221 Hơi thả lỏng thư giãn gân cốt một phen, Lăng Phong đã thấy rõ được hình dáng ma thú ẩn thân bên dưới nền đất: Màu sắc bề ngoài của nó là màu xám tro, hình tròn, mới nhìn qua cứ như một cục đất được đắp nặn mà thành.
222 Băng Thần Tử ngây người, thất kinh hỏi: - Mặc Viễn, xảy ra chuyện gì vậy? - Đại trưởng lão, mời ngài xem! Băng Mặc Viễn trình lên phần mật báo trong tay, nói với giọng căm hận: - Đây là một ám thung của gia tộc truyền đến, hôm nay sau khi cấm lệnh truyền xuống đã có gia quyến của ba vị ngoại tịch trưởng lão rời khỏi Băng Phong Thành! Ngoài ra còn có mười cung phụng đệ tử cũng hành động tương tự! Hừ, Gia tộc mất bao nhiêu tâm lực cung phụng bọn chúng vậy mà lúc nguy hiểm lại chỉ được chúng hồi báo như vậy, thật khiến người ta tức chết! Băng Thần Tử nắm chặt mật báo trong tay, không nói câu gì, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng.
223 Nếu đổi thành Huyết Sát Vệ, bên trong có người không thể đoàn kết một lòng, lúc nguy nan chỉ nghĩ làm thế nào để bảo mệnh chứ không phải giúp đỡ đồng đội thì Lăng Phong sẽ chẳng cần phải nói nhiều mà trực tiếp trục xuất kẻ đó luôn.
224 Huyết Sát Vệ vừa xuất hiện, Giản Hạ hai nhà lập tức cảm thấy một luồng hàn khí lạnh thấu tim. Bọn chúng không dám loạn động! Vốn dĩ một đám tinh anh cao thủ khí thế hung hãn bây giờ đột nhiên như những con rùa rụt cổ, hoàn toàn bị bao vậy.
225 Lăng Phong nhãn thần sáng quắc, nhìn chằm chằm vào mắt Giản Bác Dương. Đây là chuyện mà hắn lưu ý nhất. Chính lần đó Lăng Phong vô tình có được truyền thừa của Sang Sư, vận mệnh phát sinh chuyển biến.
226 Từ lúc nghe được thông tin từ cứ điểm Áo La đế quốc, Giản Bác Dương mừng phát điên, vội vàng an bài bố trí chặt chẽ, cố bố trí một nghi trận hòng mang chiếc hộp về Dạ Lạc Thành.
227 Thân ảnh Lăng Phong phá không mà tới, nhẹ nhàng xuất hiện, nhìn lướt qua lượt chiến trường, gật đầu nói: - Làm cũng không tệ. Bọn Băng Thần Tử nhất tề im lặng.
228 Một luồng khí tức áp bức vô biên vô hạn! Điều khiến cho tên đội trưởng thủ vệ kinh hãi nhất là đội ngũ sau lưng người thanh niên huyền bào đó. Nếu như nhắm mắt vào hắn thậm chí sẽ nghĩ đó những kẻ đó căn bản không phải một đám người sống mà là những tên tử thần trèo lên từ cửu u địa ngục! Đám tử thần lãnh u u lau chùi những chiếc liêm đao đoạt mệnh, không ồn ào, không hăm dọa, chỉ nghe theo lệnh của ma vương và phát tiết ra tất cả huyết tinh sát ý trong người! Không thể đắc tội, tuyệt đối không thể đắc tội! Trong lòng tên đội trưởng thủ vệ chỉ còn duy nhất một suy nghĩ đó, hắn không biết lai lịch của bọn Lăng Phong thế nào nhưng biết mình tuyệt đối không thể mạo phạm tôn nghiêm của đội ngũ này nếu không bản thân chỉ có duy nhất một con đường chết! Nhưng cuồng ngôn đã phóng xuất, nếu như thu lại thì không chỉ làm mất thể diện bản thân mà còn ảnh hưởng đến tôn nghiêm của Thương Khung Yếu Tắc nữa! Đương lúc cưỡi hổ khó xuống thì sau lưng vang lên một giọng nói: - Mạch Khẳng Đặc, ở đây có chuyện gì vậy? Vừa nghe thấy giọng nói này, tên đội trưởng thủ vệ liền thở phào nhẹ nhõm, vội vàng nói: - Quan trị an đại nhân, những người này muốn tiến vào thành, nói là để tham gia Thương Khung Hội Chiến, nhưng ngài nhìn xem chúng đang ngồi trên cái gì! Theo sau giọng nói là một tên béo núc nính đi tới, hắn khoác trên mình một bộ bào tử rộng rãi, mặt vẫn còn đẫm mồ hôi, bộ dạng chẳng giống một người quân nhân luyện hữu tố.
