241 “Thái tử, kỳ thực, hiện tại cũng không phải quá đau. . . ”Hắn qua? Hay là thôi đi. Cô nam quả nữ, thái tử vẫn không hết hy vọng với Tàn Nguyệt, ai biết sẽ phát sinh chuyện gì?Đi ra cửa, Tàn Nguyệt nhàn nhạt cười, Hạo Nguyệt, ngươi thực sự là càng ngày càng không biết nam nhân.
242 Dấu vết thật dài, từ khóe mắt trái đến bên tai, tinh tế thật dài, giống như một con giun phấn hồng, bò lổm ngổm ở trên mặt Lam Nhi. Nhìn qua, khiến người ta đều muốn nôn.
243 "Tiểu Mạt, ta mệt mỏi. . . "Quay đầu, Tàn Nguyệt bất đắc dĩ nhìn Tiểu Mạt một cái, Tiểu Mạt hiểu rõ gật đầu, kéo Lam Nhi trên mặt đất, nhanh chóng đẩy khỏi cửa viện, sau khi đuổi đi rồi mới trở lại trong phòng.
244 "Đi vào, đương nhiên phải vào! Người ở bên trong là muội muội của ta, tốt xấu gì ta cũng đã tới, làm sao có thể rời đi đây?"Hạo Nguyệt nhếch môi cười, trong lòng sớm ghi hận muốn chết.
245 Có lẽ, lòng của nàng là thay đổi, trở nên ác độc, trở nên không giống chính nàng. "Tàn Nguyệt!"Rõ ràng là vẻ mặt ý cười, nhưng vì sao Tàn Nguyệt nghe qua thì thấy không có một chút cảm giác ôn hòa?Ngẩng đầu nhìn đã thấy Hạo Nguyệt đi tới, Tàn Nguyệt cười nhạt nói:"Nhị tỷ, chuyện gì?"Hạo Nguyệt, nàng rốt cuộc đã tới.
246 "Ngươi. . . . . . Tàn Nguyệt, ta không tin ngươi thật sự dám. . . . . . "Hạo Nguyệt sửng sốt, lời nói Tàn Nguyệt cũng nói đúng đến chỗ đau của nàng, khuôn mặt nhỏ xấu hổ đỏ lên.
247 Cái gọi là tiện nha đầu, thì ra là chỉ Lam Nhi!Nhìn Lam Nhi bị hai nha hoàn dẫn vào, trong lòng Tàn Nguyệt đã hiểu rõ. Chính là, dùng một nha đầu đã phản bội nàng đến uy hiếp nàng.
248 "Nương nương, nha đầu này ngất đi rồi. . . . . . "Tràng pháo tay bỗng nhiên ngừng lại, một nha đầu bất an hỏi. Hạo Nguyệt nheo mày, khoát tay, có người kéo Lam Nhi đi xuống.
249 Cố gắng nuốt xuống chua xót trong lòng, Hạo Nguyệt ảm đạm cười, nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay Thái Tử, thẹn thùng nói:"Thái Tử, người ta mệt chết, đứa nhỏ không.
250 Thái Tử khó khăn nói: "Ngươi còn yêu hắn sao? Hắn đã chết rồi mà ngươi còn trẻ. . . . . . ""Thái Tử có ý gì, ta nên tái giá sao?" Khóe miệng tràn ra một tia cười lạnh, Tàn Nguyệt tiếp tục nói: "Nên phải gả cho ngươi, làm thị thiếp của ngươi sao?""Tàn Nguyệt, ngươi cũng biết, ta không để ngươi chịu thiệt.
251 Làm là thật còn diễn là giả. Kỳ thật không hề chỉ là một lời nói dối. Chỉ tiếc, đến khi Hạo Nguyệt biết thì đã hối hận, sớm biết vậy thì đã chẳng làm!Có lẽ trong lời nói của Tàn Nguyệt là thật, cũng có lẽ là bụng của Hạo Nguyệt thật sự có vấn đề.
252 Cùng với thanh âm lạnh lùng, bên trong lại hạ xuống một bóng dáng, Tàn Nguyệt hoảng sợ mở to miệng, người kia. . . . . . Người kia. . . . . . Người kia, dĩ nhiên là hắn!Ngày đó bắt cóc mình!Cũng là người của Thái Tử!Tại sao là hắn?Hắn tại sao lại ở chỗ này? Vừa mới cùng người kia nói chuyện đã ngã xuống, bên trong đầy mùi máu tươi.
253 "Thích khách!"Bỏ tay Cúc Văn ra, Liễu tướng đi đến trước giường Tàn Nguyệt, cầm lấy tay Tàn Nguyệt nhẹ nhàng hỏi:"Tàn Nguyệt, ngươi không sao chứ? Có làm ngươi sợ không ?"Tự trách mình, nếu sai người ở đây cùng Tàn Nguyệt , nếu hắn tìm người đến hầu hạ nàng thì mọi chuyện sẽ không phát sinh chuyện như vậy.
254 Tàn Nguyệt nghĩ như vậy nhưng không biết ở trong mắt Lâm quý phi, Tàn Nguyệt sớm trở thành kẻ địch rồi. Sở dĩ không có động thủ, không phải bởi vì bà ta nhân từ mà bởi vì bà ta sớm đã có kế sách đối phó với Tàn Nguyệt.
255 Nhìn vết thương chồng chất của Lam Nhi, cố ý cho Tiểu Xuân giám sát nàng đến phòng bếp bưng thuốc bổ tới, nhe răng nhếch miệng nhìn nàng, trong lòng Hạo Nguyệt vạn phần sảng khoái.
256 "Hừ, phế vật. . . . . . Thái y, Thái y đâu. . . . . . "Đá đại phu mấy đá, Thái Tử hô lớn. . . . . . . "Thái y, thế nào?"Lâm quý phi lo lắng, nhìn Thái y mặt mày càng nhăn, trong lòng không yên tĩnh càng ngày càng rõ.
257 Lắc đầu, bỗng nhiên nghĩ đến ngày đó, nàng vứt bình thuốc kia, nàng nhớ rõ thuốc kia cũng là vô vị , chẳng lẽ là. . . . . . Nhưng, làm sao có thể? Bình thuốc nàng vẫn luôn mang ở trên người, làm sao có thể bị người đánh tráo?Ánh mắt của Tàn Nguyệt tối sầm lại, nhớ lại một đêm kia, trong phòng đột nhiên xuất hiện Hắc y nhân, đột nhiên cảm giác được nguyên nhân từ đâu.
258 "Thẳng thắn. . . . . . Tàn Nguyệt, kỳ thật ta thích nhất chính là người thẳng thắn. . . . . . Ngươi cũng đã biết, từ sau lần gặp mặt trước, bổn vương đối với ngươi, là nhớ mãi không quên.
259 Nhìn vẻ mặt tuấn tú của Ngũ hoàng tử , Tàn Nguyệt rất muốn đưa hắn một quyền, rất muốn rất muốn. "Nguyệt Nhi, ngươi không cần nhìn ta nóng như vậy, ta là một nam nhân bình thường, nếu một chút kìm lòng không đậu, vậy cũng.
260 "Của ta? Ai đã nhìn thấy? Ai đã từng gặp? Tàn Nguyệt, không cần quá ngây thơ, nay chúng ta là người trên một thuyền. . . . . . Cũng không đúng, chứng cớ của ngươi đang nằm ở trong tay ta, tội mưu hại hoàng tử cũng không phải là tội danh bình thường.