201 "Hoàng thượng đâu rồi?” Mộ Dung Ca chặn họng hắn, ánh mắt sắc bén chất vấn. Hiện tại khắp người nàng không còn bao nhiêu khí lực, đến cả suy nghĩ và lời nói cũng không theo kịp thời đại, thật ra tình huống của Triệu Tử Duy hiện giờ đâu phải nàng không biết! Một con người kiêu ngạo, khí phách, đầy sức quyến rũ như Triệu Tử Duy sao có thể lựa chọn phương thức uống thuốc độc tự vẫn? Trước mắt còn hiện lên hình ảnh Triệu Tử Duy khi nhắm hai mắt lại, khóe miệng còn treo một nụ cười dịu dàng đến cực điểm.
202 Mộ Dung Ca âm thành đánh giá nữ tử trước mặt, sau khi sẩy thai nghe nói Nguyên Ngư đã tu tâm dưỡng tính, không còn cùng Triệu Tử Tận có bất cứ hành động thân mật gì.
203 Hạ quốc, phủ thái tử. Ánh mặt trời xuyên thấu qua nhánh cây mà phân tán dừng trên ô cửa sổ. Thấp thoáng mang theo ngọn gió thanh lãnh thổi vào. Mái tóc đen trước trán của nam tử theo gió dựng lên.
204 Mộ Dung Ca thấy người vừa đến, mi mày khẽ nhếch lên, không ngờ nàng ta vẫn còn lo lắng. Ánh mắt Triệu Tử Tận lạnh lẽo như băng tuyết, vô tình cả giận mím chặt môi nói: “Tới đây làm gì?” Nguyên Ngư nhận được ánh mắt lạnh lùng vô tình của Triệu Tử Tận, người khẽ run lên, lòng có chút hoảng loạn, song nàng vẫn che giấu vô cùng tốt, đại lượng rộng rãi cười đáp: “Thiếp nghĩ chắc hôm nay Mộ Dung Trắc phi sẽ rời kinh đô nên đặc biệt đuổi đến đây để khuyên bảo.
205 Lưu Vân biết rõ Triệu Tử Tận tuyệt đối sẽ không tha ình nên từ sớm đã chuẩn bị tinh thần chờ chết. Chẳng qua, không thể đến Hạ quốc tảo mộ Bích Nhu trước khi chết, dâng cho nàng những món ăn ngon nhất chính là nỗi ăn năng lớn nhất đời hắn! Hắn đầy kỳ vọng nhìn Mộ Dung Ca, “Sau khi Lưu Vân chết đi, thỉnh Mộ Dung Trắc Phi đem thi thể của Lưu Vân hỏa táng, đem tro cốt của bản tướng phục táng bên cạnh mộ phần của Bích Nhu.
206 Nghe vậy, hai hàng lông mày của Triệu Tử Tận chau lại, “Xem ra bây giờ lá gan của nàng ta ngày càng lớn! Chuẩn bị ngựa, lập tức xuất cung!” Hắn nhìn ra cửa thành phía xa xa, mắt quang dần trở nên sâu thẳm, hai đấm tay nắm chặt lại.
207 Một tháng đã qua. Xe ngựa dùng hơn một tháng thời gian, xuyên qua không biết bao nhiêu con đường lớn nhỏ, rốt cục cũng đã đến đích. “Dừng…” Cát đất tung bay, xe ngựa dừng ngay ngoài cổng thành.
208 Trong cuộc đối thoại bình thản như đang bàn chuyện nhà khiến người ta ngóng không ra ngọn lửa sát khí đang ngùn ngụt tuôn trào, thậm chí khiến người ta có ảo giác, hai người này đúng là huynh đệ tình thâm.
209 Ánh mắt Nguyên Kỳ nhu hòa nhìn nàng, thâm tình vô hạn, bởi vì nàng không cần suy nghĩ đã trực tiếp đưa ngay ra đáp án chân thật nhất. Hắn thật sự rất cảm động, không cần nghĩ nhiều lập tức ôm chặt nàng vào lòng, đôi môi đỏ dẫm dịu dàng hôn lên mái tóc đen bóng như tơ lụa, “Mộ Dung Ca, bản cung vui lắm.
210 Nàng khẽ khép mắt lại không dám nhìn bộ dáng của mình lúc này, đồng thời cũng không dám đưa mắt nhìn nam tử nằm trên bị nàng châm lên ngọn lửa tình. Có điều, nam tử đó lại dùng một giọng nói vô cùng mê hoặc gọi nàng, “"Mộ Dung Ca, mở mắt ra.