229 Mặc dù không được tận mắt chứng kiến nhưng hắn đương nhiên đã đoán ra việc đám thương nhân buôn lậu ra tay với bọn Lăng Phong, kết quả trộm gà không thành còn mất thêm nắm gạo.
230 Băng! Tựa như ngàn vạn cột sắt đồng thời đứt đoạn, âm thanh cường liệt khiến người nghe phải ong đầu, bộ dạng ngẩn ngơ. Tâm trạng hoang mang một hồi, Đồ Long hét lớn: - Tâm Lôi Băng! Tích tích, ánh sáng tản ra như nước chảy, Cự mãng hoàng quang của Khải Ân bị một quyền của Đồ Long đánh tan, ngay sau đó ngực hắn bị dư ba đánh trúng, lập tức bị bay ra ngoài! Bàn tay Lăng Phong trong sát na nắm chặt, xương ngón tay trắng bệch! Tựa như một đạo kiếm ý của Lăng Phong đánh tan phiên bản của Đồ Long, Khải Ân cũng đồng dạng bị đánh bay xuống đất, chỉ là hắn càng thê thảm hơn một chút, cả người bị đánh lún sâu xuống, từ ngoài nhìn vào không căn bản chỉ thấy một hố đen, nhìn không rõ bất kỳ nhân ảnh nào.
231 Thấy thế. Lăng Phong thở một hơi thật dài, nhìn Đồ Long chân thành nói: - Cảm ơn ngươi! Vô luận là Khải Ân hay Lăng Phong từ nhỏ đều là cô nhi sống nương tựa lẫn nhau, đều coi tính mạng đối phương quan trọng hơn cả mình! Chỉ cần Khải Ân vô sự, thiên đại ân oán cũng có thể bỏ đi.
232 Lăng Phong tiện tay móc ra La Hâm Đan, nói: - Là ta sơ suất. - Vậy đa tạ Lăng lão đại! Đồ Long cũng không khách khí, nói lời cảm tạ rồi tiếp nhận. Lăng Phong muốn hướng Đồ Long thỉnh giáo những vấn đề liên quan đến tu luyện Địa Hệ nguyên lực.
233 Tỷ thí bắt đầu, mười ngón tay của Đồ Long biến ảo, một khối Địa Hệ nguyên lực cầu cỡ đầu người ứng thanh bay ra, lẳng lặng treo giữa không trung. Khải Ân cũng huy động theo, đầu ngón tay của hắn đồng dạng cũng ngưng tụ ra một khỏa nguyên lực cầu cỡ nhỏ.
234 - Khụ khụ. . . Lô Sâm nghe được, liền bị nghẹn cả miếng thịt lớn, ho đến mức đỏ cả mặt nhìn về phía Lăng Phong. Kiều Kiều cười hì hì nói: - Đại Mộc Đầu, không ngờ còn có người sùng bái ngươi nha, có muốn ta tới nói cho nàng biết "đệ nhất nhân" mà nàng sùng bái đang ở ngay trước mặt nàng? Lăng Phong cười khổ: - Các ngươi đừng có mà làm loạn thêm nữa.
235 Cảnh Vân chậm rãi nói: - Như vậy cũng rất tốt, hắc, nếu như để hắn ở lại Thương Khung Yếu Tắc, ta muốn xem người thứa kế Ai Nặc lãnh địa sẽ có bộ dáng như thế nào? Đồ Long một trận lạnh lẽo, ánh mắt nhìn về phía Cảnh Vân đầy vẻ kính ngưỡng: Thằng nhãi này ác độc quá, nhìn bộ dáng hắn lương thiện như vậy, nguyên lai trong đầu toàn là những chủ ý giết người phóng hỏa.
