181 "Thái tử, thật sự thiếp rất vui. ” Nàng ngẩng đầu lên, vẻ mặt tươi cười như mặt trời đang tỏa nắng đập ngay vào mắt hắn. Nàng… Nguyên Kỳ nói không nên lời.
182 Nam tử một thân hắc bào đang đặt mình trên bàn thạch được dựng trong đình, dường như nơi nào có hắn, nơi đó đều hóa thành chốn nhân gian tiên cảnh. Tuấn nhan hoa mỹ bức người khiến nữ tử khắp thiên hạ tự cảm thấy xấu hổ, ở trước mắt hắn, các nàng đều hèn mọn như bụi đất, cam tâm tình nguyện để hắn vùi dậo dưới chân, chỉ mong được hắn ngẫu nhiên ngước mắt nhìn đến.
183 Nàng tự giễu cười, nhiều ngày rồi nàng chưa từng hỏi đến những việc này là do nàng luôn tín nhiệm hắn! Thật không ngờ cuối cùng hắn đã âm thầm hạ một quyết định như vậy! Hắn muốn đặt nàng vào đâu? Đem sự tin tưởng của nàng xem như bụi đất mà giẫm đi? Đã là một lời hứa mà có thể xem như một trò chơi? Nhìn tờ giấy bị cháy mất một nửa trong tay, Mộ Dung Ca thật sự không còn cách nào kiềm chế tâm trạng của bản thân lúc này.
184 Phủ Thái tử. Đợi suốt mấy ngày, rốt cục Chương thần y đã đến. Sau khi bắt mạch cho Tiểu Thập, thần y thật sự xác minh Tiểu Thập đã nhiễm phải kịch độc và vẫn thường sử dụng thuốc giải để chống lại chất độc trong cơ thể phát tác.
185 "Mộc tỷ tỷ, mau cứu ca ca với!" Mộ Dung Ca cúi đầu nhìn nữ tử đang quỳ dưới đất, đã hơn một năm không gặp. Bây giờ tái kiến, ký ức lại như trở về hơn một năm trước những tháng ngày hai người còn ở Lương quốc.
186 Lưu Ngữ Yên vô pháp diễn tả bằng lợi tâm trạng của mình lúc này. Nam tử một thân hắc bào, phong hoa tuyệt đại, tuấn mỹ đến cực điểm đang ung dung bước về phía Mộ Dung Ca.
187 "Cha đã vì nữ nhi mà suy tư đến vậy, đương nhiên nữ nhi cũng phải nghĩ suy sâu xa một chút. Hy vọng cha hãy cho nữ nhi thời gian, đừng vội từ chối hôn sự này, dù gì đây cũng ảnh hưởng đến vinh quang của gia tộc Thượng Quan ta.
188 Mộ Dung Ca lập tức chuyển mắt nhìn Nguyên Kỳ, đáy máy sáng rực. Quả nhiên như hắn đã đoán, có người sẽ không chờ được lâu, những gì phải đến nhất định sẽ đến ngay! Nguyên Kỳ mềm nhẹ gật đầu, rồi nói với thủ vệ đứng đằng xa: “Trình thư lên.
189 Thượng Quan Ngọc Nhi lại đến sao? Ha, thật biết chọn thời điểm! Khóe miệng Mộ Dung Ca giơ lên một độ cong tao nhã mê người, hồn nhiên như bộ dạng ửng hồng mắc cỡ của thiếu nữ vừa nãy không từng xuất hiện qua.
190 Thư đến từ tay của Lưu Vân, chữ ký cũng do chính Lưu Vân để lại. Trong thư tự xưng, tính mạng của Triệu Tử Duy đang gặp nguy hiểm, Khánh Lâm vương sắp tổ chức cung biến! Nếu sau lưng Khánh Lâm vương không có Hạ quốc thái tử, Lan Ngọc công tử, kế hoạch của Triệu Tử Duy nhất định sẽ thành công hơn một nửa.
191 "Yên Nhi quả biết suy nghĩ, dụng tâm như vậy thật khiến ta… phải mở rộng tầm mắt. ” Khóe miệng Mộ Dung Ca mang theo một nụ cười châm biếm. Tuy vẻ mặt nàng vẫn như mọi khi, lời nói cũng không chút sắc bén nhưng cũng đủ khiến cho người đang làm chuyện xấu như Lưu Ngữ Yên run bần bật.
