161 Phủ Khánh Lâm vương. Trời vừa chập tối thì mưa đã tạnh. Phủ Khánh Lâm vương tập trung nghênh đón khách quý. Đây chỉ là một bữa gia yến, duy chỉ có hai vị khách mời.
162 Nguyên Kỳ ngẩng đầu, không nhìn mọi người, ánh mắt phân rõ trắng đen lướt qua Lan Ngọc một lát rồi nhìn về phía Triệu Tử Tận, Triệu Tử Duy, không hề nhìn qua Mộ Dung Ca, cười hỏi Triệu Tử Tận: “Khánh Lâm vương đã gặp giai nhân giống như vậy, sao không nghĩ là có thể dâng tặng cho bản cung?” Không trực tiếp nhìn Lan Ngọc đã vung cho hắn một câu hỏi, đem nghi vấn thảy đặt vào người Triệu Tử Tận.
163 Phủ Khánh Lâm vương. Sáng nay, Triệu Tử Tận đã đích thân nghênh đón Nguyên Kỳ và Lan Ngọc vào ở phủ. Từ khi rời hoàng cung trở về đã trực tiếp đến phủ Khánh Lâm vương.
164 Bóng cây lắc lư, ánh sáng len lỏi qua các khe hở của nhánh cây xuyên thấu rơi vào bên trong Thu Nguyệt Cung. Triệu Tử Duy đứng dưới bóng cây, gió nhẽ thổi lay cành cây ngọn lá, bóng dáng tà mị cùng dung nhan tuấn mĩ khẽ chớp động in trên bóng trăng tròn vành vạnh, hắn ánh mắt sâu sắc nhìn bóng dáng của một nữ tử đang ngồi trên bàn thạch, nàng Mộ Dung Ca vẻ mặt lạnh nhạt, tao nhã uống trà.
165 Lúc Mộ Dung Ca và Triệu Tử Duy quay về Thu Nguyệt cung, Mộ Dung Ca bỗng nhiên dừng lại, ngẩng đầu nhìn Triệu Tử Duy, nhẹ giọng hỏi: "Hoàng thượng, Lưu Vân đâu rồi?" Ánh mắt hắn khẽ chớp, cười đáp: "Mấy tháng trước đã về, nhưng bây giờ lại đi chấp hành nhiệm vụ khác rồi.
166 Lại gặp mặt rồi! Dù là bất đắc dĩ, nhưng vốn đã trở thành hai đường thẳng song song, vĩnh viễn không có điểm tương giao, nhưng lại gặp nhau dưới tình huống này, thật trớ trêu làm sao.
167 Nàng bỗng nhiên nhớ tới buổi tối hôm qua cùng Như Băng hàn huyên tâm sự, Như Băng có nói sau khi nàng rơi xuống vách núi chính Lan Ngọc đã cứu nàng, còn an bày nàng đến Tề quốc.
168 Mộ Dung Ca chưa bao giờ nghĩ sẽ gặp mặt hắn, ánh mắt nàng mau chóng lướt qua xung quanh, may làkhông có người. Lúc thu hồi tầm mắt, thì khóe môi nở nụ cười chứ đựng nhiều hàm xúc của Nguyên Kỳ đã ở ngay trước mắt.
169 Triệu Tử Duy một thân áo choàng màu đỏ tía đang tung bay trong gió, mái tóc đen đang di động tung bay trong gió, cặp mắt lộ vẻ phong lưu tà mị đang lặng im nhìn nàng, song sắc mặt của hắn tái dần đi.
170 Đáng lẽ việc này phải do họ đề xuất, không ngờ Triệu Tử Duy lại chủ động đề nghị! Hay hắn đã phát hiện âm mưu của họ nên sớm đã có chuẩn bị? Đương lúc hai người còn trầm mặc, Nguyên Kỳ bỗng cười nhạt nói: “Đề xuất của hoàng đế Tề quốc rất hay! Lúc lên núi đã cảm thấy cảnh trí Long Nhạc sơn quả không hổ danh thiên hạ đệ nhất, cảnh đẹp như chốn bồng lai tiên cảnh, đã lên đến đỉnh núi, sao có thể không đi thăm thú một vòng chứ.
