221 Bạch Hà thật sự lo lắng, mấy ngày qua nàng luôn theo hầu bên người Mộ Dung Trắc phi, Mộ Dung Trắc phi cũng đối xử với nàng rất tốt. Bây giờ phải trơ mắt nhìn người khác gây bất lợi cho Mộ Dung Trắc phi sao nàng có thể chịu được! Thấy Mộ Dung Ca vẫn luôn thong dong trấn định thì nàng lại càng nóng lòng không thôi.
222 Mộ Dung Ca hơi chau mày, có chút bất ngờ khi nghe Lưu Tùng Nguyên chọn lựa từ bỏ việc kinh doanh binh khí! Miếng thịt mỡ đã đưa đến miệng, đương lúc có thể hưởng thụ lại chấp nhận từ bỏ? Trong khoảng thời gian này hắn vẫn luôn yên lặng bất động chắc là đã tính toán sẽ không tiếp xúc với việc kinh doanh này nữa.
223 "Thất sủng? Mộ Dung Trắc phi đang nói đùa sao? Sao lại có thể? Thái tử vẫn luôn sủng ái Mộ Dung Trắc phi mà. Nô tỳ ở phủ thái tử đã nhiều năm, chưa từng thấy thái tử sủng ái một nữ tử như vậy! Thái tử vì Mộ Dung Trắc phi mà trục xuất hết thảy cơ thiếp trong phủ, độc sủng một mình Mộ Dung Trắc phi, không lẽ tất cả đều là giả? Chẳng lẽ chỉ vì sự xuất hiện của Nam Cung tiểu thư liền ghẻ lạnh Mộ Dung Trắc phi sao? Nô tỳ không tin.
224 Trong hoàng cung. Lưu Vân phải một phen vất vả, mất khoảng hai ngày mới tìm được vài mỹ nhân tuyệt sắc trong Câu Lan viện. Trong đó có hai nữ tử được biết sau khi chuộc thân sẽ được tiến cung hầu hạ Đại hoàng tử thì vui mừng kiễng chân chờ mong.
225 Quốc Phú tửu lâu. Xung quanh vô cùng tĩnh lặng. Hiện đang là bữa trưa mà trên đại sảnh lầu một không có một bóng người, chỉ có chưởng quầy đang khảy khảy bàn tính tính sổ.
226 Phủ thái tử. "Chương thần y còn chưa tới sao?" Sắc mặt Nguyên Kỳ hắc trầm trầm, cực kì lo lắng nhìn Mộ Dung Ca yếu ớt đang nằm trên giường. Hắn căng thẳng nắm chặt tay nàng tựa hồ muốn cảm thụ mọi độ ấm từ nàng.
227 “Không thể thương lượng một chút nào sao?” Mộ Dung Ca khẽ cắn cánh môi hồng nộn, nhỏ giọng dò hỏi. Thật ra nàng đã biết đáp án từ trước, hắn đã quyết định thì tuyệt đối sẽ không dao động, chỉ là có chút không cam lòng, chén thuốc đó căn bản hắn không biết khó nuốt như thế nào đâu! Nguyên Kỳ nhìn đôi môi đỏ mọng, mắt quang nhất thời tối sầm lại, nhìn chằm chằm không buông, khẽ cười nói: “Nàng cứ mị hoặc bản cung như vậy, liệu có biết chuyện gì sẽ xảy ra không?” Chống lại ánh mắt sâu sắc của hắn, lại cảm giác được cơ thể nóng bỏng của hắn, ánh mắt Mộ Dung Ca tỏ tường, chủ động ngã vào lòng hắn, nhếch khóe môi, mị sắc khôn cùng, “Thiếp biết thái tử đang có ham muốn…” Cơ thể mềm mại trong lòng khiến thân thể Nguyên Kỳ không khỏi gồng lại.
228 Là mỹ nhân từ trong cung đưa tới? Mà đến khi nào không đến lại chọn ngay lúc Mộ Dung Ca vừa có thai! Bây giờ Mộ Dung Ca có mang trong mình nhất định không thể thị tẩm, căn bản không có lý do từ chối.
229 “Tựa hồ bản cung nghe ra được ý tứ ghen tuông trong lời của nàng. ” Nguyên Kỳ nhẹ nhàng vuốt ve đầu nàng, trên miệng lộ chút ý cười. Nữ tử này luôn nói một đằng nghĩ một nẻo, rõ ràng vô cùng để ý mà lại cố ý che giấu tâm tư này trước mặt mọi người.
230 Mộ Dung Ca nhìn nhìn bát thuốc trước mặt, không chút tiếng động đẩy ra, rồi nhìn qua Bạch Hà, hỏi: “Gặp chuyện không may sao? Nói nghe xem. ” Đã nhiều ngày do có mang cơ thể không được khỏe nên cũng không muốn đi quản mấy chuyện vặt vãnh.
