181 Quản gia đứng ra, lễ phép nói. “Vậy tự tiện rời phủ thì sao?”Thái tử cười lạnh nhướng lông mày, tiếp tục hỏi. “Tự tiện rời phủ, dựa theo gia quy, nên đánh gãy chân, vứt trên đường.
182 “Ta, nhưng, ta không gặp được nàng. . . Nàng hiện tại không muốn gặp ta. . . ”Hạo Nguyệt gục đầu xuống, nay, mạng của nàng và đứa nhỏ đều nắm chặt trong tay thái tử, đừng nói là cầu Tàn Nguyệt, cho dù là dập đầu với Tàn Nguyệt, nàng cũng nguyện ý.
183 Hắn không có kiên nhẫn lớn như vậy, cho nên cũng chỉ có tốc chiến tốc thắng!“Được rồi! Nàng nhất định sẽ tới!”Làm như nói cho thái tử nghe, cũng giống như nói cho chính mình nghe, không biết, Tàn Nguyệt đi hay không, căn bản không phải là do nàng!Trong phòng củi, luôn im ắng, buổi tối ngủ không ngon, bình thường Tàn Nguyệt cũng không ngủ sớm, mà cả đêm, lại ngồi bất an, dù thế nào cũng không an ổn.
184 “Ngươi không muốn biết mẹ ngươi chết như thế nào sao?”Thật bất ngờ, người nọ lại nói vậy, trong lòng Tàn Nguyệt dao động, đối với chuyện năm đó, nàng biết được không nhiều lắm, nàng vẫn rất muốn biết lúc ấy là chuyện gì xảy ra.
185 Nâng ly trà lên, Tàn Nguyệt đưa tới mũi ngửi ngửi, không ngờ được, nhà trọ này, cũng có lá trà tốt như vậy“Lá trà bên ngoài ta uống không quen, liền mang theo của mình.
186 Tay Tàn Nguyệt bị bắt lấy, Tàn Nguyệt bị đau rút về đi. Hai tay không lâu mới bị đánh qua, đến bây giờ còn cực kì đau. “Tàn Nguyệt, tay ngươi đây là. .
187 Bị cài lên tội danh bất trinh, buổi tối lại không ở im, đây không phải là muốn chứng thực tội danh này sao?Có lẽ đây chính là mục đích của bọn họ, bằng không, nàng làm sao có thể bị ép buộc đi ra chứ?Một tiếng ầm vang, bên ngoài là từng trận sấm, vừa rồi đã rơi xuống vài hạt mưa, xem ra đêm nay, trời mưa.
188 Từ trong miệng bọn họ, hơn nữa với hiểu biết của mình, Tàn Nguyệt biết, thái tử tuyệt đối không tao nhã như lúc mình gặp hắn, mà là một người tâm cơ có chút thâm trầm.
189 “Hạo Nguyệt, ngươi. . . . . . ”Tàn Nguyệt muốn lui ra phía sau, nhưng chân bị Hạo Nguyệt ôm lấy, nàng lúc này, động cũng không thể động. “Thái tử, đứa nhỏ của nhị tỷ, cũng là cốt nhục của ngươi!”Nhìn thái tử, Tàn Nguyệt đã hiểu được, lời của các nàng vừa rồi, thái tử tất nhiên cũng nghe được toàn bộ.
190 “Địch Mân? Hắn có cái gì tốt? Hắn dựa vào cái gì mà có thể đoạt được ngươi? Tàn Nguyệt, ngươi là nữ tử ta xem trọng, ngươi chỉ có thể là người của ta, chỉ có thể là của ta.
191 Hắn không tiếp tục hướng về phía trước, mà là đứng ôm cánh tay, cũng không nhúc nhích, làm như đang chờ đợi trò gì hay. Khóe miệng của hắn, mang theo một ý cười nhàn nhạt, bên môi, còn có máu tươi chưa kịp lau đi, đỏ đến chói mắt, đỏ đến loá mắt.
192 “Lam Nhi, ngươi nói gì vậy? Ngươi cho là, ta thực sự là một nữ nhân trêu hoa nghẹo bướm như thế sao?”Tàn Nguyệt mặt lạnh, lạnh lùng nói. “Không, tiểu thư không phải.
193 “Tàn Nguyệt, đúng, ngươi nói rất đúng, ta là đương kim thái tử, thiên hạ này, sớm muộn đều là của ta. . . Bao gồm ngươi!”Thái tử tiêu sái đi từng bước một, trong tay của hắn cầm một cái bình màu trắng nhạt, cái bình toa ra một mùi hương nhẹ, Tàn Nguyệt mặt nhăn nhó, chỉ cảm thấy cả người đều vô cùng khô nóng.
194 “Tàn Nguyệt, lại đây. . . Ngươi hiện tại không phải rất khó chịu sao? Ta có thể giúp ngươi, chỉ có ta có thể giúp ngươi. . . ”Hai mắt ôn nhu nhìn Tàn Nguyệt, thái tử thâm tình nói.
195 “A. . . ”Cùng lúc ấy, thái tử đau đớn kêu một tiếng, cả người ngã trên đất, thân thể cuộn tròn, thử vài lần cũng không đứng dậy nổi. . . “Ngươi. . . Ngươi.
196 “Tàn Nguyệt. . . ”Hiên Vương chạy tới, một quyền đánh trên mặt thái tử, cởi áo khoác đã ướt đẫm trên người, bọc lấy thân thể đều là máu của Tàn Nguyệt.
197 “Đại phu, đại phu đâu?”Hiên Vương gầm lên một tiếng, sớm có nha đầu đi ra ngoài gọi người, Thiếu phu nhân mất tích, ai có thể nghĩ đến, sẽ máu chảy đầm đìa bị bế trở về như thế.
198 “Được, lão tướng quân, chúng ta cùng đi! Tin rằng lần này, phụ hoàng nhất định sẽ có phán đoán sáng suốt!”Hoàng thượng sẽ xử lý công bằng sao?Địch lão tướng quân thầm than một tiếng, có thể Hiên Vương vẫn không chưa õ, hoàng thượng cho dù biết rõ sự thực, cũng không nhất định có thể nghiêm phạt thẳng tay.
199 Trong đầu, bỗng nhiên hiện lên một ít hình ảnh, chỉ nhớ rõ lúc đó vừa xong trận chiến, hắn liền phát hiện có người theo dõi mình. Thời điểm bọn họ chạy tới, không gióng trống khua chiêng, hẳn là sẽ không bị phát hiện mới đúng.
200 Vừa rồi, thậm chí hắn mơ tới Nguyệt Nhi, toàn thân, nơi nơi đều là máu, rất nhiều rất nhiều máu, hai mắt nàng ai oán nhìn mình:“Địch Mân. . . Cứu ta. .