101 Lăng Phong bị Ny Khả cường ngạnh bắt uống một chén trà sữa sơ nhũ tốt nhất, không khỏi bị mùi tinh khí xông lên nhíu mày, đây là thứ bắt buộc trong Đa Bảo Các.
102 - Diệp võ sư, đi hai bước, nhanh, đi hai bước để Lăng đại sư nhìn. Kim Tư đứng trong đoàn người phía sau hô lớn. Lời này vừa nói ra, nhất thời khiến cho xung quanh vang lên tiếng cười ầm ĩ.
103 Đi lên tháp lâu, nhãn thần Lăng Phong đầu tiên là xẹt qua chúng đại thần gần đó, hai người dẫn đầu đang tuổi tráng niên, một người trong hai người có tướng mạo chắc nịch hàm hậu, trên mặt thủy chung giữ nụ cười hiền lành.
104 - Tất Phong ra mắt vương thượng. Tất Phong cao giọng đứng thẳng trước tòa tháp lâu. - Lần này tới Tinh Lam thành, Ai Nặc thân vương phân phó bản thân vấn an vương thượng, chúc vương thượng quốc vận hưng thịnh, phúc trạch dài lâu! Khí thế trên người hắn tỏa ra cực thịnh, bay vọt thẳng vào tháp lâu cách mấy chục mét, khiến Lăng Phong nhướng mày.
105 Vụt, một đạo toàn phong nổi lên! - Chiến! Thân thể Kiều Sâm Đặc phóng thẳng lên cao, đỉnh trán giữa không trung lập lòe quang mang, một đầu cự linh toàn thân tuyết trắng, giống như thiên nga xuất hiện phía sau hắn, con ngươi của Cự linh giống như hai viên hồng bảo thạch, tràn ngập cảm giác linh động, từng phiến tuyết vũ hợp lại thoáng như thực thể huyết nhục.
106 Bỗng nhiên, phảng phất hư không biến thành đại dương, truyền ra thanh âm kinh đào phách ngạn, ầm ầm ầm, địa chấn mạnh mẽ khiến người đặt chân bất ổn. Hai cánh tuyết trắng vỗ mạnh, tầng tầng sóng lực cường đại đập vào cửa động, mắt thấy hắc động do dùng Cấm Diễn Thuật biến hóa thành hình thái đặc biệt không ngừng run động, có vẻ phi thường không ổn định.
107 - Thật là đáng sợ! Lăng Phong lau cái trán đầy mồ hôi lạnh, thuận lợi chạy trối chết, thảo nào buổi chiều từ lúc từ võ trường Tinh Lam nghe được Ny Khả giúp chính mình chuẩn bị lễ phục, đám người Diệp Lạc đều lộ ra thần tình quái dị, sau đó cả đám mượn cớ chuồn thẳng.
108 - Còn chạy trốn chỗ nào! Nơi này là địa phương trống trải, rốt cuộc Lăng Phong có thể không chút cỗ kỵ thi triển sát chiêu! Tinh thiết kiếm khẽ run, một vòng lại một vòng khí quyển vô hình bao phủ xuống, thoáng cái giống như cái mũ chụp, bao phủ không gian, căn bản không để chỗ trống chạy trốn! Trong nháy mắt khi giao thủ, Lăng Phong đã nhìn ra, ngoại trừ thủ pháp sát thủ quỷ dị ra, tu vi bản thân hai người này cũng không mạnh bao nhiêu, nhiều lắm chỉ đạt tới thất tinh, lấy bản thân bộc phát một kích tiếp cận với thực lực cường giả bất tinh, căn bản không cần phải sợ hãi bọn họ! - Hồng Y, ngươi đi mau, ta đến ngăn cẳn hắn! Chu Nho điên cuồng hét lên nói, thanh âm của hắn bén nhọn, lúc này thiếu ngụy trạng, nghe vào tai cảm giác lông tơ dựng thẳng, phảng phất giống như nghìn vạn con sâu lông bò qua, da thị bị xé rách.
109 Huynh đệ Mông thị vốn đã luyện hợp kích thi thuật từ bé, khi hai người cùng liên thủ lực công kích sẽ tăng thêm vài phần, đủ đạt tới cường độ cao thủ cửu tinh! Một trước một sau, hai cỗ chân lực cùng xuất hiện, một dòng xoáy vô hình hình thành chính giữa, Lăng Phong thi triển ra thập nhị dung hỏa thoáng giống như ánh nến hồng giữa cơn cuồng phong gào thét, lay động vài cái chợt biến mất vô hình! Cùng lúc đó, dòng xoáy chân lực dữ dằn không ngừng xoay tròn, phụ cận mặt đất nơi Lăng Phong đứng phát sinh thanh âm tách tách nứt nẻ, từng vết nứt lan rộng, tựa hồ như cả đại địa cũng bị một kích này đánh rách nát tả tơi.
110 - Không được! Ngươi đã đoạt đi đồ đệ bảo bối nguyên bản thuộc về ta, nói cái gì cũng phải bồi thường ta một chút! Nếu không ta phải quyết đấu với ngươi! Kiều Sâm Đặc giống như hài tử với nhau tranh khí nói, khiến cho mọi người bên cạnh dở khóc dở cười.