192 Mộ Dung Ca quay đầu nhìn Lưu Tùng Nguyên. Trên người Lưu Tùng Nguyên quả có chút yếu đuối bất lực, nên lời nói ra cũng không chút âm sắc, hắn liên tục ho khan, nói: “Người đó ngày đêm dùng hình với tại hạ, mặc dù tại hạ vẫn chưa hề tiết lộ, nhưng thật ra cũng không có gì để tiết lộ cả, nhưng có vẻ người đó đã biết được điều cần biết, bằng không sẽ không dễ dàng thả tại hạ ra.
193 Mộ Dung Ca nhíu mày, ánh mắt lạnh như băng nhìn thẳng Lâm Thiện Nhã, trong tình cảnh này mà Lâm Thiện Nhã vẫn dám càn rỡ như vậy! Ở hoàn cảnh như vậy mà vẫn không muốn cúi đầu, còn muốn to tiếng ra lệnh sát phạt sao, với tâm tính này mà muốn thay đổi khốn cảnh bây giờ, Lâm Thiện Nhã ngươi có quá si tâm vọng tưởng không? Nàng lạnh lùng nói với Tiểu Thập: “Nếu như nàng ta còn chắn đường, không cần quản nhiều, trực tiếp đạp thẳng lên người cô ta mà đi.
194 Giọng nói ẻo lả của hoạn quan vang lên bên tai, sắc mặt Mộ Dung Ca và Nguyên Kỳ cùng trầm xuống. Về vấn đề vị phận Trắc phi từ ba năm trước đã có kết quả, căn bản không cần nói thêm.
195 Ám quang sáng động trong mắt hắn, rõ ràng hắn đã nhẫn nhịn đến cực điểm, Mộ Dung Ca hơi run lên có chút bất đắc dĩ, mỉm cười đáp: “Thái tử, thiếp sẽ trở về mà.
196 Đuôi lông mày Mộ Dung Ca khẽ nhúc nhích, Lâm Khinh Trần đã chết ư? Còn là chết trong tay Lưu Vân! E là có chết Lâm Khinh Trần cũng không nghĩ đến, vốn nên ở Tề quốc tạo một phen sự nghiệp lại rơi vào tình cảnh này! Lâm Khinh Trần đang âm thầm làm ra rất nhiều chuyện khiêu khích địa vị của Triệu Tử sao Triệu Tử Duy lại dễ dàng tha thứ cho hắn! Lưu Vân một lòng trung thành với Triệu Tử Duy, hiển nhiên sẽ truy cùng giết tận Lâm Khinh Trần! Dựa vào năng lực bây giờ của Lưu Vân, giết một tên Lâm Khinh Trần tuyệt đối không khó! Nếu lúc trước Lâm Khinh Trần có thể thật sự không màng đến danh lợi, có lẽ hôm nay vẫn còn nhận được sự tôn trọng của người đời! Quay đầu nhìn Lưu Vân, thần sắc hắn vẫn thâm trầm, hơi do dự nói: “Lâm Khinh Trần đáng chết.
197 "Tiểu Thập, đợi cầu sửa xong phải mất ít nhất nửa tháng thời gian. Hơn nửa, trong nửa tháng này ai có thể cam đoan sẽ không tiếp tục đổ mưa. ” Mộ Dung Ca trầm giọng nói.
198 Lưu Vân nhìn quần áo củabọn lính, sát khí nhất thời tăng vọt, tay cầm trường mâu giận giữ ép hỏi: “Nói mau, hiện tại hoàng thượng như nào? Các người là binh lính của phủ Khánh Lâm ư?” Tên lính cầm đầu nghe giọng ép hỏi, nhìn theo trường mâu trong tay Lưu Vân, đây là vũ khí chỉ có tướng quân được phép mang bên mình, “Ngươi là Lưu đại tướng quân?” “Nói!” Lưu Vân lạnh giọng hỏi.
199 Mộ Dung Ca nhìn xung quanh, thế lực hai bên ngang nhau, chỉ còn chờ kết quả cuối cùng. Hôm nay, hai người họ ở vào thế người này sống, người kia tất chết.
200 Hắn muốn cả đời bảo hộ nàng, song ước mơ đó giờ chỉ còn là lời nói suông. Cảm giác uất ức, thất hứa hắn cực kỳ căm ghét, nhưng lại một lần nữa tái phạm.