201 Rơi vào đường cùng liền lôi ra Vân Hà Tông, Miêu Hóa Thành cũng chỉ hy vọng Dương Khai sẽ kiêng dè mà phải thu tay lại, bản thân có thể giữ lại cái mạng già.
202 Nàng như tiên châu ngọc lộ, khí chất càng thêm xuất trần thoát tục, vô trần vô cấu, bạch bích không tì vết, bất cứ kẻ nào ở trước mặt nàng cũng không khỏi phải khiêm tốn và xấu hổ.
203 Dược Vương Cốc! Đương nhiên Dương Khai biết rõ, đây là một thế lực rất đặc biệt, trong cốc đan sư luyện đan rất tinh thông. Người sống trong Dược Vương Cốc, thực lực cũng không mạnh, bản lĩnh cũng chẳng cao, có thể nói sức chiến đấu không thể nói là đẳng cấp, chỉ mạnh hơn những kẻ bình thường một chút thôi.
204 Bây giờ ở Lăng Tiêu Các nội có Tam gia thế lực, Đổng gia, Bạch gia và thứ ba là Tử Vi cốc, nhà nào cũng không dễ trêu chọc, đều ngang với thế lực của Bát đại gia, nội lực hung hậu, cao thủ vô số.
205 Họ Dương! Một dòng họ rất là bình thường, từ quan to phú quý, võ giả thế gia, cho tới bình dân, hay đến mấy tên ăn xin đầu đường đó, có vô số kẻ mang họ Dương.
206 Đổng Khinh Hàn vừa nói, vừa nhìn Dương Khai với thâm ý sâu sắc, như đang quan sát phản ứng của hắn, có vẻ là đã nghe qua phong thanh gì đó. - Đó là đệ muội của ngươi! Dương Khai cũng không nói sắc bén gì, liền nói thẳng một câu.
207 - Hai mươi vạn lượng là số tiền không hề nhỏ, chẳng lẽ ngươi còn chưa hài lòng? Bạch Vân Phong khẽ nhíu mày, nhìn Dương Khai với vẻ không vui. Mấy ngày gần đây bọn chúng đã mua được không ít võ kỹ, nhưng cũng chưa từng phải trả cái giá cao như vậy.
208 Cả đám người đều kinh hoàng, Đổng Khinh Hàn ngơ ngác nhìn Dương Khai, căn bản chẳng ngờ được bốn năm không gặp, tên biểu đệ này của mình lại trở nên hung tàn đến mức này.
209 Ly Hợp cảnh, Chân Nguyên cảnh, giữa hai bên tuy chỉ cách nhau một cấp, nhưng lại khác hẳn về bản chất. Nội thể của võ giả Ly Hợp cảnh là nguyên khí, còn Chân Nguyên cảnh là chân nguyên.
210 Màn va chạm này đúng là một kết cục ngang tài ngang sức! Có điều nhìn lướt qua thì thương thế của Dương Khai rõ ràng nặng hơn Bạch Vân Phong một chút.
211 Hôm sau, Dương Khai vận y phục chỉnh tề, bước ra khỏi gian nhà tranh. Trong sân, Chưởng môn đứng dưới gốc một cây hoa mai, một tay vòng ra sau, một tay vuốt ve chòm râu, không động đậy gì, ánh mắt xa xăm nhìn về phía trước.
212 Đợi Dương Khai rời đi, thần sắc của Lăng Thái Hư dần trở nên ngưng trọng. Khí tức hung bạo trên người Dương Khai tuy vô hại với hắn, nhưng Lăng Thái Hư không thể không suy xét đến những phần sâu xa hơn.
213 - Bắt đầu thôi. Lăng Thái Hư trầm giọng nói, sau đó thôi thúc chân nguyên, tung một chưởng vào vách đá trước mặt. Mộng Vô Nhai cũng tung chưởng vào một chỗ khác, chân nguyên dâng trào.
214 - Bây giờ hẳn con đã hiểu tại sao ta lại nói ở đó giết người không cần bất cứ lý do gì rồi chứ? Viên huyết châu có được sau khi giết người chính là lý do và cái cớ tốt nhất! Ở nơi đó, một mạng người chỉ là một nền tảng để trở nên mạnh hơn, nhất là con chỉ mới ở trình độ Ly Hợp cảnh tam tầng, càng dễ bị người khác ngắm vào.
215 Đi chưa được bao lâu thì từ phía trước bỗng có tiếng sột soạt vang lên như thứ gì đó đang nhanh chóng đến gần. Cả đám đệ tử trẻ tuổi đều cảnh giác như gặp đại địch, còn bốn vị Thần Du cảnh kia thì sắc mặt vẫn bình thường.
216 Một hành trình năm trăm dặm ngắn ngủi, nếu là bình thường thì với thực lực của bọn họ, chỉ cần hai canh giờ là đến nơi. Nếu cao thủ Thần Du cảnh phi hành thì cũng chỉ cần chưa đầy nửa canh giờ.
217 - Tiểu tử này đã không có ý kiến thì Trác huynh xin mời. Lăng Thái Hư nói với Trác Ôn vẻ tiếp đón. Trác Ôn không kìm được thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười chắp tay: - Đa tạ Lăng huynh.
218 Ngày đêm bất phân, âm dương hỗn loạn, thiên địa ngổn ngang. Đây là đặc trưng rõ ràng nhất của trời đất nơi đây. - Vào rồi! Thư Tiểu Ngữ vui mừng nói. Trần Học Thư và Dương Khai lại vội vàng cảnh giác, xem xét tứ phía.
219 Có thể nói là cuộc chiến đấu với hai con Huyễn Điện Lang vô cùng gian khổ, khắp nơi đều hung hiểm. Chỉ dựa vào trình độ ở mức Ly Hợp cảnh tam tầng, lại không dám bạo phát ra hết mọi thủ đoạn của mình, trong trận chiến, Dương Khai nhiều lần lâm vào thế nguy hiểm, nhưng hết lần này tới lần khác biến hóa thần kỳ, biến nguy thành an.
220 Trên thế gian này, không có chỗ nào tuyệt đối an toàn để nương thân. Dương Khai chỉ có thể cố gắng hết khả năng bí mật ẩn thân, kiềm chế hơi thở, che dấu mọi dấu vết những nơi đã đi qua, tránh làm bại lộ hành tung.
Thể loại: Huyền Huyễn, Khoa Huyễn, Dị Giới, Tiên Hiệp, Xuyên Không
Số chương: 44