171 Sao lại là hắn? Chỉ trong một khoảng thời gian cực ngắn, từ trạch viện đến vùng đất rộng lớn ngắm nhìn cảnh trí mê người… nàng cũng chỉ thoáng thất thần có một lát thì đã không thấy Triệu Tử Duy đâu? Rốt cục Nguyên Kỳ đến đây từ lúc nào? Trên đỉnh núi lúc này có gió mát thổi tới, nàng khẽ nheo hai mắt lại tận hưởng chút cảm giác thoải mái thanh khiết của tiết trời này,bỗng phúc chốc thì người bên cạnh đã thay đổi.
172 Tình huống bỗng chuyển biến khiến người ta phải kinh ngạc, không dám tin vào mắt mình! Mộ Dung Ca và Nguyên Kỳ cùng rơi xuống vách núi sâu! Cả Triệu Tử Tận và Lan Ngọc sững sờ, lạnh mắt quan sát tình hình.
173 Tề quốc, Dương gia trấn. Tửu lâu trên lầu hai. Tửu lâu này ở Dương gia trấn cũng không có gì đặc sắc, nhưng phong cảnh cũng không tệ, ngồi trên lầu hai vừa vặn có thể ngắm nhìn phong cảnh phía dưới.
174 Tề quốc. Thừa Thanh cung. Đôi mắt tà mị của Triệu Tử Duy trầm xuống khi nhìn tin tức trong tay, những ngón tay thon dài khẽ dùng sức, tờ giấy trắng liền nát vụn.
175 Chỉ là nàng ém nhẹm mọi sự nghi ngờ tận đáy lòng, vì nàng muốn tin vào bảo thân, đích thân đi thử một lần… chỉ một lần mà thôi. Nét bút trên tờ giấy Tuyên Thành trắng nõn rất mực quen thuộc.
176 Ha ha, chẳng phải bọn họ đã từng nói sao, vị thái tử như thần thoại sao dễ dàng chết mất xác ở Tề quốc được? Chỉ một Long Nhạc sơn sao có thể làm khó thái tử của họ? Nét tươi cười trên tuấn nhan của Lan Ngọc dần biến mất.
177 Có điều, khi chạm phải ánh mắt quen thuộc kia, hắn cũng có chút sửng sốt. Ánh mắt này nhìn rất quen. Đột nhiên nhớ lại lúc Khánh Lâm vương Tề quốc nhìn thấy Mộc cô nương đã rất kích động, khi đó hắn còn nghi ngờ, có phải Mộc cô nương cố ý che giấu dung mạo thật của mình.
178 Tề quốc hoàng cung, ngự thư phòng. Triệu Tử Duy tức giận gầm lên một tiếng, đưa tay quật đổ toàn bộ tấu chương xuống đất, nhất thời một mảng hỗn độn. “Chỉ là một tiểu quốc nhỏ bé mà cũng muốn khiêu khích một cường quốc ư?” Triệu Tử Duy phẫn nộ quát.
179 Bỗng nhiên Mộ Dung Ca quay đầu lại, ánh mắt lợi hại không thua gì Lan Ngọc, khóe miệng nàng nhếch lên vài vẻ khinh miệt: “Đại Hoàng tử âm thầm ba lần bốn lượt truy tìm tung tích xưởng binh khí của ta không xong, không lẽ bây giờ là ‘chó cùng đường thì bức giậu’, dùng thủ đoạn ti tiện như vậy để uy hiếp ta? Ha, ta trước giờ chưa từng gặp qua người bị ổi như Đại Hoàng tử đấy!” "Mộ Dung Trắc phi cứ cho bản điện hạ một đáp án là được.
180 "Là ta đường đột, đã quấy nhiễu đến Mộ Dung Trắc phi, xin Mộ Dung Trắc phi đừng trách. Sớm đã nghe nói Mộ Dung Trắc phi và thái tử đã trở về, chỉ là gần đây luôn bận rộn chuẩn bị áo cưới, còn chưa đến thăm hỏi.