241 Trong bức khổng tước đồ của Tô Tiểu Muội, khổng tước đứng bên bụi hoa, mà bụi hoa lại rất hoa lệ, khiến khổng tước không thể ngẩng đầu. Chi tiết này có cảm giác như vẽ rắn thêm chân, nhưng cũng không phải như vậy.
242 Hạ Bình toát mồ hôi lạnh. Nếu vừa rồi Triệu Tử Văn không kéo tay nàng, chỉ sợ mũi tên kia đã xuyên qua thân thể nàng. Lúc này vô số mũi tên vun vút xé gió bắn tới.
243 Triệu Tử Văn nhận thấy bóng đen chớp động, lập tức hít một hơi lạnh. Thân thủ thế này cũng chỉ có Sở Thăng, mà hơn năm mươi vị tướng sĩ chỉ sợ rất khó ngăn cản bước chân của y!Điền Hổ cũng thấy bóng dáng của cao thủ tuyệt thế Sở Thăng, kinh hãi lớn tiếng nói:- Triệu huynh, mau tới bảo hộ Hạ Bình, bọn chúng để ta đối phó.
244 Sở Thăng ngắm chuẩn xác nơi mũi thương của hắn dùng kiếm nhọn điểm ngay trên đầu mũi thương. Đồng thời khi xuất kiếm, thân hình Sở Thăng và Triệu Tử Văn cùng xoay tròn, tán bớt đa phần sức lực của Triệu Tử Văn.
245 Đêm tối yên tĩnh, gió nhè nhẹ thổi, cả hoàng thành rơi vào trong một khoảng không gian lạnh. Mấy nghìn lính Ngự Lâm Quân thu thập hết những thi thể ở trước phủ của Tể tướng, sau đó quay về doanh trướng tiếp tục ngủ.
246 Hạ Bình lắc đầu, ngây ngốc ngơ ngác nhìn hắn, trong ánh mắt lấp lánh nhu tình:- Tử Văn, huynh khóc sao?- Ha ha…Huynh làm sao mà phải khóc chứ?Triệu Tử Văn cười to vài tiếng, che dấu vẻ mặt thương cảm của mình.
247 Mây trắng trôi bồng bềnh trên bầu trơi tháng hai. Gió xuân khẽ dịu dàng mơn trớn gò má của mọi người. Một loại tình cảm ấm áp giống như thấm vào trong lòng mọi người, tựa hồ như cả ruột gan cũng đắm chìm trong gió xuân.
248 - An Ninh, đừng làm loạn. Tô Tiểu Muội tranh thủ kéo Hạng An Ninh đang tức giận đến cả người phát run lên qua một bên, khẽ nói:- Chúng ta đi ngắm hoa thôi.
249 Triệu Tử Văn ở xa xa nên không thể nghe thấy tiếng mắng của tiểu quận chúa. Hắn cùng Lý tài nữ đứng trong bụi hoa thưởng thức những đóa hoa muôn hồng ngàn tía.
250 Triệu Tử Văn cười nói:- Lão gia tử nghe đúng rồi. Ta từ phương Nam tới. Chẳng hay lão có biết chiếc thuyền hoa kia là ở phủ của ai không?Trong lòng hắn mặc dù biết là thuyền hoa của Tân Nguyệt Lâu nhưng cũng không thể xác định được chính xác trăm phần trăm, cho nên mới hỏi lại.
251 - Thì cứ cho là như thế đi. Triệu Tử Văn cũng không muốn để Đạp Tuyết biết quá nhiều, đành miễn cưỡng đáp. Đạp Tuyết thầm thở phào một hơi, nũng nịu nói:- Ngươi sớm nói thì có phải hay không! Còn ra cái vẻ bí mật nữa.
252 - Đạp Tuyết, cám ơn ngươi đã nói cho ta biết bí mật này. Bằng không ta vĩnh viễn sẽ không biết được ta đã làm chuyện có lỗi với Mộng Phỉ. Triệu Tử Văn nét mặt nghiêm túc, cảm kích nói.
253 Sáng sớm mùa xuân, chim hót líu lo, trong cuộc sống an nhàn, kinh đô lại khôi phục cảnh tượng phồn hoa, ca vũ thanh bình. Bên trong phủ của Bát Hoàng tử, Triệu Tử Văn đứng trước tòa lầu các hình cầu, thưởng thức những đóa hoa còn đọng sương sớm.
254 Triệu Tử Văn mỉm cười:- Quận chúa quả nhiên là thiên tư thông minh. Chỉ tiếc, người tính không bằng trời tính, ngươi chung quy cũng tính sót một chuyện rồi.
255 - Nếu không vì cái đồ dâm tặc nhà ngươi đã nhiều lần hạ nhục ta thì ta sao có thể trả thù ngươi được? Lại làm sao phát sinh ra chuyện hôm nay được?Hạng An Ninh lệ không ngừng rơi trên khuôn mặt xinh đẹp.
256 Hạ Vũ Tình nao nao một lúc rốt cuộc cũng hiểu được hôm nay người xấu đi đến phủ của Bát Hoàng tử, khẳng định là đã có chuyện gì xảy ra rồi. Hạ Vũ Tình khuôn mặt ửng hồng, cũng bất chấp lễ pháp gì nữa, vòng tay ôm lấy eo lưng hắn, khẽ nói:- Tử Văn, mặc kệ phát sinh ra chuyện gì.
257 - Cái gì? Lăng Nhi rời nhà đi rồi ư?Triệu Tử Văn lập tức sợ tới ngây người. Trong não như có vật đập bùm bụp làm hắn ngẩn ra tại chỗ. Lăng Nhi hiện giờ đã là một tiểu hiền thê dịu dàng như nước, cái gì cũng đều nghe theo tướng công, làm sao lại rời nhà ra đi?Khuôn mặt Bảo Nhi như hoa lê gặp mưa, nàng nghẹn ngào gật đầu nói:- Lăng Nhi tỷ tỷ không chịu nói với muội là đi đâu, chỉ nói là phải đi làm một việc.
258 Lúc hai người động tình cũng quên mất đây là đại sảnh của Triệu phủ chứ không phải là sương phòng. Bảo Nhi nhìn quanh bốn phía, vội vã nói:- Đại ca, chúng ta.
259 Triệu Tử Văn lẳng lặng nhìn thánh chỉ vẫn còn chưa triện ngọc tỷ vào, suy nghĩ rất lâu, rất lâu cũng không nói lời nào. Trong đại sảnh, hai phe cãi nhau cũng đã dừng lại rồi.
260 Tâm tình Triệu Tử Văn vừa rồi vô cùng buồn bực. Hắn nói ra những lời này chỉ vì che giấu tâm tư của mình. Cô nàng này đương nhiên là không biết được. Hắn cười cười nói lảng đi, hỏi:- Không biết Tô tiểu thư muốn hỏi ta chuyện gì?Tô Uyển Nhu trầm tư một lúc lâu rồi mới chậm rãi ngẩng khuôn mặt kiều mỵ lên, nhìn Triệu Tử Văn hỏi:- An Ninh thay đổi rồi, vô cùng trầm mặc, không còn hoạt bát như ngày xưa nữa.