241 Trong phòng, Lăng Phong ngồi đối diện với Mộc Vũ Lâm, không khí giữa hai người có vẻ yên ắng. Cuối cùng vẫn là Mộc Vũ Lâm lên tiếng trước: - Lăng tiên sinh, chắc huynh đang rất tò mò tại sao ta lại phát hiện ra? Lăng Phong căng cứng hết cả người, hai mày nhíu chặt, lời nói gần như rít qua kẽ răng: - Không sai! - Lần trước ở Tinh Lam thành, ta tình cờ phát hiện ra một khối Nặc Thuẫn, tìm hiểu qua nhiều người, ta lên đường đi Đa Bảo Các quyết tâm tìm gặp xem Thuật Luyện Sư sáng chế ra tinh chương này là người như thế nào.
242 Cố gắng hồi phục lại tâm trạng, Lăng Phong bước ra khỏi viện và không khỏi ngây ra trước cảnh một đám huyết sát vệ và thiên phong vệ đen thui đang thò đầu thò cổ vào bên trong viện nhìn ngó với ánh mắt tò mò, mặt đầy vẻ bỉ ổi.
243 Lăng Phong trong lòng cũng dở khóc dở cười. Hắn nhìn về phía Kiều Kiều che miệng cười trộm đằng sau Huyết Sát Vệ liền lắc đầu chán nản. Kiểu xuất hiện cực kì thu hút sự chú ý này chính là ý tưởng kì cục mà tiểu nha đầu nghĩ ra hôm qua.
244 Huyết Sát Vệ lúc này đã đứng hết trên Thần Chiến Đài, vẫn là bộ dạng lười biếng quanh năm không tỉnh ngủ ban đầu nhưng mọi người không còn ai dám nhìn họ với vẻ coi thường nữa! Bảy mươi hai người ít nhất là bát tinh cường giả, đó là khái niệm gì? Băng Phong thành chỉ có một bát tinh cường giả là Băng Thần Tử mà đã có thể hùng bá một phương đủ thấy cường giả đẳng cấp này hiếm có như thế nào! Nhưng, thực lực thực sự của Huyết Sát Vệ không đáng sợ như mọi người tưởng tượng.
245 "Một chiêu"Giọng nói của Lăng Phong không hề che đậy, trực tiếp thông qua chân lực truyền khắp bốn phương tám hướng. Từ sau khi U Sương Thiết Kỵ thi triển Cực Hàn Băng Vũ, Tây Ân dương dương tự đắc ra mặt nghe vậy cũng phải ngẩn ra, ngơ ngác nhìn về phía Lăng Phong: Hắn nói gì vậy? Một chiêu? Đám đông đứng xem cũng ngẩn ra, những người có nhãn lực nổi trội đều đã nhận ra uy lực của cực hàn băng vũ.
246 Khải Ân lạnh lùng thốt ra mấy chữ, ba mươi sáu nguyên tố Thiên Hành Giả lại chia thành hai nửa, thủy hệ Thiên Hành Giả tự động bù lại phần chân lực bị hao tổn của những đồng đội bị thương.
247 Hoàng Phủ Vân mũi chân khẽ chuyển, xoay một vòng uyển chuyển như lướt sóng rồi nhẹ nhàng đáp xuống. Khoảnh khắc lúc nàng thi triển Vô Cốt Nhu Thân, cốt tủy lưu động trong xương như chì nung chảy, khắp nơi trong xương phát sinh một loại biến hóa vi diệu, mật độ tăng lên dày đặc.
248 Tần Chính vốn đã bạo nộ, thấy thanh danh của Lăng Phong vượt trội mình lại càng giận hơn, bây giờ bị Lăng Phong một kiếm áp đảo, cuối cùng ngay cả tứ đại cao thủ liên thủ cũng bị hắn dễ dàng đối phó.
249 Lăng Phong suy đoán rằng: Không chỉ linh hồn uy áp biến tướng của Hải Tư Lam là bản không hoàn chỉnh, mà thậm chí ngay cả Xích Luyện cương khí cũng không hoàn chỉnh! Không phải Thích Thiên Ách muốn giấu mình mà là rất có thể bản thân hắn chưa hiểu được điều huyền diệu trong đó.
250 Y Liên Nhi trừng mắt, hô lớn: - Sao có thể như thế được? Trong mắt nàng, Lãnh Cốt Viêm hắc sắc không ngừng ba động run rẩy mà hồng sắc hỏa hệ nguyên lực vẫn bành trướng mãi như muốn làm vỡ tung tất cả! Thuộc tính nguyên lực của hai bên bản chất mà nói cùng thuộc về một nguồn nên phát sinh ra những chuyện như thế này chỉ có một khả năng duy nhất đo là chân nguyên lực của đối phương hùng hậu hơn bản thân mình! Kết luận này bất luận thế nào cũng khiến Y Liên Nhi không thể chịu nổi.
