161 Bên trong Tinh Lam thành vẫn yên bình như trước, khách khứa đi lại không dứt, đó là lợi ích sau khi mở ra Đại La thịnh hội. Chuyện lạ xuất hiện liên tiếp, làm cho thương nghiệp phát triển mạnh, thậm chí giải quyết phần lớn chuyện thất nghiệp của dân chúng.
162 - Cẩn thận, Bạn Sinh Độc Thiềm xắp xuất hiện! Hồng Y cảnh báo, lúc này cũng không cần ngụy trang nên ả đã khôi phục lại giọng nữ. - Hồng Y, ngươi cũng cẩn thận! Chu Nho dừng lại, trong cơ thể truyền ra tiếng lộp bộp sau đó bắt đầu thu nhỏ, biến thành bộ dạng lần đầu gặp Lăng Phong, Hồng Y đưa tay vuốt lên mặt, gỡ xuống một đồ vật nhìn tựa như một lớp da mỏng cất vào trong tiết văn! Oa! Đột nhiên một con cóc to như con trâu xuất hiện, nó vừa nhảy ra mùi hôi thối trong không khí càng thêm dày đặc.
163 Ầm ầm ầm! Tinh Thiết Kiếm của Lăng Phong liên tiếp xuyên thủng ba đạo băng luân (bánh xe băng), cuối cùng đụng với mũi mâu của Tây Ân, thân kiếm còn dư lại chân lực cường đại đánh Tây Ân bay ngược trở lại! Tây Ân thấy có người giết tới từ phía sau mình, lại liên tưởng đến tin đồn gần đây nghe được, không khỏi vãi mồ hồ lạnh! Chết tiệt, dĩ nhiên lại là hắn! Hắn hoảng sợ nói: - Lăng Phong, ngươi dám giết ta sao? Ngươi không sợ dẫn đến chiến tranh giữa U Sương cùng với công quốc Tinh Lam ư? Ân sư của hắn chính là Hộ Quốc Thánh Giả của U Sương công quốc, nếu Lăng Phong thật sự giết hắn thì lấy tính tình của Tư Đặc rất có thể sẽ dẫn đến chiến tranh giữa hai nước! Lăng Phong thản nhiên cười, Tinh Thiết Kiếm trong tay đánh ra một đạo kiếm quang tấn công về phía yết hầu của Tây Ân! Hắn nhổ vào! U Sương công quốc ngoại trừ Thôi Tư Đặc ra, căn bản không còn cường giả nào khác.
164 Không lâu sau, đội trưởng tuần thú tiến đến, hắn vừa nhìn thấy Lăng Phong lập tức cung kính nói: - Lăng đại nhân, tiểu nhân đã dựa theo ngài phân phó, xử lý xong hai cỗ thi thể kia rồi.
165 Thét ra mệnh lệnh! Cho dù là người kiệt ngạo như Tát Gia cũng lập tức nghe theo phân phó bắt đầu nhanh chóng di chuyển. Theo thân thể bọn họ di chuyển, Lăng Phong thấy một số người tự động rời khỏi trận hình.
166 Tinh luyện nguyên liệu! Đây là một loại thủ đoạn mà Thuật Luyện Sư hay sử dụng nhất khi muốn kiểm tra đối phương, tuy rằng vấn đề mấu chốt để có thể luyện chế thành công một khối Tinh Chương hay không là ở niệm thức cảm tri, thế nhưng trình độ tinh luyện nguyên liệu chính là minh chứng cho học thức cùng truyền thừa của một Thuật Luyện Sư! Do đó, điều này trong giới thuật luyện lại càng được cọi trọng hơn so với niệm thức.
167 Bản Hách kinh sợ! Nếu được người mạnh mẽ như vậy nợ nhân tình, có thể thấy phân lượng bên trong nặng tới như mức nào! Hoàng Phủ Vân không biết nên trả lời như thế nào cho phải, đành hàm hồ nói một tiếng: - Ta biết rồi! Sau đó, Vi Miểu uyển chuyển cự tuyệt lời mời ở lại của Bản Hách cáo từ rời khỏi.
168 - Lăng tiên sinh. Vừa thấy Lăng Phong tới, Phổ Lạc cuống quýt hành lễ. Mực dù ở Tinh Lam Công Quốc hắn cũng được coi là nhân vật cấp cao nhưng Phổ Lạc biết thân phận của mình so với Lăng Phong chẳng là gì.
