mới đến, vậy đã sao?Nàng có chút không ưa cái tính luôn nghĩ người xấu cho người khác của Dương Khai, tỷ muội bọn ta lại có tâm địa như vậy sao? Đúng là quá bạc tình phụ nghĩa rồi.
149 - Hắn chính là đang đắc ý! Tiểu tử thối này, dám xem thường ta!Cắn chặt răng, hắn cùng muội muội cùng vận chuyển công pháp, vừa hóa giải hàn khí trong cơ thể, vừa đuổi theo Dương Khai.
150 Sau khi nghỉ ngơi tầm nửa ngày, ba người lại khởi hành, bước tiếp lên những bậc thang không biết đích cuối. Thời gian chầm chầm trôi qua, ba ngày sau, trong đám đệ tử của ba phái đã có rất nhiều người không thể tiếp tục bước lên trên được nữa, lục tục nhảy xuống.
151 Trong đám người, Lam Sơ Điệp toàn thân phát tím, lạnh đến run người, nhưng một cỗ ý chí bất khuất lại hiện lên trên đôi mắt đẹp, ánh mắt này cùng ánh mắt của Dương Khai có vài điểm giống nhau, chẳng qua trong ánh mắt của nàng thêm âm u lạnh lẽo, nhưng lại ít đi một phần độc ác.
152 Ngay lúc tấm chắn hàn băng vỡ vụn, trên chiếc thang vô tận kia truyền ra tiếng gào thét phẫn nộ, không cam lòng của Giải Hồng Trần. Y hao tổn tinh thần, khó khăn lắm bây giờ đã sắp leo lên đỉnh phong, cách đỉnh đó chỉ còn trăm trượng.
153 Dương Khai vẫn còn tức giận, không chịu đứng dậy, ngồi lì trước mặt Tô Nhan, thở dài nói:- Tô Nhan, tỷ như vậy thật không có khí phách của sư tỷ. - Ngươi đã gọi thẳng tên ta rồi, vì sao ta còn phải làm sư tỷ?Dương Khai nghẹn họng, hắn chưa bao giờ phát hiện ra nữ tử lạnh lùng như băng tuyết này mà miệng mồm lại nhanh nhẹn như vậy.
154 Nhờ vào tác dụng to lớn của Ngạo Cốt Kim Thân, Dương Khai chống đỡ, phản kháng hết lần này tới lần khác. Chẳng qua là kinh mạch và huyết nhục toàn thân đều đau đớn vạn phần như bị lửa thiêu.
155 Mở mắt ra, vừa hay nhìn thấy Dương Khai đắc ý cười mình, đôi mắt Tô Nhan chớp chớp, cúi đầu cắn vào vai hắn một miếng. - Nhột quá. Dương Khai rụt vai.
156 Lại tiếp tục ba ngày tu luyện vô vị, buồn tẻ. Kỳ thực hai ngày trước Dương Khai đã hoàn thành việc tu luyện của mình. Một nửa uy năng trời đất bị lấy đi tôi luyện huyết nhục và gân cốt, khiến cơ thể trở nên mạnh mẽ, đủ để chịu đựng được sự công kích của nguyên khí trong cảnh giới hiện tại.
157 Dương Khai cúi đầu nhìn, phát hiện ra đồ trang sức này chỉ là môt miếng ngọc vuông vắn, nhưng cầm thì thấy mát, có hiệu quả an thần. - Đây là một miếng hàn băng ngọc tủy.
158 Lúc trưởng lão này trở lại, thì đi bên cạnh là một đệ tử Phong Vũ lâu thương tích đầy người. Tiêu Nhược Hàn và các cao thủ Phong Vũ lâu hỏi thì người đệ tử này mới kể lại cảnh tượng vừa rồi xảy ra.
159 Dương Khai đang nghĩ đi xuống gần hơn một chút, để hấp thu càng được nhiều dương khí tu luyện. Hơn nữa, ở Khốn Long Giản, cương phong gào thét, hoàn cảnh tu luyện thật sự làm cho người ta khó có thể chịu được.
160 Sau khi nói xong, Địa Ma lại bắt đầu do dự: - Chỉ có điều Âm Dương Yêu Sâm chỉ có thể một nam một nữ sử dụng, hai cô gái kia đều có quan hệ với Thiếu chủ, đến lúc này lựa chọn chỉ sợ sẽ có chút ít phiền toái.