251 Một bầu không khí im lặng cổ quái bao phủ hai người. Y Liên Nhi hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng không thôi cho thấy chủ nhân của nó đang rất phẫn nộ.
252 Tiếng hét ấy thu hút ánh mắt của tất cả mọi người. Trong đó không ít người chỉ liếc qua rồi lập tức quay đi, lòng thầm nghĩ: Đã chọn đến đây bán rồi còn không biết lòng dạ đen tối của Thương Khung phân hội sao? Thuật Luyện Sư trẻ tuổi đang làm giám định phẩy phẩy tay với vẻ thiếu kiên nhẫn: - Không muốn bán thì lui ra, có người đang đợi kia kìa! Trừ phi bán cho thương hội chúng ta, nếu không ngươi đừng mơ mang được ra ngoài.
253 Từ sau khi thấy thái độ Thuật Luyện Sư của Thương Khung phân hội đột ngột trở nên bức thiết, hắn nhận thấy Mộc Vũ Lâm không hề nói dối. Khoảng cách giữa một ngàn kim tệ và mười vạn kim tệ kẻ ngốc cũng phân biệt được.
254 Liên tiếp bốn thân ảnh từ lỗ hổng bị nổ tung của tầng bốn bay ra, người đầu tiên vừa nhìn thấy Lăng Phong hơi sững lại, mặt lộ vẻ kinh ngạc rồi đáp xuống, cười âm hiểm: - Ta cứ tưởng kẻ nào cả gan đối kháng với Áo La thương hội ta, thì ra là Lăng tiên sinh, đã lâu không gặp! Người này khoác một bộ trường bào nguyệt sắc, mái tóc xoăn kim sắc tỏa ra quang trạch lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời, nụ cười có vài phần câu nhân tà ý.
255 Lăng Phong nhấc chân trái, đặt nhẹ xuống mặt đất! Đột nhiên, mặt đất phát ra một tiếng "uỳnh" muộn hưởng như bước chân vừa rồi khiến thiên địa băng liệt! Một đạo toàn phong thanh sắc xuất hiện bên chân trái hắn.
256 Bận làm gì thì cứ làm tiếp? Đã bộ dạng này rồi còn tiếp tục làm gì được nữa? Không lẽ chờ Thương Khung phân hội bị tên sát thàn này giết chết hết sao? Đỗ Xuân Trường há hốc miệng, đang chuẩn bị kêu lên thì tất cả biểu tình đều ngưng lại trên mặt, miệng há to nhưng lại không nói được câu nào.
257 Mộc Vũ Sương phiêu nhiên rời đi, chỉ để lại một câu nói khiến người ta có vô số suy nghĩ đen tối. Đột nhiên bầu không khí trở nên tĩnh lặng, những ánh mắt quỷ dị đổ dồn về phía Lăng Phong.
258 Kiếm linh đột nhiên bay ra khỏi thức hải Lăng Phong, huyền phù giữa hư không, quang mang rực rỡ tản ra. Mộc Vũ Lâm không khỏi lộ vẻ kinh ngạc, tâm thần vi chấn, tụ oánh kiếm kinh lập tức rút lui vài phần.
259 Lăng Phong cả kinh, phục hồi tinh thần lại, vội vã trả lời: - Tinh chương tên Tăng Nguyên. - Tăng Nguyên, Tăng Nguyên. Mộc Vũ Lâm nhắc lại vài lần, tán thưởng: - Tinh chương này nếu như có thể luyện hóa thì thực lực cự linh sẽ được đề thăng với biên độ lớn, từ đó có thể khiến nguyên lực dự trữ hóa thành chân nguyên lực nhanh hơn, cái tên Tăng Nguyên đúng là danh phù kỳ thực! Lần trước Tinh Lam công quốc đi tìm "long cốt thảo" chắc cũng để chế luyện Tăng Nguyên tinh chương này đúng không? Lăng Phong ngạc nhiên liếc nhìn nàng đã thấy nàng lộ ra một tia thần thái đắc ý và tinh nghịch hiếm hoi.
260 Chưa bao giờ Doãn Hồng Tụ cảm thấy xấu hổ như vậy, không kìm được phải nói lớn: - Lăng tiên sinh, ngài nhìn như vậy không lẽ mặt tiểu nữ tử có hoa? Lăng Phong thở hắt một hơi, thu liễm ngân quang trong mắt, nói với vẻ áy náy: - Xin lỗi, ta nhất thời xuất thần.