81 “Còn không phải sao? Thứ nữ nhân vừa mập vừa béo mặt rỗ trên người lại còn có mùi hôi, khẳng định là không người nào hoan hỉ, bây giờ có một suất ca tuấn tú như vậy thích cô ta, bất kể cô ta có phải là con gái nhà lành hay không, cô ta cao hứng còn không kịp nữa là, làm sao có thể không nguyện ý chứ?“ Diệp Vô Ưu gắt gỏng nói tiếp: “Chỉ cần mụ có thể tìm được cô ta, sau đó nói cho cô ta nghe sự thật, cô ta nhất định sẽ tới!““Vậy, như vậy có thể được ư?“ Nhạn nương mặc dù cảm thấy Diệp Vô Ưu nói cũng có đạo lý, nhưng vẫn còn chút do dự.
82 “Ta mà sợ hắn sao?“ Diệp Vô Ưu có chút khinh thị: “Nếu không phải nể mặt Phinh Đình tỷ tỷ, ta còn muốn thiêu cháy tướng quân phủ nữa kia. “Hoa Nguyệt Lan trong lòng trào dâng một thứ cảm giác bất lực, Diệp Vô Ưu tựa hồ không biết cái gì gọi là sợ, chỉ cần là chuyện hắn muốn làm, thứ gì hắn cũng không từ.
83 Hung dữ trừng mắt nhìn Diệp Vô Ưu, Nhạc Thiên Thiên quay người rời khỏi, thoáng chốc đã biến mất ngoài cửa. “Một chút ý thức làm nha hoàn cũng không có, y chang con nha đầu Hàm Yên chết tiệt!” Lướt mắt nhìn thân ảnh Nhạc Thiên Thiên, Diệp Vô Ưu lầm bầm nói, ngữ khí có chút bất mãn.
84 “Người làm chứng? Chứng nhân chuyện gì?” Diệp Vô Ưu có chút nghi hoặc hỏi lại. “Lương tiểu thư nguyên là hoàng hoa khuê nữ, hiện tại y cùng với bằng hữu công tử thật đã có quan hệ phu thê, nhưng mà người ngoài tịnh không biết được, cho nên, lo lắng đến lúc đó phải mời công tử làm chứng nhân giúp, chỉ có như vậy, Lương tiểu thư mới có thể như nguyện.
85 Có điều lúc này Hoa Nguyệt Lan đột nhiên bỏ đi, thực sự khiến Diệp Vô Ưu không ngờ đến. Vô Song cung cách Bách Hoa thành khá xa, không phải nói đi là có thể đi ngay được.
86 "Bách Hoa đế quốc mỗi ba năm lại đưa ra mười hai hoa nữ, những hoa nữ này đều đã trải qua huấn luyện đặc biệt, rất giỏi trong việc khống chế nam nhân.
87 "Đợi ta nghĩ ra biện pháp đối phó ngươi, lúc đó sẽ trừng trị ngươi!" Lãnh Tâm n thầm chửi, không có cách nào, nàng đối phó với địch nhân luôn dùng biện pháp tàn nhẫn, hoặc giả thuyết, tha dã chỉ hội na ta bỉ giác tàn nhẫn đích bạn pháp, nhưng nàng lại không thể dùng loại biện pháp này đối phó Diệp Vô Ưu, do đó, ngay lúc này, nàng cũng không có cách nào.
88 Tiếng rên rỉ tiêu hồn thực cốt của Tạ Phinh Đình không khác gì một loại thuốc kích tình cực mạnh, lập tức khiến ngón tay Diệp Vô Ưu hoạt động tích cực hơn, hai tay hắn cùng hành động, đồng thời cởi bỏ y phục lưỡng nữ.