231 Năm năm! Quả nhiên có thể đình chỉ hôn sự đến năm năm sau! Lại mượn danh nghĩa để nàng dưỡng bệnh, thật ra là muốn người ngoài nhận định nàng và phủ thái tử xung khắc, thế nên hôn sự mới đẩy lùi một lần rồi một lần nữa! Thượng Quan Ngọc Nhi cảm thấy mũi giáo bị quay ngược lại, không biết nên miêu tả tâm trạng của bản thân lúc này như nào, mưu kế nàng khổ công vạch ra hy vọng có thể xoay chuyển cục diện, nào ngờ lại vô tình đẩy mình vào tình cảnh này.
232 Nghe xong, khóe môi Mộ Dung Ca hơi nhếch lên, đôi mắt đang dưỡng thần từ từ mở ra, không chút tiếng động nhìn sang Nam Cung Dung, chờ xem cô ta sẽ nói gì tiếp theo.
233 Còn có người khác? Nam Cung Dung kinh ngạc. “Thái tử ca ca nói vậy là có ý gì?” “Năm đó tuổi ngươi vẫn còn quá nhỏ, đối với rất nhiều chuyện vẫn còn chưa biết hết, bác hai có từng nuôi một đứa con riêng ở ngoài, và đứa con riêng đó chính là con trai ruột của bác hai.
234 Trong màn mưa tầm tã, các cô gái vận quần áo hở hang, tiếng cười không ngớt. Những năm qua sinh trước ở đây, từ kinh sợ hoảng hốt, đến sau này đã quen thuộc như chuyện ngoài huyện.
235 “Tiểu thư, sao có thể như vậy được? Sao lại nói những chuyện này với thái tử chứ?” A Kiều không dám tin vào tai mình, quá khứ này quá mức bi thảm đối với Nam Cung Dung! Nói hết ra không phải sẽ càng khiến Nguyên Kỳ chán ghét hơn sao? Dù sao cũng đâu có nam nhân nào có thể nhẫn chịu quá khứ của nữ tử bên cạnh mình được? Thần sắc Nam Cung Dung khẽ biến động, trước mắt trở nên mê mông, khóe môi khẽ nhếch lên, “Cho dù bây giờ có thể hắn không biết, nhưng ngày sau nhất định cũng sẽ tìm ra.
236 Thấy vậy, Thượng Quan Ngọc Nhi lập tức truy hỏi: “Sao sắc mặt của đại sư lại trầm đi vậy?” Không lẽ đúng với dự đoán của mình, Mộ Dung Ca này là giả? Dự cảm của nàng là hoàn toàn chính xác? Trụ trì chau mày, lắc đầu nói: “Sao tiểu thư lại cho ta xem bát tự của một người đã chết? Người này mấy năm trước đã sớm hương tiêu ngọc tán rồi.
237 "Đừng có gấp, từ từ nói. ” Mộ Dung Ca thấy Bạch Hà sốt ruột không tả, liền trấn an nói. Sau đó, nụ cười trên mặt cũng tắt ngay. Chương thần y chắp tay với nàng: “Lão phu xin lui trước, ngày mai sẽ cho hạ nhân đưa đến thuốc an thai mới cho Mộ Dung Trắc phi.
238 Đôi mắt sâu hoắm của Nguyên Kỳ lộ ra hàn quang. Lan Ngọc cười khẽ, “Chỉ đáng tiếc cho một thế hệ anh hùng bá chủ. Sau lưng nếu như không phải có người lén xuống tay hạ động, tương lai có thể tạo ra một mảng trời riêng cũng là điều tuyệt đối có thể.
239 "Mộ Dung Trắc phi có định gặp Nam Cung tiểu thư không?" Bạch Hà ở ngoài cửa không nghe Mộ Dung Ca đáp lại nên hỏi thêm. Thật ra Nam Cung Dung đứng trước cửa viện đã nghe thấy tiếng gọi của Bạch Hà cũng biết Mộ Dung Ca đang do dự, khóe miệng nàng nhếch lên cười nhạt, e là sau khi nghe những lời thổ lộ của nàng ngày trước, Mộ Dung Ca không biết nên đối mặt với nàng như nào đây mà.
240 Nghe vậy, Mộ Dung Ca lập tức nhíu mày, tâm tư hơi dao động, ánh mắt dừng ngay trên những lá thứ, tựa hồ có thể đoán được nội dung trong đó. Song trong lòng vẫn có dự cảm, nội dung trong thư nhất định có thể ‘giết người không dao’.