181 Tiết xuân hàn vừa hết, cây cối đâm chồi nảy lộc tươi tốt. Trên đê Tô Châu và Tây hồ, đào liễu xanh mướt hai bên bờ. Nước gợn sóng, du thuyền dập dìu, xa xa là khoảng không sương mờ mông lung, màu xanh ngút ngàn mướt mát.
182 "Giang Nam đệ nhất tiểu thư đồng"? Trời đất ạ, ta có cái ngoại hiệu này từ lúc nào thế không biết? Triệu Tử Văn nghe mà thầm tức cười. Gã tài tử phương Bắc này không phải là định phong danh hiệu đó cho ta luôn đấy chứ?Lão tiên sinh cười ha hả.
183 Lão tiên sinh vừa rồi quả thật đã nói đề ra là làm từ, nhưng Hạ Văn này lại làm thơ, lão không thể phủ nhận được, gật đầu nói:- Phạm quy rồi. - Phạm quy thì phải hủy bỏ tư cách.
184 Hóa ra là ý tứ này. Tất cả mọi người đều bừng tỉnh đại ngộ, lại càng bội phục thư đồng này tâm tư kín đáo. - Huynh đài quả thực có tài học. Sử Trinh Tương không thể không thừa nhận tài học của thư đồng này quả thực phi phàm.
185 - Tiểu thư, thấy không? Hạ Văn là lợi hại nhất! Trong sương phòng, Hạ Bình nhìn qua bức màn, mắt đẹp dịu dàng nhìn Triệu Tử Văn, cười nói hớn hở. Đại tiểu thư lén lau nước mắt ở khóe mi, nhìn Triệu Tử Văn đứng ở mũi thuyền, nín khóc mỉm cười nói:- Cái tên xấu xa này, định hù chết ta chắc.
186 - Tử Văn, còn có mỗi mình ngươi nữa thôi. Ngươi mau đi đi. Hạng Tử Hiên lay lay cánh tay Triệu Tử Văn, nói. - A. . . . . . Triệu Tử Văn vốn đang huýt sáo, nhìn quét qua những nữ tử thanh xuân dưới thuyền hoa.
187 - Hắc hắc. . . . . . Triệu Tử Văn cười xấu xa, hỏi lại :- Còn có cửa ải nào nữa không ?Hạ tướng quân nhìn gã thư đồng vô sỉ này. Vừa rồi quả thật là lão cũng mất mặt, tức giận hồi lâu, cố gắng bình tĩnh trở lại mới lạnh lùng nói :- Cho dù là ngươi đoạt được hạng nhất ta cũng sẽ không gả con gái ta cho ngươi đâu.
188 Trương Cư Chính sửa tay nhấc chân, một chưởng đã đánh về Triệu Tử Văn. Chưởng pháp ư? Triệu Tử Văn nao nao rồi một trường quyền vung lên đánh vào lòng bàn tay Trương Cư Chính.
189 - Ta chưa bao giờ nghe nói tới quyền pháp này bao giờ. Huynh đài có thể sáng chế quyền pháp như thế, tại hạ thua tâm phục khẩu phục!Trương Cư Chính bò lên từ trên mặt đất.
190 - Hạ Văn, vì sao phải bỏ quyền? Vì sao?Hạ Vũ Tình ánh mắt đau khổ, cắn đôi môi anh đào, lập tức vọt tới trước mặt Triệu Tử Văn đang sắp rời khỏi, run giọng hỏi như hoa lê gặp mưa.
191 Toàn bộ rừng cây của Mãn Giác Lũng đều trống rỗng, Triệu Tử Văn gào tới khản họng nhưng không hề phát hiện nửa bóng dáng nào trong rừng cây…Gió lạnh thổi qua nhánh cây phát ra những âm thanh xào xạc.
192 Đúng vậy, loại chuyện xấu hổ thế này, người ta là nữ nhân, sao có thể không biết xấu hổ nói ra miệng chứ? Triệu Tử Văn cũng tự giận mình, vì sao khi đối mặt với vấn đề tình cảm đều biến thành trì độn, lẽ ra phải sớm phát hiện Đại tiểu thư đã thầm hứa với trái tim mình.
193 - Đại ca…. Bảo Nhi hai má ửng đỏ, môi anh đào khẽ mở, hơi thở như hương lan, khẽ gắt lên. Bảo Nhi đã được đại ca tưới tắm, trên mặt nồng đậm xuân ý, hết sức quyến rũ.
194 - Lão đầu nhi (ông già), ông nói đánh thắng ông, ông sẽ tha thứ cho Đại tiểu thư sao? Hiện tại ta muốn đánh với ông ba ngày ba đêm, cho đến khi đánh thắng ông mới thôi!Triệu Tử Văn nắm chặt tay nói.
195 Triệu Tử Văn mở to hai mắt, kinh kinh ngạc nói:- Đại tiểu thư cũng đi à?Hạ tướng quân Hạ Anh Kiệt cả giận nói:- Chuyện đấu võ chiêu thân đã xôn xao cả dư luận, từng nhà đều biết chuyện này, để Tình Nhi tới Hàn Lâm Viện học tập một chút cũng là để tránh đầu sóng ngọn gió thôi.
196 Đường núi quanh co, liên miên không dứt, Triệu Tử Văn cưỡi ngựa ô, chỉnh tề bước chậm trên con đường núi. Hai bên vách núi cao ngất, núi non trùng điệp, cây cối tươi tốt.
197 Hàn Lâm Thư Viện phân làm Sùng Văn Đường và Thượng Võ Đường. Tên như ý nghĩa, Sùng Văn Đường đương nhiên là học văn, cái gì tứ thư ngũ kinh đều có khái quát, mà Thượng Võ Đường đương nhiên là học tập binh pháp và luyện võ.
198 Hôm nay La Thanh Yên vẫn mặc một bộ quần áo trắng như trước, khuôn mặt trắng nõn thanh lịch thoát tục không hề có chút phấn son, dường như chưa bao giờ nàng để ý tới việc ăn mặc.
199 Thác Bạt là họ của tộc Hung Nô, Trương Liệt Hiến vừa nghe vậy lập tức biến sắc, sợ tới mức vội vàng nói:- Thư đồng ngươi dám ngậm máu phun người. Lão phu họ Trương, các vị đại nhân đều biết cả, sao lại nói là Thác Bạt gì đó?Triệu Tử Văn nói:- Thật không? Sao ta không biết nhỉ?- Giỏi cho thư đồng này! Trên đại điện cũng dám quấy rối.
200 Lão Hoàng đế lại nhìn về phía thái giám trong đại điện. Thái giám hiểu ý liền vội vàng nói:- Bãi triều!- Hừ!An Vương hừ mạnh một tiếng, trừng mắt nhìn Triệu Tử Văn, tức giận phất tay áo đi thẳng ra ngoài cửa điện.