89 Chỉ là, Thiên Y tiên tử nổi danh Triệu Thiên Tâm lại khác, đặc biệt là cách đây mấy hôm, nàng cũng đã từng bị khốn bởi Tiêu Hồn Bát Chỉ, bởi vậy, trong lúc chẩn trị cho Tạ Trường Phong, nàng có thể nhanh chóng nhận ra trong thân thể Tạ Trường Phong có cấm chế Tiêu Hồn Bát Chỉ.
90 “Sư phụ bảo ta đến đây hỏi ngươi có muốn đi Vô Song Cung hay không?” Lãnh Sương Sương ngữ khí có chút lạnh lùng, làm Diệp Vô Ưu không khỏi cảm thấy hụt hẫng.
91 “Sư tỷ, tỷ không phải đối với ta rất tốt hay sao, đệ có thể cảm thấy được mà. ” Diệp Vô Ưu nói nhỏ bên tai nàng: “Ngoài ra, đệ còn cảm thấy tỷ với sư phụ tỷ tỷ quan hệ rõ ràng không được tốt.
92 Bên cạnh nàng là một gã thanh niên, mắt hổ mày kiếm, vóc dáng cao lớn, phong thái tao nhã. Ngay cả Phan An tái thế chắc cũng phải cam bái hạ phong. Hơn nữa một nam một nữ này đứng cạnh nhau càng làm cho người ta cảm thấy thật tương xứng, đơn giản chính là một cặp người ngọc trời sinh.
93 Tiêu Diêu ở bên cạnh ngưng thần quan sát, sắc mặt từ từ biến thành trang trọng. Hắn thấy rõ, luận tu vi, Lâm Lông Nguyệt tịnh không bằng vị kim phát nữ tử mà hắn có chút mến mộ này.
94 “Sư tỷ, bỏ đi, đừng để ý đến bọn họ, chúng ta nghỉ ngơi đi. ” Diệp Vô Ưu nhẹ nhàng nói, hắn kì thật cũng không muốn Lãnh Sương Sương cùng Hàm Yên không ‘giao tranh’.
95 “Sư phụ tỷ tỷ, hảo xử đương nhiên là người đã cho nhiều!“ Diệp Vô Ưu cười hi hi, nắm chặt lấy song thủ Lãnh Tâm m, bắt đầu không thành thật, tên tiểu tử này thích nhất là ‘được làm tới‘, thấy Lãnh Tâm m không đẩy tay hắn ra, tự nhiên lại càng muốn tiến thêm một bước.
96 “Nhìn cái gì mà nhìn? Ta nói bọn ngươi đó, rầm rầm rì rì, bực muốn chết!“ Hàm Yên tiếp tục chửi bới. “Tiểu nha đầu đó ở đâu đến vậy? Chút lễ mạo cũng không có.
97 Ly khai hoàng cung, vứt bỏ thân phận công chúa triều đình đầy phiền não, Hoa Nguyệt Lan tâm tình cảm thấy vô cùng khoan khoái. Thật sự mà nói, nàng tuy không muốn liên quan nhiều đến sự tình của hoàng cung, nhưng thân là đế quốc công chúa, có nhiều việc cũng không thể tránh khỏi.
98 Lam Đồng Đồng vốn vừa nhìn thấy cảnh tình này đã chuẩn bị li khai, nhưng tâm lí hiếu kì làm nàng ta dừng bước. Nói ra, tuổi tác nàng cũng không được coi là trẻ mấy, năm nay cũng đã hai mươi mốt tuổi.
99 Nhưng dục trì này không phải chúng mĩ nữ ở Vô Song Cung đều được xử dụng mà duy chỉ có cung chủ xử dụng. Bên cạnh dục trì còn xây một thạch ốc, cung chủ thường bế quan trong thạch ốc này.
100 “Cung chủ tỷ tỷ, ta ở cùng tỷ suốt đời cũng không có vấn đề, có điều chúng ta có thể ra ngoài chơi, không cần phải ở mãi chỗ này!“ Diệp Vô Ưu lúc đầu hơi sững sờ rồi vội vàng nói.