169 Thời gian cứ chầm chậm trôi qua, từng tia u sầu lan dần trên mặt Cố Dao như những gợn sóng. Hai hàng thanh lệ lăn dài trên khuôn mặt sáng trong như ngọc.
170 - Vi Miểu đại sư, vô cùng xin lỗi, câu hỏi này ta không thể trả lời được. Trong lúc Lăng Phong và Cố Dao đi mua văn điệp, Hoàng Phủ Vân chắp tay nói với Vi Miểu.
171 Cửu Lý Trấn. Đây là một trấn nhỏ diện tích chỉ chừng chín dặm, nhân khẩu ba trăm người. Ở Thần Chi đại lục đại lục quả thực không thể gọi là đại thành trấn, càng không có đặc sản đủ để bán được giá.
172 Quang vụ lưu chuyển bất định, hồng quang trên bề mặt quả trứng ngày càng thịnh, từng đường hồng quang như những sợi tơ vọt lên giữa không trung, dần kết thành một bức đồ án huyền ảo! Rồi một tiếng nứt khe khẽ vang lên, giữa quả trứng ma thú to lớn xuất hiện những vết rạn như hình mai rùa.
173 Sáng sớm hôm sau, mọi chuyện đã chuẩn bị ổn thỏa. Đông Phương thương đội quy mô rất lớn, chỉ mỗi việc chất hàng thôi đã mất sáu mươi ba chiếc xe ngựa, toàn là những hàng như yếu phẩm thường ngày, chuẩn bị chở đi Vân Mộng hoang trạch bán.
174 Vào đêm, bọn Lăng Phong đều tập trung ngồi quanh đống lửa, không khí phiêu đãng hương thơm thoang thoảng của khu khách thảo và tùng hương. Hai lọa hương thơm này quyện vào nhau tạo nên một mùi không hề khó ngửi mà ngược lại còn có một loại khí tức kì lạ của thủy nhũ giao hòa khiến người ta cảm thấy vui vẻ thoải mái.
175 Lý Trùng đã lên tiếng, Mặc Đồ không thể từ chối, nét mặt càng thêm phần khó coi, ấp úng nói: - Có cần phải thế không? Tuyến đường này là tạm thời định ra nên không phải ai cũng biết, sao có người ở đây mai phục trước được? Quản sự hình như lo lắng quá rồi? Thấy Mặc Đồ cứ khất lần mãi, sắc mặt Lý Trùng bắt đầu trầm xuống.
176 "Quá hung tàn. " Hác Vận nhìn cuộc chiến đã gần tàn, miệng lẩm bẩm: "Thật sự quá hung tàn. " Đám Cửu Vĩ Hồ lúc nãy còn hùng hùng hổ hổ, nếu tính cả nhóm Mặc Đồ thì bây giờ chỉ còn sót lại có một mình Ứng mập.
177 Lăng Phong cẩn thận quan sát hộ vệ cửa thành, ngưng thần suy nghĩ một lát rồi nói: - Đám hộ vệ đó đến từ Bức Tông? - Nhãn lực của Lăng tiên sinh thật tốt! Lý Trùng tán thưởng: - Không sai, tam đại thế lực thay phiên nhau canh gác theo đúng ước định giữa các bên, thu một khoản lệ phí vào thành nhất định.
178 Chân Vật Các! Tất cả các cửa hiệu ở Mạt Vân Túc đều được kiến tạo theo một nguyên tắc: Thực dụng! Chủ nghĩa mỹ học hoàn toàn không thích hợp trong hoàn cảnh này.
179 Hậu viện Chân Vật Các. Khung cảnh trong này thanh u hiếm có, từng đường khúc thủy lưu thương, uốn lượn kéo dài, vòng qua vài hòn giả sơn xinh xắn. Trên giả sơn thanh thúy chi ý di tán, thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng chim hót líu lo hay xuất hiện một vài chú chim uể oải rỉa lông rỉa cánh, vỗ cánh bay lên.
180 Giao dịch hoàn thành thuận lợi. Sau khi lấy được tử ban hổ noãn từ tay Tra Song Ảnh, Lý Trùng vội vàng mang Đông Phương San rời đi, thậm chí cả mấy câu hàn huyên cũng không kịp nói.
Thể loại: Tiên Hiệp, Huyền Huyễn, Dị Giới, Xuyên Không
Số chương: 37