161 "Tiểu thư. . . . . . "Lam Nhi cảm động gục đầu xuống, nhớ tới những ngày trước ở Tướng phủ, nhớ tới như tỷ muội thân thiết, tiểu thư giống như tỷ tỷ, trong lòng của nàng luôn đấu tranh kịch liệt.
162 "Độc một tháng phát một lần, nhưng mà. . . . Lam Nhi, bổn vương nói cho ngươi đề phòng, nếu ngươi nghĩ tự mình thể nghiệm thuốc một chút, bổn vương hiện tại cũng có thể thỏa mãn cho ngươi!"Cầm trong tay ra một cái lọ, Thái Tử cười ha ha.
163 Nếu, nàng thật là một đứa cô nhi, chỉ có một mình tiểu thư là người thân, trừ tiểu thư ra, cái gì cũng không có thì thật là tốt biết bao. Nhưng mà nàng không phải, trong nhà nàng còn có phụ mẫu, còn có đệ muội, nàng không thể ích kỷ như vậy, nàng không thể vì tiểu thư mà không để ý sống chết của họ.
164 Có lẽ trong ba người các nàng, chỉ có Minh Nguyệt hạnh phúc nhất. Minh Nguyệt là đại tỷ của nàng, nàng đối với nàng ấy không có nhiều ấn tượng, chỉ nhớ rõ đó là luôn thích trốn ở trong phòng, nữ tử yếu đuối.
165 Khẽ nhỏ giọng, Tàn Nguyệt tự tin nói ra kế hoạch của nàng, Địch lão phu nhân đầu tiên là khó hiểu, sau khi nghe xong cao hứng nở nụ cười. "Bất quá, Tàn Nguyệt, như vậy không được, ngươi không phải rất nguy hiểm sao?"Đột nhiên nghĩ không ổn, lão phu nhân vội nói.
166 "Tàn Nguyệt, đôi giày kia, ngươi không nhận ra sao?"Chỉ vào tội chứng trên mặt đất, Địch lão tướng quân vẻ mặt phẫn nộ. Nhi tử hài cốt chưa tan, trong phòng con dâu liền phát hiện vật này, Vậy.
167 Là trung trinh, vốn là thanh danh của chính mình!Nhưng, hôm nay, thanh danh của nàng đâu? Người nào sẽ giúp nàng giải thích, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?Người nào sẽ nói cho nàng, bây giờ nàng nên làm cái gì?Nhắm mắt lại, nàng thậm chí không muốn gặp Lam Nhi, không muốn nghĩ trong lòng của nàng ra sao!Dối trá, hay là bất đắc dĩ?Lam Nhi, ngươi thật sự làm như vậy? Ta thật không ngờ, ngươi sẽ như vậy với ta!Nhưng điều cần cũng đã làm, tại sao ngươi còn không rời khỏi? Lại còn ở bên cạnh ta, ngươi còn muốn muốn nhìn, xem ta có đủ bi thảm hay không sao? Có đủ chật vật hay không sao?Không cần, thật sự không cần!Mặc dù, Tàn Nguyệt biết, cha mẹ không phải thật sự tin, nhưng nếu chỉ nhớ đến hai ánh mắt kia…Nghĩ đến bọn họ chỉ vào nàng nói, nàng phản bội Địch Mân, làm chuyện có lỗi với Địch Mân.
168 "Lam Nhi, tại sao phải làm như vậy? Tại sao ngươi phải làm như vậy? Ngươi cũng biết, ta vẫn đang an ủi chính mình, ngươi sẽ không phản bội ta, sẽ không hại ta.
169 Thở dài một tiếng, Tàn Nguyệt nhắm mắt lại, nếu như nàng thích quỳ, để cho nàng quỳ được rồi. Tại sao, Lam Nhi, ta thành một người không tuân thủ phụ đạo, chẳng lẽ ngươi cảm thấy còn chưa đủ sao?Thái tử cho ngươi cái gì tốt? Vì hắn, ngươi còn muốn hại ta như thế nào?Đều nói lúc phụ nữ mang thai, tốt nhất là không nên rơi lệ, nhưng Tàn Nguyệt gần đây, luôn không nhịn được khóc thành tiếng.
170 Tàn Nguyệt kinh ngạc ngẩng đầu, bên cạnh, ngoài bọn họ, cũng không có người ngoài nào, nàng không rõ, Địch lão tướng quân tại sao lại nói như vậy, thanh âm vẫn nghiêm khắc như vậy.
