101 “Vân La tỷ tỷ. . . “ Diệp Vô Ưu cảm thấy mơ hồ, sự việc xảy ra quá nhanh, hắn nhất thời cũng không có phản ứng nhưng vẫn còn nói được. Đột nhiên hai mẩu y phục được ném đến che lấy thân thể trần trụi của hắn, đồng thời cũng che luôn miệng hắn, chặn lại những lời hắn đang muốn nói.
102 Khi Diệp Vô Ưu còn đang muốn làm động tác tiếp theo thì đột nhiên cảm thấy trên người nhói lên, lập tức toàn thân đều không thể động đậy. “Vân La, nàng làm gì thế?“ Diệp Vô Ưu vội vã hỏi, hắn thế nào cũng không nghĩ được, Hoa Vân La vào thời điểm quan trọng này lại hạ cấm chế lên hắn, hắn hiện tại ngoài có thể nói, cái gì cũng không làm được.
103 Đối với động tác của Diệp Vô Ưu, Hoa Vân La tịnh không có chút kháng cự, song cũng không có phản ứng gì lớn, sắc mặt nàng vẫn rất bình thường, không có chút biểu tình nào.
104 “Hỗn đản, nhẹ một chút a!“ Đôi mắt xinh đẹp của Hoa Nguyệt Lan bất giác chảy ra hai dòng lệ trong suốt, miệng không nhịn được khẽ mắng hắn, khe núi tăm tối quá chật hẹp có chút vô pháp dung dị vật của Diệp Vô Ưu.
105 “Không được nói nữa!“ Hoa Nguyệt Lan trừng mắt nhìn Diệp Vô Ưu, rồi lập tức lại nén giọng lại hỏi: “Ngươi biết bọn họ?““Mấy ngày trước vừa mới gặp qua, ả tên là Lâm Lông Nguyệt đó, còn muốn tìm ta quấy rầy!“Diệp Vô Ưu kề bên tai Hoa Nguyệt Lan nói, dáng vẻ hai người lúc này thật là nồng ấm.
106 Lãnh Tâm m hiện nay ở trong Vân Mộng Đại Lục thập đại cao thủ bài danh đệ tam, tu vi có lẽ không bằng Hoa Vân La, nhưng thật sự so ra cũng không kém mấy.
107 “Vân La cũng đã nói với ta về việc này. Nhưng nàng ấy bản thân không cách nào ngưng tụ chân khí a!“ Diệp Vô Ưu nôn nóng nói: “Sư phụ tỷ tỷ, nhẽ nào không còn biện pháp nào khác sao?”“Ngươi gấp cái gì?“ Lãnh Tâm m không chút hảo khí nói: “Ta tự nhiên biết là nàng không cách nào ngưng tụ chân khí.
108 “Cung chủ khách sáo rồi, có thể thấy được cung chủ bình phục, tại hạ cũng cảm thấy rất vinh hạnh. “ Tiêu Diêu khẽ mỉm cười: “Nếu cung chủ tiện nói chuyện, tại hạ có chút chuyện muốn cùng cung chủ thương lượng.
109 “ Tên tồi tệ này, ngươi đừng làm ra vẻ nữa!” Hoa Vân La giận dữ mắng: “Nhanh tới đuổi theo ta đi. ”Hoa Vân La không còn cảm giác đang bị Diệp Vô Ưu đuổi theo, mà nàng hiện tại chơi chưa đã, nên còn muốn Diệp Vô Ưu cùng chơi tiếp.
110 “Đương nhiên không để ý rồi. Huống hồ, tông chủ tự nguyện đi cùng đường với chúng tôi , có người cầu cũng không được” Hoa Vân La nhìn Diệp Vô Ưu , cười nói.
111 “Ngươi cút đi cho ta!” Lãnh Tâm m cuối cùng nhịn không nổi, giận giữ quát. Diệp Vô Ưu cả người bị quăng ra xa. “Diệp Vô Ưu, ta cảnh cáo ngươi, đừng nghĩ rằng ngươi có thể làm với ta như vậy.
112 Cho đến tận khi trời sáng, Diệp Vô Ưu mới kết thúc đêm cuồng hoan đó, ôm lấy Hoa Vân La ngủ thiếp điđến khi Diệp Vô Ưu tỉnh, mới phát hiện ra mình đã ở trên xe ngựa, vẫn đang gối đầu lên chân Hoa Vân La.
113 Nhìn xung quanh, đều trống rỗng, cái gì cũng không có, nhìn lên trên không thấy trời, nhìn xuống dưới chẳng thấy đất, nhưng kì lạ hắn ta đứng rất an toàn.
114 Không đợi mọi người phản ứng, Diệp Vô Ưu lại bực bội nói: “Các người tu tiên được mấy ngày? Còn đòi bắt đầu bình giám cấp bậc! Muốn bình giám cũng được, ba tháng sau tới tìm ta!““Lời Diệp huynh thật có lí.
115 Lam Đồng Đồng muốn vùng vẫy, nhưng phát hiện nàng lúc này căn bản không làm được, không biết từ lúc nào, Diệp Vô Ưu đã tạo ra trên dưới thân thể nàng một cấm chế, khiến nàng vơ phương động đậy.
116 "Cầu kiến Diệp công tử, thế ngươi tìm ta làm gì?" Lam Đồng Đồng kêu a một tiếng, trong lòng nàng thấy cả kinh, trong lòng nghĩ chẳng lẽ Như Mi biết Diệp Vô Ưu chính đang ở trong phòng nàng sao?"Lam hộ pháp, tôi tìm không thấy Diệp công tử, cho nên đến hỏi phải làm sao bây giờ.
117 "Vô Ưu đệ đệ, tôn chỉ của Thiên Nhai Thư Viện chúng ta là: Thỏa mãn cho khách, bất luận kẻ nào cần thông tin tình báo. " Lăng Phỉ Phỉ mỉm cười: "Chỉ cần đệ gật đầu, chúng ta liền bắt đầu an bài vụ này, đến ngày thu được lợi nhuận, chúng ta sẽ giao cho đệ một nửa.
118 Thiếu nữ này quả thực không thể tính là quá đẹp, đặc biệt đối với kẻ đã nhìn thấy vẻ đẹp tuyệt vời của Hoa Vân La như Diệp Vô Ưu,tư sắc của thiếu nữ này chỉ tính là bình thường.
119 Cứ như vậy nhiều ngày trôi qua, cuối cùng Hoa Vân La cũng xuất quan. Hoa Vân La là người xuất quan đầu tiên trong số những người bế quan. Sau khi nàng xuất quan liền nói chuyện riêng với Yến Băng Cơ khá lâu.
120 "Diệp Vô Ưu, cái đồ hỗn đản!" Lam Đồng Đồng vừa thở vừa gắt gỏng lại căm phẫn mà nguyền rủa hắn, nhưng lúc này thì thân thể không tự chủ nghênh đón hắn, khiến cho nỗi thống hận càng dâng cao.