1 Lâm Phong luôn mơ về cảnh đó: cầu thang mờ tối sau khi tan học, một nam sinh từ bên mình ôm một chồng sách bài tập về nhà thật cao vội vã chạy qua, rẽ ngoặt qua thấy ống tay áo màu xanh lam dính phấn viết, sau đó, cố làm vui vẻ, cô cao giọng: "Thầy, buổi sáng tốt lành.
2 Lâm Phong vẫn luôn cảm thấy mùi vị của trái táo nhỏ thật ra không tốt chút nào, hơn nữa mùi vị không xong, nếu như có người ăn trái táo nhỏ kia có lẽ cũng không dừng lại, mà thôi đi, cô muốn tuyệt vọng.
3 Bị kích thích, Lâm Phong vùi đầu làm đề Toán suốt đêm, buổi tối về đến nhà lên giường ngủ, trong mộng đều là công thức con số gọi tới gọi lui, ghê tởm nhất là hỗn hợp các con số lượng từ, lại còn thấy gò má của anh, tại trên trán, lông mi hơi vểnh, đôi mắt màu hổ phách mang theo nụ cười, khuôn mặt đó từ từ quay lại, đột nhiên đổi thành ánh mắt không chút biểu tình, trong miệng lạnh lùng nhảy ra hai chữ: "Ngu ngốc.
4 Lâm Phong sinh hoạt tại một thành phố nhỏ, một mặt của nó dựa vào núi, danh tiếng không lớn, ngọn núi cũng không phải là thật đẹp. Vào mùa xuân khắp núi nở đầy hoa Đỗ Quyên, vào mùa thu ngọn núi Bắc Phương cũng sẽ có Hồng Diệp, dưới chân núi là một dòng suối nhỏ bốn mùa nước chảy róc rách, có thể thấy được đáy, Khê Thủy là nước từ đỉnh núi tích lại dưới chân, nghe nói bởi vì có rể cây thảo dược được ngâm trong núi, cho nên lấy ra ngâm chân có thể trị bệnh phù chân.
5 Buổi sáng thứ bảy đi dã ngoại, trước khi đi Lâm Phong ngoài ý muốn nhận được điện thoại của cha. Đầu tiên là cha nói một tràng hỏi han ân cần, cuối cùng mới hỏi Lâm Phong hôm nay có muốn đến chỗ ông không.
6 Đột nhiên thích một người, bắt đầu đột nhiên mong đợi sẽ cùng anh phát sinh những thứ không giống với người khác, đột nhiên sẽ thường xuyên nhớ tới ánh mắt sáng ngời, đột nhiên sẽ không tự giác mà đem ánh mắt đuổi theo anh.
7 Em thích thầy. Có người nói ra trước cô. Những tiếng ồn ào bên tai giống như bị tách ra, biến thành âm thanh xa xôi vang lại, cô thẩn thờ quay đầu, nhìn thấy anh từ đường mòn kia chạy tới.
8 Kỳ thi cả năm gấp trôi qua được nghỉ hai ngày, qua chủ nhật, sau đó một tuần mới tựu trường đi học, Lâm Phong đúng hẹn vào xế chiều thứ hai đi học thêm chỗ anh, anh khó được cười, từ trong một xấp bài thi rút ra rồi để lên bàn: "Kỳ thi.