121 "Thái tử, ta sai rồi, là ta sai, ta không nên phá hỏng chuyện tốt của thái tử, không nên tự ý thay mặt gả tới đây, không nên. . . "Mỗi một câu nói, Hạo Nguyệt liền bịch dập đầu một cái, mỗi một lần hạ đầu xuống, đều có thể thấy máu đỏ chảy ra.
122 Đau đớn, đau quá đau quá!Trong đau đớn, Hạo Nguyệt từ từ nhắm hai mắt, chỉ cảm thấy đống rơm cỏ dưới thân đột nhiên cũng mềm mại rất nhiều. Cảm giác mềm mại, giống như là chăn phủ gấm trong khuê phòng.
123 Nhưng ở trong vương phủ, nàng như một người dư thừa. Chưa người nào xem nàng là chủ nhân, thậm chí, ngay cả nàng ra sân này cũng không có khả năng. Đến một ngày, thái tử lại một lần nữa vào cánh cửa này.
124 "Tàn Nguyệt? Tàn Nguyệt? Là ngươi sao? Ngươi rốt cục đồng ý gặp ta ?"Hai mắt mông lung, nhưng lại che không được ánh mắt mừng rỡ như điên, tay hắn mà giữ chặt lấy mặt của Hạo Nguyệt, bộ dáng thâm tình khiến cho người ta bị mê hoặc.
125 Nhìn sắc trời bên ngoài, thì có lẽ đã đến giờ ước định, nhưng Tàn Nguyệt vẫn không thấy đến. Hạo Nguyệt ngồi một mình trước cửa sổ, trong lòng của nàng càng ngày càng bất an: đã đáp ứng Thái tử, lần này nhất định sẽ hẹn được Tàn Nguyệt tới, ai có thể nghĩ đến, Tàn Nguyệt không đến ?"Đây chính là bảo đảm của ngươi?"Một bóng người cao lớn, mang theo bộ mặt tức giận vội đi vào, đổ ập xuống hỏi.
126 "Hẹn gặp vài người bằng hữu ở chỗ này. Nhị tỷ ngươi, chính là Liễu Hạo Nguyệt sao?"Hiên Vương bực mình nhăn mặt nhíu mày, Liễu Hạo Nguyệt là phi tử của thái tử, nàng hẹn Tàn Nguyệt, có thể có chuyện tốt gì? Huống hồ, lòng dạ người đàn bà kia thật sâu, không phải là một người đơn giản.
127 "Muội muội, ngươi có tốt không? Sao tỷ tỷ cảm thấy, không mặn mà như khi còn ở nhà?"Vẻ mặt quan tâm nhìnTàn Nguyệt, Hạo Nguyệt chỉ là nhớ kỹ thái tử đã nói, phải nghĩ cách để Tàn Nguyệt nói nhiều chút.
128 "Thật sự?" Khóe miệng Tàn Nguyệt nhếch lên, trên mặt khó nén vẻ cao hứng:"Ta đây cũng an tâm. Nhị tỷ, không biết ta có thể đưa nàng trở về hay không?"Nhị tỷ, bây giờ cũng là phi tử của thái tử, xem bộ dáng nhị tỷ, sống tại phủ thái tử hẳn là cũng không tồi, nói với thái tử một tiếng có lẽ cũng.
129 "Nhị tỷ thật tốt, ta an tâm!"Tàn Nguyệt gục đầu xuống, nàng chỉ biết nhị tỷ hẹn mình tới đây, nhất định không có vấn đề gì. Nương cũng quá lo lắng rồi, lúc đầu nhị tỷ chỉ vì theo đuổi hạnh phúc của mình, không sai.
130 "Hiên Vương, nói cho ta biết, trong nhà xảy ra chuyện gì?"Ngồi vào xe ngựa, trong lòng Tàn Nguyệt càng thêm bất an, giương lên mắt to sáng rực, nhìn đôi mắt bối rối trốn tránh của Hiên Vương.
131 Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng, nghe ra cũng không có bao nhiêu độ ấm, Tàn Nguyệt ngẩng đầu, nhìn Địch phu nhân cũng là vẻ mặt đau khổ, mờ mịt bước tới.
132 Ngực của hắn, vẫn ấm áp trước sau như một, trên mặt hắn, vẫn tuấn dật trước sau như một, cằm của hắn, vẫn một bực có hình, kiên nghị. . . "Đứa ngốc, ta làm sao bỏ ngươi được? Sao có thể bỏ ngươi được? Nguyệt Nhi, ngươi là Nguyệt Nhi của ta, vĩnh viễn cũng là Nguyệt Nhi của ta.
133 Lá thư này, tại sao lại nhận được lá thư này? Tàn Nguyệt cau mày, ở trên viết cũng không rõ ràng, chỉ là nói, bọn họ vừa tới biên quan, Địch Mân đã trúng mai phục, trúng tên độc rơi xuống núi, lúc tìm thấy, đã không còn hơi thở.
134 Bất tri bất giác, Địch lão phu nhân lại tới phật đường, nhìn tấm bia bằng gỗ đen kia, phẫn nộ hỏi. "Tại sao. . . Ngươi nói cho ta biết, tại sao lại như thế này? Con của chúng ta, tại sao lại như vậy, tại sao.
135 "Vĩnh Hào, ngươi cũng biết?"Tuy là thương tâm, Tố Vân cũng nghe hiểu ý tứ của Vĩnh Hào, nàng không thể tin đẩy Địch lão tướng quân ra, thống khổ hỏi. "Ta không biết, ta không rõ lắm, nhưng ta biết, ngươi là mẹ của Mân Nhi, ngươi sẽ không hại hắn.
136 Thanh âm đó, bất lực cỡ nào;Ánh mắt đó, tuyệt vọng cỡ nào. . . Nhưng nàng không thể, trong lòng của nàng, ôm hắn đầy vết thương, một hài tử cũng lớn xấp xỉ, một hài tử cũng lớn xấp nhỉ như Mân Nhi.
137 "Có thể, rất có khả năng! Tố Vân, nhặt bài vị lên, nếu như ta không đoán sai, có thể thời tiết phải thay đổi. . . "Địch lão tướng quân cúi đầu, đột nhiên nhớ tới Tàn Nguyệt, hắn thở dài nói:"Tìm người chú ý Tàn Nguyệt, nếu như là Lâm quý phi làm, nàng sẽ không bỏ qua Tàn Nguyệt!"Kỳ thật, làm một Hoàng thượng, đã lập thái tử rồi, làm sao có thể mặc cho hoàng tử khác làm? Có lẽ cái chết của Hàn phi nhiều năm trước, Hoàng thượng cũng từng hoài nghi.
138 Tiểu Thi bưng qua trà đến, Tàn Nguyệt há miệng, uống vài ngụm, cố chấp hỏi:"Bên ngoài có chuyện gì?""Là. . . Là Địch thiếu gia. . . Trở về. . . "Địch thiếu gia, Địch Mân.
139 “Địch Mân nơi này lạnh lắm, sao ngươi ngủ ở trong này? Đừng ở trong này, chúng ta trở về, trở về phòng ngủ không tốt sao?”Địch lão tướng quân chau mày, Tàn Nguyệt, không phải là.
140 Khi không biết chính là cảm thấy Tố Vân có chút cố tình gây sự, nay đã biết, mới biết được lúc kia, trong lòng Tố Vân đau đớn cỡ nào!Có lẽ, nếu hắn biết chân tướng thực sự của việc này, hắn làm còn không tốt bằng Tố Vân, không khôn khéo bằng Tố Vân.
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 11