141 “Ta biết rất nhiều người, sao biết ca ca ngươi là ai?” Lâm Lộng Nguyệt phẫn nộ nói. “Vị ca ca mà Thiên Thiên nói chính là ta, Lâm Lộng Nguyệt ngươi rốt cục có muốn bình giám hay không?” Diệp Vô Ưu dương dương tự đắc nói đổng một câu.
142 Vốn Diệp Vô Ưu không muốn mang theo Hàm Yên các nàng, nhưng Lãnh Tâm m lại nói mang các nàng theo cùng sẽ tốt hơn, vì sự tình ở Phiêu Tuyết đế quốc Hàm Yên có lẽ có hiểu biết nhiều hơn mọi người.
143 “Tỷ tỷ, chúng ta cũng lên thôi!” Mộ Dung tiểu tiểu bộ dáng kích thích vô cùng, hưng phấn nói. “Ta không bao giờ đánh nhau với chó đâu” Hàm Yên bĩu môi khẽ phất nhẹ ống tay áo, quay đầu nhìn ra nơi khác “Tiểu tiểu, nếu thích ngươi đi một mình đi”.
144 “Tuyết Minh Văn tại Phiêu Tuyết đế quốc đỉnh đỉnh đại danh “Phiêu Tuyết đệ nhất mĩ nam tử”, ngoài ra còn có ngoại hiệu “Phiêu Tuyết đệ nhất tài tử” chỉ điều đó thôi cũng có thể hiểu rằng hắn tướng mạo anh tuấn phi phàm thông minh tuyệt thế, lại ẩn chứa khí phách đế vương nên tự nhiên được các thiếu nữ hâm mộ vô cùng.
145 “Hai trăm năm trước, Vân Mộng đại lục, tứ đại đế quốc bây giờ vốn chỉ là một quốc gia duy nhất. Những năm gần đây có rất nhiều cá nhân hùng tâm vạn trượng, luôn mang trong mình một ước muốn phân đấu cả đời là thống nhất toàn Vân Mộng đai lục, và đó cũng chính là ước nguyện lớn nhất của Tuyết Minh Đường.
146 Lúc này trong lòng họ thắc mắc vô cùng, tiểu yêu tinh đó nhìn bộ dạng bên ngoài nhiều nhất cũng chỉ mười hai tuổi làm sao có thể đạt tới thực lực của một trung cấp tu sĩ? Chỉ là bọn họ vô cùng tin tưởng danh vọng của Thiên Nhai thư viện.
147 “Không sai, Tô Tố Tố chính là nhân vật mấu chốt của chuyện này. Tố Y Môn vốn là một môn phái không có danh tiếng gì nhiều, nếu không xuất hiện một Tô Tố Tố thì căn bản không có bao nhiêu người biết Tố Y Môn tồn tại.
148 “Việc này ta cũng không được rõ ràng cho lắm,” Tô Tố Tố mày liễn khẽ cau, thong thả nói tiếp: “Chỉ là căn cứ vào sự điều tra của ta thì Lãnh Tâm m và Diệp Vô Ưu có mối quan hệ không tầm thường chút nào.
149 “Bảnh trai quá!” Hàm Yên vẻ mặt si ngốc “Thật đáng tiếc, ta đã là tiểu lão bà của Vô Ưu ca ca mất rồi. ”“Tỷ tỷ, tỷ tỷ, tỷ không nhất định phải gả cho tên đại sắc lang đó mà?” Mộ Dung Tiểu Tiểu liếc nhìn Diệp Vô Ưu một cái, sau đó thấp giọng đề tỉnh Hàm Yên.
150 Đương nhiên, để có quyết định như vậy, còn có một nguyên nhân khác. Hắn tự tin đối với mình sẽ không có nguy hiểm gì. Ngay cả nếu Tô Tố Tố thực muốn gây bất lợi cho hắn, hắn cũng có biện pháp đối phó.
151 “Không thể nào, làm sao ta lại có thể chết dưới tay tám mĩ nữ thế này được. ” Diệp Vô Ưu trong lòng chợt lóe lên ý niệm, mở miệng oán hận nói: “Tóm lại muốn đưa ta vào đất chết, chí ít cũng phải để ta chết trên thân xác bọn họ!”Vào lúc ngàn cân treo sợi tóc này, hắn đột nhiên cảm thấy cổ tay trái rung lên một cái.
152 “Hừ, ngươi nghĩ ta sẽ nói cho ngươi hay sao?” Tố Lan kinh thị lườm Diệp Vô Ưu một cái. “Đại mĩ nhân, chẳng lẽ nàng không biết trúng Tiêu hồn bát chỉ có hậu quả thế nào sao?” Diệp Vô Ưu dương dương đắc ý nói: “Nếu như nàng chịu giúp ta giải độc, có lẽ ta có thể giúp nàng giải khai Tiêu hồn bát chỉ.
153 Thả bước một mình tại góc đường Phiêu hương thành, Triệu Thiên Tâm chuẩn bị tìm kiếm một người quen. Người này đối với tình huống tại Phiêu hương thành rất thông thạo, đặc biệt là các dạng tin tức lời đồn tại Phiêu hương thành, hắn rất dễ dàng tìm hiểu được.
154 Kì thật cũng không cần thương lượng kỹ càng, chư nữ đã nhanh chóng đi đến quyết định, Triệu Thiên Tâm tiếp tục đi gặp Tô Tố Tố, còn Hoa Vân La mấy người tiếp đó theo sau.
155 “Tố Tố, muội có dấu diếm cũng chẳng có tác dụng. Tỷ mặc dù bắt cóc Vân Tố Lan không thành công, nhưng cũng nhân đó phát hiện một bí mật to lớn, có thể coi là nhân họa đắc phúc.
156 “Không được!” Hoa Vân La ném cho gã một cái nhìn kiêu kỳ, dáng điệu có chút không cao hứng nói. “Ta còn chưa nói gì mà!” Diệp Vô Ưu phân bua. “Hanh, không cần ngươi nói ta cũng biết ngươi muốn cái gì rồi.
157 “Ta không phải là nói cái lợi đó!” Tống Loan có cảm giác không biết nên khóc hay nên cười. Mặc dù gần đây đã mắt thấy tai nghe, giúp nàng ngầm hiểu được rằng, trong mắt Diệp Vô Ưu, mĩ nữ vĩnh viễn được đặt lên hàng đầu, nhưng lúc này nghe thấy gã vẫn chỉ nhớ tới mĩ nữ, trong lòng lại nổi lên một cảm giác khó nói ra lời.
158 “Ngươi có thể thử vận hành chân khí, sau đó tụ tập lên chiếc vòng, chiếc vòng chẳng phải là với tay ngươi dung hợp thành một thể sao? Ta nghĩ rằng, ngươi còn có thể đem chân khí thâu nhập vào trong chiếc vòng.
159 Y sam trên mình nàng sớm đã cùng thân thể nàng phân li, thân hình xích lõa tuyệt đẹp bộc lộ hoàn toàn trong mắt Diệp Vô Ưu. Cặp chân ngọc thon dài mĩ diệu mang lại lực dụ hoặc kinh nhân, khiến song thủ Diệp Vô Ưu du tẩu lên lên xuống xuống cặp giò nàng không ngừng, lộ vẻ thích thú không ngừng được.
160 “Ngươi muốn ta giúp ngươi thế nào? Muốn ta phối chế CY cho ngươi ư? Ngươi đừng có mà mơ!” Triệu Thiên Tâm trừng mắt nhìn gã. “Ta sao có thể để ngươi sử dụng biện pháp đó hủy hoại nữ tử chứ.