171 "Ta biết, cha, nương, các ngươi cũng phải bảo trọng. . . "Nàng quỳ trên mặt đất, thật tâm đập đầu mấy cái, bọn họ không phải cha mẹ mình, nhưng bọn họ đối với mình, thật sự tốt không lời nào để nói.
172 Vừa định phản bác vài câu tốt đẹp, nhưng cảm giác buồn nôn kia lại ập đến, Hạo Nguyệt nhịn không được liền quay đầu, thống khổ ói ra hồi lâu. Nâng mặt tái nhợt lên, vừa lúc nhằm vào vẻ mặt quái lạ của Ngọc Liên, nàng cả giận nói:"Tiểu Xuân ngươi chết rồi sao? Còn không mau đem vật này bỏ đi, thật khó coi.
173 Trong thư phòng, thái tử đã sớm nhận được tin tức, hai hàng lông mày hắn nhíu lại, trên mặt không lộ ra điểm vui sướng sắp làm cha. "Ngô Thái, trước phong tỏa tin tức, không được nói cho Lâm quý phi!"Lâm quý phi, mẫu thân hắn, nếu như nàng biết rồi, cam đoan sẽ buộc hắn lưu lại hài tử này.
174 "Tại sao? Thái tử, vì sao phải đối với ta như vậy?"Trước mặt, một chén đen tuyền này, chính là của phu quân nàng, phụ thân của hài tử trong bụng nàng, thưởng cho nàng —— đọa thai dược!"Hạo Nguyệt, bổn vương nói qua, bổn vương thích người thông minh, nhưng là, bổn vương không thích, có người ở trước mặt bổn vương, giở trò thủ đoạn với bổn vương, tạo chút nưu mẹo.
175 "Ngươi. . . Người đâu, nấu lại một chén!"Thái tử phẫn nộ trừng mắt nhìn Hạo Nguyệt liếc mắt một cái, Hạo Nguyệt che miệng lại, xoay người bỏ chạy ra ngoài.
176 "Thế nào, còn không giải được sao?"Đời người, có lẽ thật sự rất đáng tiếc, vốn tưởng rằng hẳn phải chết không thể nghi ngờ, ai có thể biết được, đến chết mà có thể sống lại.
177 Trở lại trong viện, vuốt cái bụng chưa có cảm giác gì, Hạo Nguyệt làm sao có thể ngồi yên?Hài tử, hài tử của nàng, sao nàng có thể trơ mắt nhìn hài tử bị bỏ đi như vậy đây?Không được, không được, nàng phải nghĩ cách, nhất định phải nghĩ cách, thuyết phục thái tử!Lén lút gọi Tiểu Xuân đến, thay một bộ y phục nha hoàn, hai người liền lén rời khỏi phủ thái tử, đi trên đường.
178 Hạo Nguyệt lắc đầu, nương tiếp tục nói: "Nếu như ngươi không muốn thành dạng kia, hôm nay coi như cái gì cũng chưa từng nghe. Lúc đầu, nếu như nương không làm, có thể chúng ta biến thành bọ dạng như Tàn Nguyệt hôm nay.
179 “Thiếu phu nhân, xin lỗi, không cẩn thận hù dọa người. Là Liễu nhị tiểu thư ở bên ngoài cầu kiến!”Nhị tỷ?Tàn Nguyệt nhíu lông mày, hơi chút suy tư, thở dài:“Nói ta bị giam ở phòng củi, tướng quân có lệnh, không thể gặp khách!”“Dạ, thiếu phu nhân!”Nghe được Tàn Nguyệt cự tuyệt, Tiểu Thi cao hứng trở về phục mệnh, mà Tiểu Mạt lại lắc đầu, thở dài:“Xem đi, chúng ta cũng không hi vọng người gặp nàng, thật không biết nàng đây muốn làm cái gì, thiếu phu nhân như vậy, còn không buông tha!”“Kỳ thật, Hạo Nguyệt tới đây, bình thường là có liên quan với thái tử.
180 “Tiểu thư, không phải là, vẫn luôn có người đang theo dõi chúng ta chứ?”Tiểu Xuân rùng mình một cái, tiểu thư vừa nói như thế, nàng cũng thấy không được bình thường, không có khả năng như vậy.