111 Sáng sớm ngày hôm sau. Trong ngự thư phòng vương cung, Hoàng Phủ Lập lẳng lặng ngồi, đứng trước mặt chính là Tang Tây Nặc. Thần tình Tang Tây Nặc âm tình bất định, sáng sớm ngày hôm nay vị đại thần này đã bị vương thượng truyền chỉ gọi hắn tới vương cung, thế nhưng từ lúc khi hắn thỉnh an tới giờ, Hoàng Phủ Lập chưa nói một câu, chỉ là trầm mặc nhìn văn kiện trong tay.
112 - Lão bản, ngày hôm nay vẫn còn mở cửa sao? Thành bắc của Tinh Lam thành, tại một cửa hàng tên là Tư Khoa, tên tiểu nhị nhìn lão bản của mình hỏi ý kiến.
113 Ngón tay khẽ run, Lăng Phong nỗ lực nhấc mí mắt lên, ánh sáng mặt trời bên ngoài chiếu vào làm mắt hắn chớp chớp. Sau một lúc thích ứng xong, hắn mới nhìn rõ hoàn cảnh xung quanh mình, thì không khỏi cả kinh phát hiện: Tô Lam, Lô Sâm, Cảnh Vân, còn một vài người hắn không biết tên, hắn tự hỏi mình đang ở đâu đây? Lăng Phong có chút ngơ ngẩn nhìn mọi người.
114 Ngoài tháp, Lăng Phong đến gần Tang Phi, sau khi nhìn rõ tình hình, trong lòng hắn mạnh mẽ trầm xuống! Lúc này khí sắc của Tang Phi so với khí phách hào hùng mà lần đầu gặp mặt thì quả thực tựa như hai người khác nhau: Sắc mặt hắn tái nhợt, một thân áo bào không biết đã bao nhiêu ngày không tắm đã trở nên rách nát không chịu nổi.
115 Ánh mắt của Mạch Kha xoay chuyển từ Lô Sâm, Cảnh Vân, Tang Phi, Lăng Phong, trong đó ẩn chứa sự kỳ vọng nồng hậu khiến trong lòng bốn người cùng chấn động, bọn họ không nhịn được cúi đầu, đồng thanh nói: - Xin nghe sư tôn giáo huấn! - Tốt, tốt, tốt! Mạch Kha vui sướng cười lớn, hắn đã sớm nhận ra trong mấy đồ đệ này có mâu thuẫn: Lô Sâm từ nhỏ do bản thân hắn nuôi nấng lớn lên, thân cận với hắn nhất, đối với đám sư đệ còn lại có sự bài xích tự nhiên; Cảnh Vân vẫn mang thành kiến với Tang Phi, hơn nữa tu vi của hắn thấp nhất, mặc dù có thiên phú cực kỳ tốt đối với nguyên trận, nhưng luôn ẩn dấu cảm giác tự ti rất sâu; bản tính quý tộc của Tang Phi lại quá nặng, ngạo khí khinh nhân; Lăng Phong nhìn như ôn hòa, không có tranh chấp với ai, nhưng thực ra nội tâm rất kiêu ngạo! Không ngờ lần này xảy ra chuyện lại thu được kết quả ngoài ý muốn, khiến bốn đồ đệ chân chính đồng lòng! Huynh đệ đồng tâm, kỳ lợi đoạn kim! (huynh đệ đồng lòng, có thể chặt đứt được sắt thép) - Được rồi, các con lui ra đi.
116 Trong Nguyên Lực Tháp. - Đem chỗ "Vũ Tiền Mao Tiêm" (một loại chè xanh, hái trước tiết Cốc Vũ) này đi, lão sư tử tuy không phải loại người tao nhã gì, thế nhưng cái này chính là thứ mà hắn yêu thích nhất.
117 Kiều Kiều trừng đôi mắt mỹ lệ: - Sao huynh lại có thể. . . ? Lăng Phong nhẹ nhàng lôi kéo Kiều Kiều: - Đi thôi, Hạ Á huynh cũng chỉ là thấy ta hoàn toàn hồi phục thương thế nên đùa vui một chút thôi.
118 Sư Tâm Viện này cũng không lớn, chẳng qua chỉ là một tòa tiểu viện đơn giản, bất quá trước cửa viện có một khoảng sân rất rộng. Khi đến gần đó, Lăng Phong phát hiện trên sân có rất nhiều dấu chân nông sâu không đồng đều! Mà những dấu chân này phân bố theo một quy luật huyền diệu, Lăng Phong cảm thấy ở chỗ nào đó trong đầu có một cỗ xúc động thần bí, thoáng cái sững người tại chỗ, mạch suy nghĩ dường như nhớ tới khoảnh khắc đối chiến với Mông Thị huynh đệ.
119 Đùng! Thanh sắc điện quang mờ hồ chớp động quanh thân Lăng Phong! Một lần, lại thêm một lần! Dường như Lăng Phong căn bản là không muốn dừng lại, ngay cả Kiều Sâm Đặc cũng không nhịn được lộ vẻ lo lắng.
120 Nhìn thân ảnh Lăng Phong thi triển Thác Bộ tuy cực nhanh, thế nhưng cước bộ lại rõ ràng không gì sánh được, từng bước lưu loát, tựa như cố ý vì mình biểu diễn.