281 Không phải nàng cứu mình, người cứu nàng, chẳng lẽ là Ngũ hoàng tử?"Là Vương gia cứu tiểu thư. . . "Nha đầu vui vẻ cười, Ngũ hoàng tử khoát khoát tay, nha đầu vội vàng khom người lui ra ngoài, hắn ngồi xổm người xuống, ánh mắt nhìn thẳng Tàn Nguyệt, nhỏ giọng nói:"Nguyệt Nhi, thật xin lỗi!"Thân là hoàng tử tôn quý, hắn khi nào nói xin lỗi với người khác?Nhưng lần này, hắn thật sự rất hối hận! Nếu như biết kết quả như thế, hắn tuyệt đối sẽ không ác ý nói giỡn với Tàn Nguyệt.
282 Hắn không nói sự thật, người ở phía ngoài đều tìm nàng, bao gồm người của thái tử cùng Lâm quý phi. Cũng không biết tin tức truyền đi thế nào, tóm lại, nàng bây giờ, vô cùng nguy hiểm.
283 Nhưng cạm bẫy kia là Ngũ hoàng tử cố ý đẩy nàng vào. Với võ công của hắn, không có khả năng không nghe được tiếng bước chân chậm rãi bên ngoài. Mục đích hắn làm như vậy, Tàn Nguyệt không biết, nhưng nàng lại thiếu chút nữa bị đánh đến chết, thiếu chút nữa chết trên đường.
284 Thôi, dù sao hiện tại cũng không thể rời đi, để Tiểu Mạt ở lại cùng mình cũng tốt. Bất luận về sau muốn làm gì, đều phải đợi thân thể khỏe lên mới được!Dưỡng thương tốt rồi nàng mới có thể đi, mới có thể tranh thủ làm chuyện nàng muốn làmThả lòng tâm, Tàn Nguyệt ở trong này bảy ngày, Tàn Nguyệt có thể ngồi xuống, cũng có thể xuống giường.
285 Lo cho bản thân? Có cái gì cần lo lắng sao ?Tàn Nguyệt khó hiểu nhìn Ngũ hoàng tử, Ngũ hoàng tử vẫy vẫy tay, ý bảo Tiểu Mạt đi xuống trước. "Tiểu Mạt, ngươi đi ra ngoài chờ, ta cùng Ngũ hoàng tử nói vài lời.
286 "Tiểu thư!"Nhìn Tàn Nguyệt ngây ngốc từ trưa đến giờ, Tiểu Mạt lo lắng gọi. Thở dài một tiếng, Tàn Nguyệt đột nhiên cảm giác được lúc anfy làm cái gì cũng không tốt.
287 Nàng hiện tại rất muốn đối phó với Tàn Nguyệt - người đã thương tổn sâu sắc đến Thái tử. Cũng là người chiếm được trái tim của Thái tử. Thật không biết thái tử quý trọng cái gì ở nàng ta.
288 "Không có việc gì, Tàn Nguyệt, các nàng không có việc gì, chỉ là ngất đi thôi, ta cam đoan không có việc gì"Ba người vừa ngồi lên, xe ngựa liền chạy nhanh như bay, Hiên Vương lau mồ hôi trên mặt, sốt ruột giải thích nói"Hiên Vương, đây là có chuyện gì?"Tàn Nguyệt bất an nhăn mặt nhíu mày, hắn hẳn là biết cái gì mới đúng, bằng không sẽ không vội vã tới rồi kéo nàng đi như vậy"Tàn Nguyệt, nói cho ta biết chuyện Hạo Nguyệt trúng độc có liên quan đến ngươi sao?"Hiên Vương nhíu mi thật chặt, thần sắc dị thường khẩn trươngTàn Nguyệt bất an hỏi:"Có liên quan thì sao?"Có lẽ, nàng nên nói cho hắn biết sự thật, nhưng nàng bây giờ có thể nói như thế nào đây, đều là do nàng làm sai, ai cũng không trách được.
289 Thân mình run mạnh, Tàn Nguyệt nóng vội nhanh chóng hỏi, một loại dự cảm bất an đánh úp lại Không phải là Hoàng Thượng, vậy cũng chỉ có thể là Lâm Quý Phi.
290 Xe ngựa tiếp tục đi, Hiên Vương đưa người lên xe xong. Hắn trở lại vẫn bình thường. Trong tình hình chung , đoán chừng không có người hoài nghi Tuy rằng, biết rõ rất khó có khả năng trốn thoát khỏi sự đuổi bắt của bọn họ, nhưng Tàn Nguyệt không muốn ngồi chờ chết như vậy, cố gắng một phen, giãy dụa một chút cũng tốtCó lẽ, vận khí của nàng không quá tồi tệ, không chừng cuối cùng có thể trốn thoát thành công!Không thử , làm saobiết không được ?Hiên Vương đầu tiên là sửng sốt, suy tư một lát, cảm thấy cách của Tàn Nguyệt có thể làm, thở dài nói:"Có thể thử một lần! Nhưng Tàn Nguyệt, ngươi xuống xe sẽ rất nguy hiểm !"Tiểu Mạt nói :"Đúng vậy, tiểu thư, nô tỳ hiểu, tốt nhất người không nên đi xuống, một mình người rời đi, nô tỳ lo lắng"Tàn Nguyệt cười khổ một tiếng:"Nếu bọn họ thật sự nhất định phải đối phó ta, ngươi nghĩ rằng chúng ta ở trên xe sẽ không gặp nguy hiểm sao?"Ngày nay quyền thế của Lâm Quý Phi quá lớn, chỉ sợ ngay cả Hoàng Thượng cũng phải kiêng kị, hai người bọn họ có năng lực gì hữu dụng ?Cũng bất chấp sự khác biệt giữa nam và nữ, Hiên Vương cởi áo khoác, quay đầu Tàn Nguyệt liền chụp mặc vào, nhưng Tàn Nguyệt vóc dáng thấp bé so với Hiên Vương gia, nên khi mặc lên vừa dài vừa to.