211 Thuốc này là tổ truyền trong gia đình thiếp, đối với việc dưỡng sinh nguyên khí vô cùng công hiệu. Hôm nay thiếp đến gặp hoàng thượng, thật sự cũng không dám nghĩ nhiều, chỉ đơn thuần muốn vì long thể của người mà suy nghĩ.
212 Phi Tuyết ngẩng đầu lên hơi nheo mắt lại, cười lạnh: “Hiển nhiên. Năm đó chính miệng Như Băng nói với ta, Mộ Dung Ca vì muốn được thị tẩm, sau khi tắm rửa xong đã không biết xấu hổ đi dụ dỗ Khánh vương.
213 Nguyên Kỳ không giảm âm lượng, tuy so với ngoài cửa vẫn còn một khoảng cách, song Lưu Vân đứng đó lại nghe rất rõ ràng. Trong mắt hắn lập tức lộ chút sát khí nhìn Nguyên Kỳ.
214 Nguyên Du triệu kiến nàng và Nguyên Kỳ vào cung? Mấy tháng qua, Nguyên Du chưa từng muốn gặp Nguyên Kỳ, thế nhưng hôm nay lại muốn gặp! Lại còn muốn dẫn theo nàng.
215 Mộ Dung Ca cười lạnh một tiếng, những lời này của Nguyên Du quả khiến người ta cảm thấy buồn cười. Song cũng có vài phần chính xác, đúng là nàng đã mê hoặc thái tử, cũng muốn chuyên sủng, vậy thì sao nào? Chằng qua bốn chữ ‘bất trung bất hiếu’ làm cho nàng dở khóc dở cười, nếu không phải hắn bị người khác mê hoặc, sát với với Nam Cung Thanh Liên, người đã thật tình yêu hắn, đồng thời không ngừng nghĩ cách làm hại Nguyên Kỳ, bây giờ lại dùng chữ ‘hiếu’ để uy hiếp người khác, có phải rất là đáng cười sao? Ánh mắt Nguyên Kỳ vẫn nhàn nhạt như gió thu, lạnh băng mang theo chút sát khí quét mạnh về phía Nguyên Du, có điều đôi đắt sâu sắc đang nhìn Nguyên Du kia lần đầu lộ ra sát khí dữ tợn này.
216 Lại chuyện tặng người? Không ngờ Nguyên Du còn có nhã hứng này! Mới vừa rơi vào thế hạ phong đã muốn đoạt lại thế chủ động? Lại còn cho phép Lan Ngọc đích thân chọn cho Nguyên Kỳ! Nếu có thời gian rãnh như vậy sao không tự mình đi suy nghĩ đầu cua tai nheo cơ sự năm xưa! Chẳng lẽ hắn chưa từng hoài nghi qua cái chết của Lan Mị Nương có thật như vẻ bề ngoài?? Song những năm gần đây Nguyên Kỳ không ngừng tìm kiếm chứng cớ vẫn cứ nhẫn nại chờ đợi, chỉ để Nguyên Du phải chịu sự đau khổ dày vò và khiến Lan Ngọc không còn chốn dung thân.
217 Phi Tuyết cùng Lâm Thiện Nhã người mang một tâm tư riêng nhìn về người có thể sẽ thay đổi vận mệnh của bọn họ, Nguyên Kỳ. Vài năm không gặp, Nguyên Kỳ trước sau vẫn tuấn mỹ vô địch thủ, khó có nam tử nào trong thiên hạ này bì được với hắn.
218 Tinh thần Lâm Thiện Nhã không còn nữa, trong một khắc mọi tín niệm khiến nàng cố gắng chống đỡ cuộc sống này đã vỡ tan. Nàng biết rõ bản thân đã dơ bẩn đến mức nào, biết rõ một lời của Phi tuyết thật sự không đáng tin.
219 Nam Cung Dung giương mày, có chút không vừa ý nhìn Gia Kiệt, “Sao vừa nãy còn gọi ta là tiểu thư, bây giờ lại gọi là cô nương? Cũng chỉ là tín vật thôi mà.
220 Lưu Ngữ Yên trầm mặc một lát mới gật đầu trả lời: "Ừm, vô luận thế nào, muội cũng hy vọng có thể đích thân cảm tạ Mộ Dung Trắc phi. Dù sao, nếu không có sự tương trợ của nàng, ca cũng không thể bình yên trở về.