121 Edit: VịtNguyên Kỳ cười đáp lại: “Mấy ngày nay đúng là rất bận rộn, vốn cũng định mời hai vị cùng tới đây ngắm cảnh nhưng vẫn chưa có thời gian thực hiện.
122 Nghe thấy câu hỏi của Nguyên Du, tất cả mọi người đều im lặng, đại đa số người ở đây đều chưa từng nhìn thấy loại quả này, nói gì đến việc được ăn thử, sao dám phát biểu lung tung? Hơn nữa họ đang ngồi ở Hạ quốc, người nhà người ta còn chưa nói, bọn họ đâu dám nói bừa?Dần dần, tất cả mọi người đều đưa mắt nhìn về phía Nguyên Kỳ.
123 Edit: VịtĐôi mắt đen láy của Nguyên Kỳ bỗng trở nên u ám, không ai phát hiện ly rượu trong tay hắn vừa bị nứt một đường, rượu theo khe nứt từ từ nhỏ giọt xuống lòng bàn tay.
124 Vợ bé? Tại sao chỉ hai chữ đơn giản như vậy lại làm một người phụ nữ héo mòn cho đến chết! “Xin Mộ Dung cô nương yên tâm, cô không phải đợi ở chỗ này lâu đâu.
125 Edit: Miss VânBeta: VịtMộ Dung Ca không quay đầu lại mà tiếp tục ngắm nhìn mặt hồ xanh biếc. Mấyngày nay chỉ im lặng một mình khiến cô có cảm giác như đang ở trong nhàgiam, lúc đầu còn tức giận, khi bình tĩnh lại thì hắn bất ngờ xuất hiện.
126 Edit: Miss VânBeta: VịtLâm Thiện Nhã thấy Hương Lan im lặng, đăm chiêu, lại càng đề phòng, nàng ta nghi ngờ đánh giá Hương Lan một phen từ trên xuống dưới, môi nở nụ cười như có như không: “Hương Lan, ngươi không yên tâm về ta sao?”Nghe vậy, Hương Lan bỗng cảm thấy toàn thân rét lạnh, khi nàng quay đầu nhìn Lâm Thiện Nhã, trong đôi mắt đẹp của nàng ta ánh lên ý cười.
127 Đang mơ màng ngủ, Mộ Dung Ca cảm thấy trên người hơi nóng, cô hồn nhiên gạt chăn ra mà không hay biết trong phòng có thêm một người. Nguyên Kỳ nhướng mày, vừa đắp chiếc chăn lên lại bị Mộ Dung Ca gạt xuống, khóe miệng hắn khe khẽ ẩn nụ cười.
128 Edit: Nhóc NgốBeta: VịtTừng cơn đau lũ lượt kéo tới, bụng dưới quặn thắt từng đợt tăng dần, cơ thể Mộ Dung Ca lảo đảo tuột dần khỏi ghế. Cô đưa tay che bụng, lòng vô cùng hốt hoảng sợ hãi, khó tin nhìn Như Băng: “Tại sao lại làm như vậy?” – Mộ Dung Ca giãy giụa cố đứng vững, lần ra phía cửa.
129 Edit: Nhóc NgốMộ Dung Ca bình tĩnh gật đầu “Dạ. ”Liếc mắt sang thấy Gia Kiệt đứng bên cạnh đang kinh ngạc nhìn cô và Nguyên Kỳ. Thấy trong tay y cầm chén thuốc và bát cháo, cô nói: “Gia Kiệt tiên sinh, ta nghĩ ta nên ăn cháo” Gia Kiệt lập tức bưng cháo tới, Mộ Dung Ca đưa tay ra định đón lấy thì bị Nguyên Kỳ chặn lại.
130 “Nàng cũng ở lại đi. ” – Nguyên Kỳ nói với Mộ Dung Ca. Cô gật đầu, lại ngồi xuống. Lát sau, Gia Kiệt đưa một người đi vào, là gã hoạn quan hầu hạ bên cạnh Nguyên Du.