291 "Tàn Nguyệt, lần đó, ta đến chậm"Hiên Vương đau lòng nhìn Tàn Nguyệt, hắn thấy qua thái độ sủng nịnh của Địch Mân dành cho Tàn Nguyệt, cũng được chứng kiến thâm tình của Tàn Nguyệt dành cho Địch Mân, trong khoảng thời gian này, thật là khổ nàng "Không cần cám ơn"Vừa từ chối nhận lời nói cảm tạ, xe ngựa lúc này đột nhiên dừng lại, Hiên Vương trong lòng cả kinh, vén rèm xe ra nhìn, chỉ thấy bên ngoài binh lính đứng chỉnh tề"Các ngươi"Hiên Vương vừa lộ đầu, có một nam tử đã đi ra:"Hiên Vương gia, quý phi nương nương ời Tàn Nguyệt cô nương, đặc biệt dặn dò nô tài cung kính tiếp đón"Quý phi? Người của nàng, tốc độ cũng không phải chậm.
292 Tàn Nguyệt thở dài, Tiểu Mạt định nói gì để ngăn cản, nhưng thấy Tàn Nguyệt đã cầm lấy giấy lụa, qua một bên chậu nước giặt sạch, nàng cũng bắt đầu thu thập.
293 Lên tiếng trả lời mà đến là thị vệ ở cửa, một đám người cơ thể cường tráng , bọn họ đi lại trầm ổn, vừa nhìn là thấy thực lợi hại "Hạo Nguyệt"Vừa rồi đối phó với mấy nha đầu không có võ công, có lẽ Tiểu Mạt còn có thể đánh trả nhưng đối với những thị vệ này, nhìn qua là biết khó có thể.
294 "Thái tử, Tiểu Mạt xúc động, nhưng nàng không có ác ý, vừa rồi nàng cũng vì bảo vệ ta. Chỉ cần các ngươi đáp ứng thả nàng đi, nàng cũng không thương tổn Hạo Nguyệt "Tàn Nguyệt kích động nhìn thái tử, hứa hẹn của Hạo Nguyệt không thể tin, nhưng lời nói của thái tử cũng có thể tin được.
295 Nhìn Hạo Nguyệt không ngừng quay đầu, nhìn ánh mắt nàng giống như muốn ăn thịt người, Tàn Nguyệt thở dài, không dám nhìn Thái Tử nữaCảm thấy áy náy sao? Thái Tử hại nàng mất đi rất nhiều, mà nàng cũng hại Thái Tử mất đi rất nhiềuTrong lúc vô tình, nàng lại thương tổn Hạo Nguyệt.
296 "Ngươi. . . "Tay bất tri bất giác đưa lên, chỉ muốn vuốt ve mặt của nàng, xoa xoa bên sưng ở hai má, hắn muốn hỏi một câu, hỏi một tiếng, Nguyệt Nhi, còn đau không? Còn đau không?Nhưng nói không ra, Tàn Nguyệt sớm lui về phía sau một bước, hai mắt bất an nhìn hắn:"Ngươi.
297 "Dừng tay. "Đi khỏi sân, đi ra không xa, đã thấy có hai nha đầu đánh người. Thái Tử không muốn để ý nhưng nhìn thấy quần áo quen thuộc, hắn không khỏi nhíu nhíu mày, bước đi tới"Thái Tử.
298 "Phái Nhi, ngươi có ý gì? Chẳng lẽ thế nào cũng phải có chuyện ngươi mới có thể chết tâm sao? Đừng quên, đứa bé này của Hạo Nguyệt, đối với ngươi quan trọng cỡ nào!"Thật sự là bị ma quỷ ám ảnh rồi, xem ra kế sách của nàng là chính xác , Tàn Nguyệt là tai họa, không thể lưu!"Mẫu phi, người biết rõ, ta không phải ý này "Thái Tử đi đến bên tai Lâm Quý Phi, nhẹ giọng nói nhỏ vài câu, Lâm Quý Phi ánh mắt sáng ngời, không hiểu nói:"Ngươi nói được, ngươi đã đáp ứng nàng, có thể giữ nàng một mạng, nhưng Tàn Nguyệt""Mẫu phi, ta cam đoan, một lần cuối cùng.
299 Khát quá, đói quá!Năm ngày không ăn không uống, trên người của nàng không còn một chút khí lực, nếu không phải nương nói làm như vậy có thể không cần hòa thân, thì nàng sớm đã đứng lên ăn một bữa cơm no đủ.
300 Hoàng Thượng chau mày, Minh Vương cũng không phải ngốc tử, một người sống, làm sao có thể giấu giếm được hắn?"Hoàng Thượng nói, Ninh Nhi đã chết, muốn đưa qua, vậy trực tiếp đưa người chết qua!"Lâm Quý Phi thản nhiên cười, trong mắt hiện lên một tia khó xử:"Nô tì cũng không muốn làm như vậy , nhưng Ninh Nhi là bảo bối của Hoàng Thượng, cũng là bảo bối của nô tì.