236 Mộc Vũ Lâm không có để ý nhiều như vậy, nàng trực tiếp nhìn về phía Lăng Phong, không hề ra dáng chút nào hỏi thăm: - Lăng tiên sinh, ta có thể mời ngài nhảy một điệu được không? Lời vừa nói ra, toàn trường ngây người! Không chỉ Nam Hoài Ỷ, ngay cả Tần Chính vẫn luôn chú ý tới động tĩnh bên này cũng líu lưỡi nói không nên lời, nhất là sau khi từ công quốc Tinh Lam trở về đế đô, hắn đã từng tận mắt thấy thái độ của Áo La đế quân với Mộc Vũ Lâm.
237 "Hừ, ngươi tự cho mình là thiên tài thật sao? Tu vi dù cao nhưng trong thời gian ngắn như vậy ta cũng không tin ngươi có thể làm nên trò vè gì!" Nam Hoài Ỷ vừa liếc mắt đã nhận ra được chỗ trúc trắc trong động tác của Lăng Phong, liền minh bạch đây là do Lăng Phong dựa vào tu vi cường hãn nên mới đuổi kịp tiết tấu của điệu nhảy.
238 Linh Cấp cường giả đối phó với một thanh niên tài tuấn ngay cả Thánh Vực còn chưa tới, kết quả thế nào chẳng lẽ còn phải suy nghĩ sao? Nghĩ đến chỗ sướng khoái, Tần Chính thực sự muốn cuồng tiếu lên một hồi! Miễn cưỡng kiềm chế lại sự vui mừng trong lòng xuống, Tần Chính lớn tiếng nói: - Chư vị! Hắn giơ cao ly rượu trong tay lên gõ gõ vài tiếng, sau khi hấp dẫn được sự chú ý của mọi người, bèn nói: - Hôm nay mời chư vị đến đây tham gia dạ tiệc, ngoại trừ đón tiếp tẩy trần cho Tinh Lam công quốc ra, còn có một sự kiện quan trọng khác nữa, đó chính là an bài cho Thương Khung Hội Chiến lần này! Giữa sân dần dần yên tĩnh lại, dù cho thủ lĩnh đội ngũ các phương đang đi lại khắp nơi trong sân cũng đứng lại hiếu kỳ nghe Tần Chính nói chuyện.
239 Ánh mắt Tần Chính lộ ra sát khí nồng đậm. Trước đây đúng là hắn có hứa giúp Tinh Lam Công Quốc đề thăng lên đẳng cấp quốc gia nhưng tiền đề là "Tinh Lam vương quốc", dưới sự khống chế của đế quốc chứ không phải giống như tứ đại vương quốc, chỉ quy thuận trên danh nghĩa! Không biết Kiều Kiều nói với Phí Lộ điều gì, chỉ thấy nàng quay sang nhìn Nam Hoài Ỷ khó chịu: - Nam Hoài công chúa, bây giờ Tinh Lam công quốc do Vân Mộng vương quốc chúng ta đề cử, không biết đã có thể thông qua hay chưa? Bị nàng hỏi, Nam Hoài Ỷ mới giật mình hồi phục lại tinh thần, mỉm cười nhìn nàng rồi nói: - Dù là Vân Mộng vương quốc cộng thêm Thiên Phong vương quốc thì đã sao? Cũng chỉ là hai phiếu, vẫn chưa thể quyết định Tinh Lam công quốc có được tiến nhập Thương Khung Hội Chiến hay không.
240 - Vậy được, sợ hay không thử là biết liền! Đồ Long bên cạnh cũng hung hăng quát lớn. Nhận thấy mùi thuốc súng giữa hai người ngày một nồng đậm, Lăng Phong cũng rất đau đầu, vội vàng xen vào giữa hai người, tách họ ra: - Rốt cuộc là chuyện gì, hai người cũng phải nói rõ với ta chứ? Thấy hai tên này giành giật 'quyền sở hữu' mình chẳng khác gì cướp cô dâu, Lăng Phong không còn biết nói gì hơn.
Thể loại: Huyền Huyễn, Tiên Hiệp
Số chương: 50