261 Triệu Tử Văn nhìn một đôi đùi ngọc thon dài thẳng tắp của Tô Tiểu Muội mà mắt ngây ngốc cả ra, chỉ hận sao không thể tiến lên sờ soạng một lúc. Tô Tiểu Muội nhận ra ánh mắt như lửa của Triệu đại nhân, xấu hổ vội vàng kéo tà váy dài bị xé rách, vừa xấu hổ, vừa giận dữ nói:- Không cho ngươi nhìn!Triệu Tử Văn phục hồi lại tinh thần, cũng biết là không nên tiếp tục đùa giỡn cô nàng Tô Tiểu Muội làm mê chết người ta không đền mạng được này, lập tức xoay người, cười cười nói:- Ta cái gì cũng không nhìn thấy, cái gì cũng không thấy.
262 Tô tiểu thư sợ hãi tựa sát vào người Triệu Tử Văn, khiến hắn cảm nhận được rõ ràng chất liệu mềm mại của cái yếm mỏng manh kia. Cái yếm nhỏ không thể che hết được dáng người tuyệt vời của nàng, hai vú trước ngực giống như bị mất đi sự trói buộc, cao ngất dương oai, vòng eo nhỏ duyên dáng mềm như dương liễu, hương đồn (mông) tuyệt vời cao cao nổi lên, chính xác là tiền đột hậu vểnh, đường cong lung linh, vừa nhìn một cái đã khiến người ta huyết mạch phun trào.
263 - Tất cả đứng lên đi!Hoàng đế ngồi xuống ghế rồng, hai tay nâng lên, uy nghiêm quát. Nhưng sau khi lão Hoàng đế quát xong một câu này, khuôn mặt hồng nhuận hơi tái đi một chút.
264 Triệu đại nhân vừa nói xong, trong đại điện lập tức hoàn toàn yên tĩnh. Còn Thác Bạt Vương tử và tùy tùng của gã thì sắc mặt từ màu trắng chuyển sang xanh mét, siết chặt nắm tay lại.
265 Ài, một nữ hài tử như thế mà làm sao mỗi ngày đều đến ai oán ở hoàng lăng, trong lòng Triệu Tử Văn thở dài thật sâu. Hắn cũng ngượng ngùng đối diện với vị nhạc phụ một nửa này.
266 Với Lăng Nhi thì chí ít còn chưa đến mức hận ý quá sâu, hận càng sâu thì yêu càng sâu. Nhưng trong đôi mắt của tiểu quận chúa thì giăng đầy oán niệm và hận ý, không có nửa điểm gợn sóng, giống như một cỗ tử thi.
267 Triệu Tử Văn và La Thanh Yên chậm rãi đi theo con đường sơn đạo gập ghềnh, đường sơn đạo cheo leo thềm đá thật sự là rất khó đi. Bọn họ đi một bước là phải cẩn thận một bước, cho nên hành trình rất chậm.
268 Bảo sao năm đó Hoàng đế Đại Kinh không thể thi hành chính sách tước phiên với Sở Vương được. Mấy trăm năm các đời Sở Vương đều ẩn nấp ở đây thì ai đến đây mà tước phiên bọn họ cho được?- Chúng ta đã tra ra tổng đà của bọn họ rồi.
269 La Thanh Yên đỏ mặt lên, khẽ gắt gỏng, trừng mắt với đồ vô sỉ kia:- Ngươi còn có tâm tư nói ra những lời này. Có tin là giờ ta có thể đá văng ngươi ra không?Triệu Tử Văn bĩu môi, ra vẻ không coi vào đâu cả, nói:- Thì không phải là là cuối cùng rồi cũng sẽ có một trận chiến với bọn họ sao.
270 Không xong! Thủ lĩnh của đám hắc võ sĩ lập tức hiểu được gã nam tử tuấn lãng cợt nhả này đang chơi trò gì. Ưu thế lớn nhất của bên ta là ở chỗ nhiều người, có thể tiêu hao được thể lực của bọn họ.
271 La Thanh Yên nhìn rừng hoa đào rực rỡ, hương thơm tỏa ra bốn phía, nhẹ giọng nói:- Hiện giờ chỉ có được đến đâu hay đến đó mà thôi. Nàng lại chuyển giọng hỏi Triệu Tử Văn:- Ngươi có phải là đã đắc tội với ai rồi không?La tỷ tỷ này cũng không phải tầm thường.
272 Chỉ thấy La tỷ tỷ trong tay cầm một khối thịt thỏ, đang nhai từ từ và nuốt chậm rãi, đôi môi đỏ mọng nhấm nháp, Triệu Tử Văn nhìn mà nước miếng chảy ròng ròng, tiến đến cười ha hả, nói:- La tỷ tỷ, ta không khách khí nữa nha!- Chưa thấy qua loại người vô sỉ như ngươi.
273 Đã biết Triệu tướng quân này cố ý thừa nước đục thả câu, La Thanh Yên cũng không muốn để ý đến hắn nữa, hừ nhẹ một tiếng, nói:- Có một tấm thảm cũng phải đến Ám Kiếm Các trộm đồ này nọ.
274 La Thanh Yên nghe xong sửng sốt, trong lòng không khỏi thắc mắc, chẳng lẽ hắn tìm ra được biện pháp gì ư?Triệu Tử Văn quyết định thật nhanh biện pháp, cũng không suy xét vấn đề thiệt hơn cho phức tạp, chạy nhanh về một chỗ sâu trong rừng hoa đào.
275 - Đây có phải là sự thật không?La Thanh Yên nhấp nháy con mắt, rất khó tin tưởng được sự thật là con người cũng có thể bay lượn trên bầu trời giống như các loài chim.
276 - Chàng xem lại dáng vẻ của chàng đi. Làm sao mà đi tìm hai muội ấy được? Còn không sợ người ta chê cười nữa. Đại tiểu thư nhìn hắn cả người dơ bẩn, gắt giọng phán:- Hạ Bình chắc sẽ mau về thôi.
277 Tô Thái sư và Tần học sĩ đều đến hết rồi à? Triệu Tử Văn thấy Đại tiểu thư báo thế thì vội vàng mặc quần áo. Hôm nay là ngày luận võ ở giáo trường giữa Hung Nô và Đại Kinh, có quan hệ tới uy vọng của Đại Kinh và đại sự cả đời của tiểu quận chúa, cũng không phải là trò đùa.
278 Hôm nay tất sẽ có một trận chiến với Hung Nô, không chỉ để cho Thác Bạt Vương tử của Hung Nô cúp đuôi cút mất, mà còn muốn để cho tiểu quận chúa Hạng An Ninh không bị gả đi xa.
279 - Phụ hoàng, xin thứ cho nhi thần đến chậm!Lúc này, trên cổng thành đột nhiên có mấy vị Hoàng tử mặc hoàng bào, đội mũ tím đi tới rồi quỳ rạp xuống, cung kính nói.
280 Mũi đao nọ xuyên qua sống đao kia, đao trong tay Trịnh Bằng gấp khúc như cánh cung, may mà dựa vào chất liệu cực tốt và độ dẻo dai của Thanh Đồng nên mới không bị gãy lìa ngay tức khắc.