131 Edit: Vân PhạmBeta: VịtMộ Dung Ca đã chuẩn bị tốt hay chưa?Thực ra cô đã có dự định từ trước không phải sao? Khóe môi khẽ cong lên, cô mỉm cười nói: “Tiểu Thập, đây là cơ hội duy nhất của ta, không thể bỏ lỡ.
132 Thời tiết cuối thu hanh khô, lá vàng rụng đầy đất chỉ cần gặp lửa sẽ nhanh chóng bị thiêu rụi. Một mảng ánh lửa bùng lên càng lúc càng lớn, khiến kiến trúc nhã đình Lâm Thiện Nhã vừa rồi còn âm thầm cảm thán nay đã chìm trong biển lửa.
133 Edit: VịtThời gian như ngừng trôi, không khí đông cứng lại, đặc quánh. Trời và đất như hòa làm một cùng với cơn mưa to trút nước xuống. Cách một khắc trước bầu trời còn nắng ấm, vậy mà chớp mắt đã có mưa to.
134 Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã qua hai năm. Cục diện thiên hạ biến đổi xoay vần kì lạ, Hạ quốc và Tề quốc giằng co ngang sức, đều nhắm vào Phong quốc dồi dào, chỉ cần một bên có hành động trước lập tức nổi lên phong ba bão táp, vì thế cả hai đều thận trọng, không muốn làm ra những hành động thiếu suy nghĩ.
135 “Sao?” Mộ Dung Ca nhẹ nhàng nâng hàng mi dài, bởi vì vậy mà vết sẹo bên mặt càng nổi lên dữ dằn hơn. Bất cứ ai lần đầu nhìn thấy khuôn mặt nàng đều bị dọa hoảng sợ, chỉ dám đứng nhìn từ xa, chỉ có Lưu Tùng Nguyên và Lưu Ngữ Yên gần gũi với nàng hai năm mới không cảm thấy gì, họ đã sớm quen nhưng đôi lúc vẫn tiếc nuối thay cho Mộ Dung Ca.
136 “Mộc Khinh cung kính không bằng tuân lệnh. ”Mộ Dung Ca rủ mắt nhìn xuống, bàn tay đưa lên gỡ khăn che mặt, một khuôn mặt xấu xí dữ tợn dần hiện ra trước mặt mọi người.
137 Edit: VịtNếu là mơ thì cảnh vật sẽ không rõ ràng như thế, từ lầu hai nhìn xuống, Triệu Tử Tẫn có thể nghe thấy tiếng ầm ĩ của những người xung quanh, cũng nghe thấy tiếng cười lảnh lót của cô gái kia, tiếng cười tự do tự tại quen thuộc đến thế….
138 Edit: Vân PhạmBeta: Vịt“Ngày ấy nàng cùng ta chạy trốn, dưới ánh lửa bập bùng, gương mặt nàng nhuộm một màu lửa đỏ rực, nàng đã nói nếu Tẫn Nhi mặc y phục màu đỏ như ngọn lửa này nhất định sẽ khiến chúng sinh điên đảo, khiến nam tử khắp thiên hạ phải ghen tỵ.
139 Edit: Vân PhạmBeta: VịtNgười con gái ấy đang khoác trên mình bộ trang phục cung nữ nhưng không hề tầm thường chút nào, ngược lại trong mắt tất cả mọi người, nàng có một vẻ đẹp thoát tục, bộ quần áo tầm thường trên người không hề làm mất đi vẻ tinh khiết của nàng, dung nhan khuynh quốc khuynh thành làm rung động lòng người, vẻ đẹp của nàng không thể diễn tả được bằng lời.
140 Edit: Vịt Bóng người che khuất tầm mắt của nàng. Mộ Dung Ca vẫn giữ nụ cười ở trên môi, bình tĩnh tiếp tục cầm cành trúc cho hai chú gấu mèo ăn, sau đó nàng ngẩng đầu nhìn người vừa xuất hiện bên cạnh mình.