321 Triệu Tử Văn dò xét vẻ mặt của Bát Hoàng tử thì nhận ra dường như Bát Hoàng tử không biết chuyện của mình với tiểu quận chúa mà chỉ biết hứa hẹn của mình với nàng mà thôi.
322 Trương Dần thân là cao thủ nhất đẳng trong đại nội rất được mọi người tôn sùng nên y không thể chấp nhận được sự thua thiệt lớn như vậy. Y cắn răng gầm lên một tiếng.
323 - Hảo thương pháp!Thủ lĩnh thích khách nhướn mày. Thủ hạ của gã đã bị Triệu Tử Văn giết gần hết. Nếu như gã không xuất đầu ra thì có lẽ chẳng còn người nào dám tiến tới nữa.
324 Trong mật thất ở phủ An Vương. . . - Vương gia, thuộc hạ thất bại, xin Vương gia trách phạt!Thủ lĩnh của đám thích khách quỳ gối trước mặt An Vương. Gã chỉ còn lại một cánh tay áo, lủng là lủng lẳng trống rỗng trông thật ghê sợ.
325 Trình Thị lang cũng không dám không nghe lời nói của Triệu đại nhân, tay lăm lăm cầm bút son, đứng đợi Triệu đại nhân nói. Triệu Tử Văn trầm ngâm một lúc lâu sau mới chậm rãi nói:- Phương pháp thì có ba cách.
326 - Đại tiểu thư của ta, không phải là chỉ bị một ít tiểu thương thôi sao!Triệu Tử Văn vuốt ve vòng eo nhỏ nhắn của Hạ Vũ Tình, cười hì hì trấn an:- Mọi chuyện ở kinh thành sẽ ổn thỏa nhanh thôi.
327 Triệu Tử Văn nghe mà trong lòng nhảy tưng tưng. "Ôi hay, Đại tiểu thư tự dưng lại tư tưởng cởi mở nha!"Đại tiểu thư thấy ánh mắt như lang như sói của hắn thì hai má càng đỏ hơn, vội vàng nhanh tay phụ hắn rồi bảo:- Con người chàng sao chuyên môn hiểu nhầm vậy? Thiếp ý nói là sẽ tiếp tục bôi thuốc cho chàng.
328 Hạng An Ninh nói khẽ:- Phụ vương, con biết người đã cố gắng hết sức rồi. Con chưa từng trách người!Thử hỏi người làm cha, làm sao có thể đẩy con gái mình vào nơi dầu sôi lửa bỏng?Hoài Vương thở dài một hơi thật sâu:- Nếu như trước đây cha đáp ứng với Hoàng thượng, gả con cho Triệu đại nhân thì có lẽ chuyện hôm nay đã không xảy ra rồi.
329 Tên tùy tùng này lại cười gian, nói tiếp:- Nữ tử Đại Kinh ai cũng xem trọng trinh tiết như tính mạng của mình. Cho nên An Ninh công chúa chắc chắn còn là xử nữ.
330 Trương Dần sắc mặt đại biến, lớn tiếng nói:- Mau chuyển tất cả mọi người đến phía sau mô đất. Trong khi đang nói chuyện thì sức gió lại tăng lên lớn hơn rất nhiều.
331 - Cút ngay!Trong mắt Triệu Tử Văn không còn có người khác nữa, chỉ còn thấy An Ninh đang lảo đảo nằm trong vũng máu. Hắn lạnh lùng quát lên, thanh âm lạnh lẽo như băng rất đáng sợ.
332 - Triệu tướng quân, ngươi bảo hộ công chúa không thành. Chuyện này ngươi phải giải thích thế nào đây?Thác Bạt Khuê suất lĩnh mấy trăm dũng sĩ Hung Nô hung hăng tiến tới chất vấn hắn.
333 An Vương thấy thời cơ thuận lợi chín muồi, lập tức bước ra, vội vàng quỳ xuống bi ai nói:- Hoàng thượng, An Ninh công chúa chính là nữ tử cuối cùng trong hoàng thất chúng ta.
334 Đứa bé ăn mày lắc đầu nói:- Dư tiểu thư mời ngài đến ngọn núi phía sau hồ Yên Chi gặp mặt!Triệu Tử Văn khẽ gật đầu, thưởng cho đứa bé ăn mày một thỏi bạc, sau đó cưỡi ngựa chạy về phía hồ Yên Chi.
335 Tô Uyển Nhu nghẹn ngào áp sát người trong lồng ngực Triệu tướng quân. Sau khi tất cả những đau thương đã phát tiết ra ngoài, nàng lập tức phát hiện mình và Triệu tướng quân đã thân mật quá mức.
336 Tô Thái sư nghe thấy những hơi thở yếu ớt vang lên trong phòng nên cũng không muốn gõ của đánh thức cháu gái bảo bối. Lão trực tiếp đẩy nhẹ cửa rồi tiến vào bên trong.
337 Triệu Tử Văn đi vào trong một căn lầu ấm cúng phía đông trang viên. An công công rất tinh mắt, lão là người đầu tiên nhìn thấy hắn đi đến. Lão vội vàng cười hì hì cất lời chào đón:- Triệu đại nhân đến rồi, Hoàng thượng đang đợi đại nhân đấy.
338 Trong lầu các phía đông vẫn còn vang lên những tiếng tiêu dễ nghe như trước, Triệu Tử Văn lại quay trở về chỗ cũ một lần nữa. Lúc này tiếng tiêu đột nhiên trở nên gấp rút, vài cô gái khiêu vũ trong đại sảnh đang dùng mũi chân làm trục, các nàng vung nhẹ ống tay áo, thân thể mềm mại bắt đầu xoay tròn, càng xoay càng nhanh rồi đột nhiên từ trên mặt đất nhảy lên.
339 Ở bên ngoài đại sảnh có hơn mười Thái y được chiêu gọi tới, tất cả bọn họ đều đang vây quanh Hoàng thượng, Thế tử, Tam Hoàng tử, Lục Hoàng tử hoảng sợ thay phiên nhau bắt mạch.
340 Hay là bỏ đi, Triệu Tử Văn khẽ than trong lòng rồi lại mang cái túi gấm cất vào trong ngực. Bây giờ đã đến lúc nửa đêm, ba vị tiểu thư trong Triệu phủ đã tiến vào trong mộng đẹp.