241 Ngay sau đó, Dương Khai bị hắc khí bao quanh, nhếch miệng cười với hai nàng, ngay cả nụ cười này cũng đầy tà khí, hàm răng trắng muốt trong đám hắc khí càng tôn thêm vẻ dữ tợn đáng sợ.
242 - Ta muốn hỏi ngươi một chút. Dương Khai nhìn Tử Mạch nói. - Được! Tử Mạch khẽ cười một tiếng, bước chậm rãi đến bên Dương Khai, mang theo một làn gió thơm mát, ngồi xuống không ngại ngần, hoàn toàn không bởi sự trừng phạt của Dương Khai mà có bất cứ sự bực bội nào.
243 - Ngươi nói tiếp đi. Dương Khai tạm thời kiềm chế suy nghĩ thu phục một con yêu thú lục giai, nhìn Lãnh San nói. Lãnh San gật gật đầu: - Hơn ba mươi tên, gần mười tên chết.
244 Nghe nàng nói như vậy, ngọn lửa dục vọng trong lòng Dương Khai trong chớp mắt bị dập tắt đi không ít, nhướn mày: - Chết bao nhiêu? - Sáu con! Mất mạng trong nháy mắt, một con ngũ giai, năm con tứ giai! Trên mặt Tử Mạch có chút hoảng sợ, lông mày nhíu chặt lại.
245 Sau khi nghe xong, Dương Khai có chút lo lắng nói: - Sư huynh Xích Huyết của nàng có ở cùng bọn họ hay không, nếu Xích Huyết cũng ở đó, vậy phiền phức lớn rồi.
246 Nghĩ đến đây, Diêu Hà nói với Diêu Khê: - Diêu Khê à, muội dùng huyết châu trước đi. Trên mặt Diêu Khê hiện lên một vẻ cảm động và dịu dàng, khẽ gật đầu, rồi ngẩng đầu nhìn về phía những võ giả Đại Hán, vênh mặt hất hàm sai khiến: - Thu thập huyết châu lại đây cho ta! Mười bảy mười tám người, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, không ai chịu đứng dậy.
247 Diêu Hà ho nhẹ một tiếng, nhìn Dương Khai nói: - Ngươi đã đồng ý quy thuận chúng ta, chắc là cũng biết chúng ta phải làm thế nào với ngươi rồi chứ? Dương Khai gật đầu: - Biết, không phải chỉ là một con tràng tử sao? Diêu Hà cười nhẹ: - Đúng vậy, tuy ngươi cải tà quy chính khiến chúng ta rất vui mừng, nhưng chúng ta không biết gì về ngươi cả.
248 Tiếng chém giết rung trời, mười bảy mười tám người hình thành một vòng tròn lớn, giao việc phòng ngự đằng sau lưng mình cho những người bên cạnh. Giờ khắc này, tinh anh của hơn mười tông môn đang liên hợp với nhau thành một chỉnh thể.
249 Người này rõ ràng là vì chuyện này mà mới choáng váng đầu óc, ăn nói có chút không lựa lời nên khiến nhiều người nghe hắn nói như vậy thì đều nhướn mày.
250 Nếu đã quyết định động thủ với Tất Tu Minh, Dương Khai đương nhiên là không có dự định bỏ qua. Vừa rồi mình còn cứu mạng người này, hắn đã không tri ân báo đáp thì cũng thôi, đằng này lại còn hạ tử thủ với mình, loại người giữ lại nhất định sẽ là mầm họa.
251 Dương Khai cũng lại nhíu mày hỏi một tiếng: - Ngươi có cách nào lấy bọn chúng ra không? - Bọn khống hồn trùng đó không phải do ta trồng! Tử Mạch khẽ lắc đầu, đôi mi thanh tú nhăn lại rồi nói tiếp: - Thực ra thả bọn chúng ở trong đó cũng không sao cả, chúng chẳng qua chỉ hấp thu chút nguyên khí để sống sót mà thôi, không có người ra lệnh thì bọn chúng cũng sẽ không làm hại các người, đợi đến lúc các người tu luyện đến Thần Du cảnh thì tự nhiên có thể dùng thần hồn liên quan để đẩy bọn chúng ra ngoài hoặc là có thể trở về tôn môn các người để bậc trướng bối các người ra tay.
252 Lời này đúng là một lời nói thực, cách một lớp y phục chắc chắn là không tiện lợi cho việc khống chế nguyên khí như có sự tiếp xúc cơ thể trực tiếp. Hàn Tiểu Thất nháy động lông mi, khẽ tiếng nói: - Dương sư đệ là bậc chính nhân quân từ, ngươi còn sợ gì nữa? Dạ Hàm ngập ngừng: - Không phải tôi sợ tôi.
253 Đi trong cánh rừng rậm rạp, ánh mắt Tử Mạch phức tạp chăm chú nhìn bóng lưng Dương Khai. Mấy lần định nói gì đó nhưng lại thôi, vả lại cũng không biết nói gì.
254 - Diêu Hà, Diêu Khê chết rồi, muội biết chưa? Trầm mặc hồi lâu, Xích Huyết cuối cùng mới lên tiếng, cặp mắt hắn khẽ nheo lại và lóe lên tia nhìn nguy hiểm, dường như đang khuyến cáo Từ Mạch, câu trả lời của cô sẽ quyết định vận mệnh của chính mình.
255 Quay cuồn cuộn giữa không trung, Xích Huyết đáp xuống đất, rồi nhìn lại con yêu thú của mình. Lúc này nó đang nhìn chính diện với hắn, trong yếu hầu ùng ục tiếng gầm rú âm trầm, hai con ngươi sáng lòa hung hãn.
256 Tiếng kêu than của Địa Ma cứ kéo dài mãi không dứt, lúc trầm lúc bống, mang đầy hơi hướm hoang mang và sợ hãi. - Địa Ma! Dương Khai cố nén cơn đau đầu xuống hét lên: - Ngươi làm sao vậy? - Thiếu chủ.
257 Bên trong vùng kỳ dị không có nhật nguyệt này, nhiều lúc Dương Khai phải dựa vào cảm giác để suy đoán rốt cuộc đã trôi qua bao nhiêu lâu rồi. Tu luyện trong vùng sương mù khoảng nửa tháng, cuối cùng Dương Khai đã thuận lợi đột phá lên Li Hợp Cảnh cửu tầng! Thành quả này cũng không phải hoàn toàn nhờ vào khố luyện, mà còn nhờ hấp thu hơn tám mươi viên Huyết Châu.
258
259
260 Tử Mạch đã lĩnh giáo sâu sắc sự lợi hại của Vũ Thừa Nghi rồi, không hổ là cao đồ xuất thân từ Cửu Tinh kiếm phái, lần đó Xích Huyết cười con yêu thú lục giai truy sát hắn cả một tháng trời mà chẳng làm gì được hắn, như vậy thì Từ Mạch lại càng không phải đối thủ của hắn.