81 Mặt trời đã lên cao ba sào, hai người đang mệt mỏi vẫn chưa thức dậy, nhưng Địch lão tướng quân cùng phu nhân lại không có chút bất mãn nào, dù sao tuổi của Địch Mân, đã sớm nên nối dõi tông đường.
82 Điều duy nhất nàng giải thích, chính là nàng có một người tỷ muội thân như chân tay, từng tới đây cầu nàng làm một chuyện, nhưng lúc ấy nàng không đáp ứng, người tỷ muội của nàng lại không may đã chết sớm.
83 Dập đầu, quỳ lạy, mặc dù không biết nguyên nhân, nhưng Tàn Nguyệt vẫn nghe rồi làm theo Địch Mân. Sau khi lạy xong, Địch phu nhân mới tỏ ý bảo hai người ra ngoài, nhìn đôi mắt to khó hiểu của Tàn Nguyệt, Địch Mân thở dài nói:"Đừng nhìn ta như vậy, ta biết cũng không nhiều.
84 "Chúng ta ăn ở đây sao?"Như con chim nhỏ được phép cất cánh, Tàn Nguyệt cảm thấy tất cả bên ngoài đều thú vị, mà căn phòng không lớn này, hé ra chiếc bàn có phong cách cổ xưa ở trước bệ cửa sổ, trên cửa sổ, thậm chí còn đặt một cành hoa sen, thanh lịch mà nhẹ nhàng.
85 "Sững sờ cái gì, còn không mau đi ra ngoài!"Thấy Tàn Nguyệt xấu hổ, Địch Mân tự trách gào thét tiểu nhị, tiểu nhị đỏ mặt, bối rối lui ra ngoài. "Nguyệt Nhi, xin lỗi, đều do ta!"Nương tử của mình, đói bụng cũng đã bắt đầu kháng nghị, hắn - người làm phu quân này làm gì chứ? Địch Mân nghĩ tự trách, nhanh chóng đưa thức ăn đến trước mặt Tàn Nguyệt.
86 Trong khoảng thời gian ngắn, Tàn Nguyệt cũng ngây ngốc ở đâu, hai con ngươi không ngừng di chuyển qua lại hai người, đầu óc cũng rất nhanh động. . . Địch Mân, tướng công của nàng, hai người cũng thành thân vài ngày rồi, chuyện này, tất cả mọi người biết.
87 "Ngươi muốn Liễu Tàn Nguyệt?"Không nhìn vết máu đỏ sẫm trên tường, Hoàng thượng qua tuổi nửa trăm (qua năm mươi tuổi) đột nhiên từ ngự án bên cạnh đứng lên, ha ha cười lớn.
88 Nàng, chính là nương của thái tử, cũng chính là đứng đầu hậu cung hiện nay, Lâm quý phi!"Mẫu phi, người cũng biết, ta không có sai!"Trở lại Vi Vũ cung, thái tử không cam lòng oán giận nói.
89 "Ồ, vậy thái tử ngài ăn cơm chưa?"Luôn cảm giác, thái tử cũng không thân thiện như biểu hiện bên ngoài, mà thân phận của hắn, quyền lợi trong tay hắn, lại không thể không làm cho người ta coi trọng.
90 Hai bữa cơm chưa ăn?Nhìn sắc trời ngoài cửa sổ một chút, thái tử đoán ý tứ của những lời này, hai người bọn họ ở chung thật sự rất tốt, nếu không phải sau đó hắn tìm người thăm dò, Địch Mân cùng Tàn Nguyệt thật không quen biết, hắn cũng có chút hoài nghi, hai người là người yêu yêu nhau nhiều năm.
91 "Ta. . . Không thể, ta không có. . . "Bối rối mở mắt ra, bây giờ rõ ràng là ban ngày, mặt trời cao như vậy, Địch Mân muốn làm cái gì hả?"Thật sự không quên? Như vậy còn không mau nói?"Địch Mân đắc ý cười, bàn tay ác ý gia tăng lực độ, chỉ thấy khuôn mặt nhỏ của người dưới thân đỏ bừng, thậm chí ngay cả cổ, vành tai đều nhuốm màu hồng nhạt.
92 Đêm trăng lo lắngÁnh trăng bướng bỉnh chậm rãi lên cao, ánh trăng sáng tỏ như mặt nước chiếu vào trong phòng, chiếu lên hai người đang gắt gao ôm nhau trên giường.
93 "Cha, nương. . . "Trong phòng ăn, đèn đuốc sáng trưng, Địch lão tướng quân cùng phu nhân cũng im lặng ngồi. Tàn Nguyệt cúi đầu, nhẹ nhàng cúi người xuống, đôi mắt vẫn không dám ngẩng lên, càng không dám nhìn mặt hai vị lão nhân.
94 Cười như vậy, vui vẻ có chút khoa trương, nhưng phía sau sự khoa trương, dường như Tàn Nguyệt nhìn thấy một tia thương cảm. . . Thương cảm? Làm sao có thể? Khi nhìn kỹ lại không nhìn ra cái gì.
95 "Lão gia, ngươi cũng biết, ta hiểu rõ nhất chính là Hạo Nguyệt, chuyện của nàng, ta làm sao có thể mặc kệ. . . "Miệng mếu máo, Liễu Tương tuổi cũng đã cao, đối với nữ nhân này cũng rất tốt.
96 "Tối nay thái tử mời ta qua, ta hỏi một chút là được. . . "Nghe đủ tiếng khóc của nàng, Liễu Tương lạnh lùng nhìn Cúc Văn, phiền chán hít một hơi, xoay người đi đến thư phòng.
97 "Thái tử, chỉ là bây giờ dùng Liễu Tương, thái tử đối với Liễu tiểu thư. . . "Ngô Thái tàn độc cười, thái tử hừ lạnh một tiếng:"Ta đối với nàng như thế nào, Liễu Tương cũng không nói gì đến đường sống.
98 ". . . "Thái tử không có đáp lời, ánh mắt quét về phía ngoài cửa sổ, nhìn một gốc cây tím tuệ lan trên cửa sổ, dùng toàn bộ tinh thần chăm chú xem, nhìn không chuyển mắt.
99 Liễu Tương âm thầm đoán trong lòng, Kỳ quốc này, mặc dù không phải rất lớn mạnh, nhưng cũng không thể khinh thường, thái tử nói cũng quá khoa trương rồi.
100 Hạo Nguyệt? Bây giờ thái tử dĩ nhiên chủ động đưa Hạo Nguyệt ra, xem ra lần này, hắn không thể không nói. Liễu Tương xấu hổ cười:"Hạo Nguyệt đều là lão phu làm hư hỏng, mong rằng thái tử có thể mở cho nàng một cửa, tha thứ sự ngang ngạnh của nàng!"Thái tử sang sảng cười:"Sao có thể đây? Tâm tư của Hạo Nguyệt, bổn vương hiểu, bây giờ nàng cũng là phi tử của bổn vương, tướng gia, từ nay về sau, chúng ta đã là người một nhà.