161 “Uy, Diệp Vô Ưu, ngươi gọi loạn gì thế?” Lâm Lộng Nguyệt phẫn nộ nói. “Kêu loạn? Ta không có kêu loạn à!” Diệp Vô Ưu trưng ra bộ mặt đầy vẻ vô tội. “Còn không gọi loạn! Ai cho phép ngươi gọi sư phụ ta là tỷ tỷ?” Lâm Lộng Nguyệt làm gì chẳng tức khí, Diệp Vô Ưu gọi sư phụ nàng là tỷ tỷ, như vậy chẳng phải bối phận của nàng còn không bằng Diệp Vô Ưu sao?“Ngươi nói vậy là sao, Thanh Diệp tỷ tỷ nhìn trẻ trung xinh đẹp như vậy, ta không gọi nàng là tỷ tỷ, thì ngươi bảo gọi là gì?” Diệp Vô Ưu vẫn tỏ ra ngây thơ: “Nếu ta gọi Thanh Diệp tỷ tỷ là tiền bối, không phải là biến nàng thành lão thái bà sao? Phải chăng ngươi thật nghĩ rằng Thanh Diệp tỷ tỷ là lão thái bà?”“Ngươi nói năng lung tung!” Lâm Lộng Nguyệt phẫn uất mắng.
162 “Đa tạ Diệp công tử phí tâm. Bất quá, chúng ta tu vi rất thấp, tạm thời không cần bình giám. ” Tô Tố Tố sắc mặt khẽ biến, từ tốn nói. Nguyên nhân của lời từ chối này là vì Tô Tố Tố hiểu nhầm ý tứ Diệp Vô Ưu.
163 “Lâm tiền bối là người thủ tín, Tố Tố tin tưởng chắc chắn không chút hoài nghi. ” Tô Tố Tố mỉm cười yêu kiều: “Chỉ là việc này có thể khiến Lâm tiền bối gặp chút khó khăn.
164 “Thiên Thiên, sao ngươi lại nhìn ta như vậy?” Một lúc sau, Diệp Vô Ưu nhịn không được phải cất tiếng hỏi. “Ca ca, Vân La tỷ tỷ nói huynh có bệnh, không biết đúng không?” Giang Thiên Thiên yêu kiều hỏi.
165 “Giả vờ đó, Vân La tỷ tỷ của ngươi gạt ngươi đó, đừng tin nàng ấy!” Diệp Vô Ưu vội vàng phủ nhận. Thật nực cười, mặc dù Thiên Thiên rất khả ái nhưng mà nàng cũng chỉ có thể khả ái chứ thực sự là còn nhỏ quá.
166 Nhìn thấy vẻ mặt tràn đầy hy vọng của Dạ Khanh Khanh, dĩ nhiên Diệp Vô Ưu không thể nói là không được, vội vàng thanh toán, sau đó kéo Dạ Khanh Khanh rời khỏi tửu lâu.
167 “Ta muốn vào hoàng cung của Phiêu Hương đế quốc để gặp một người. ” Lâm Lộng Nguyệt do dự một chút mới đáp: “Nhưng không thể để người khác biết được thân phận của ta.
168 “Duyệt Tân khách điếm?” Diệp Vô Ưu giật mình: “Thanh Diệp tỷ tỷ, nàng cũng ở đó à!”Duyệt Tân khách điếm chính là khách điếm mà Diệp Vô Ưu vì Dạ Khanh Khanh mà tìm đến trọ, xem ra bọn họ quả thật là có chút duyên phận.
169 "Sư phụ tỷ tỷ, ta rất muốn nàng!" Diệp Vô Ưu hì hì cười, vừa nói vừa bắt đầu cởi quần áo nàng. Lúc trước gã đã bị nha đầu mơ hồ Dạ Khanh Khanh đó làm cho lửa dục thiêu đốt, bây giờ **ng chạm với Lãnh Tâm m đại mỹ nhân, người khiến gã nhung nhớ không nguôi này, làm sao lại chịu phóng thích nàng đây? Còn như uy hiếp của Lãnh Tâm m thì gã đúng là không một chút quan tâm.
170 "Như vậy à, khi nào thì cuộc đi săn diễn ra?" Diệp Vô Ưu thuận miệng hỏi. "Ngày mai đã phải xuất phát. Địa phương săn bắn cách hoàng cung hơn mười dặm, bên đó có một hành cung của Hoàng thượng, gọi là Thú Liệp sơn trang, trước kia hắn thường xuyên đến đó săn bắn.
171 Nhìn nhóm người Diệp Vô Ưu, trong mắt Tuyết Minh Cương lóe lên một tia kinh ngạc. Lúc này Diệp Vô Ưu đích thị có cảm giác hài lòng vì không thấy Tuyết Minh Cương dùng ánh mắt háo sắc nhìn Hoa Vân La và đương nhiên với hắn cũng vậy.
172 “Có phải nói giỡn hay không, ngươi có thể hỏi hắn mà!” Hoa Vân La mê hoặc cười, nhìn Diệp Vô Ưu nói. “Diệp công tử, đúng như thế ư?” Tố Tố cười ngọt ngào, hỏi.
173 Diệp Vô Ưu cảm thấy buồn bực, Lãnh Tâm m trong lòng thật sự càng thêm buồn bực, mặc dù đã thất thân cho Diệp Vô Ưu, nhưng nàng cũng rất không quen thân mật xưng hô loạn lên của hắn, đáng tiếc mặc dù nàng có tức giận như thế nào, Diệp Vô Ưu này thế nào cũng muốn làm loạn, quả thực mắng hắn không có hiệu quả, đánh hắn lại không thể nặng tay, còn có biện pháp gì đây?"Sư phụ lão bà, đừng nóng giận mà.
174 Sau một hồi Tô Tố cũng mở miệng nói: “Diệp công tử, tuy người nói việc này có vẻ rất hợp lý, nhưng làm sao ta có thể tin rằng người đang nói thật?”“Tô đại mỹ nhân! Chuyện của ta và sư phụ lão bà là chuyện không thể nói ra ngoài được thế nhưng ta hiện tại đã kể toàn bộ sự tình cho nàng biết.
175 Một thân ảnh màu trắng đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt rồi rất nhanh tiến đến trước mặt gã. Đúng như gã đã dự liệu, Tô Tố Tố quả nhiên rất nhanh đã quay lại.
176 “Nếu ta đúng là đã giết Tuyết Minh Văn thì sao?” Diệp Vô Ưu tức tối hỏi. “Nếu ngươi thật sự giết Tuyết Minh Văn, bất kể đề xuất yêu cầu gì, ta đều đáp ứng.
177 “Tô đại mỹ nhân, cái này cũng không thể trách ta được. Có trách thì chỉ có thể trách bản thân nàng thôi. ” Diệp Vô Ưu cười hì hì nói: “Ai bảo nàng đòi ta làm?”“Bỉ ổi!” Tô Tố Tố phẫn nộ mắng.
178 “Nàng còn mời ai khác đến ám sát Tuyết Minh Cương không?” Diệp Vô Ưu nghĩ đến việc Lâm Thanh Diệp liền hỏi thẳng. Tô Tố Tố dùng ánh mắt kì quái nhìn Diệp Vô Ưu, lát sau, khẽ mỉm cười: “Ngươi muốn nói Lâm Thanh Diệp à?”“Nói như vậy là nàng đã thừa nhận?” Diệp Vô Ưu có chút bất mãn.
179 "Diệp công tử, ngươi sao thế?" Lâm Thanh Diệp vừa giữ Diệp Vô Ưu lại, vừa gấp gáp hỏi. Có điều, nói chưa dứt lời, nàng liền thấy trên người không có chút cảm giác, cũng không thể nhúc nhích được.
180 Dạ Khanh Khanh nha đầu mơ hồ này, lúc này vẫn như cũ đang chơi một trò chơi vui vẻ, ở trên người Lâm Lung Nguyệt sờ mó chỗ này, vuốt ve chỗ kia, da dẻ Lâm Lung Nguyệt trắng trẻo dị thường, độ co giãn lại vô cùng xuất sắc, cảm giác tất nhiên cũng là tương đối không tồi.