141 Triệu Tử Văn cũng trừng mắt nói:- Lâm Các chủ, ăn có thể ăn bậy chứ nói không nói lung tung được đâu nhé. Tai nạn chết người đấy. - Tai nạn chết người ư?Lâm Mộng Phỉ cười cười, mắt phượng quyến rũ, nói:- Người ta có tai nạn chết người thì cũng muốn chết cùng ngươi đấy.
142 Tấu xong một khúc, Lâm Mộng Phỉ duyên dáng thi lễ với mọi người, nhẹ nhàng nói:- Tiểu nữ bêu xấu rồi. Thưởng lãm không gian trên thuyền hoa, bầu trời xanh trong như mặt nước Tây Hồ, dương liễu thướt tha trăm vẻ, gió cuốn lá bay quấn quýt, sóng Tây Hồ cuồn cuộn nổi, lấp lánh ánh sáng bạc, và cả ánh mắt dịu dàng thắm thiết kia của Lâm Mộng Phỉ nữa….
143 Không phải chỉ là xướng một khúc thôi hay sao? Hai ba phút sau, tính cách lãng mạn của Triệu Tử Văn cũng bộc lộ. Lúc ở trường còn tham gia thi thố khá nhiều, cũng có chút cởi mở, lại không muốn Trương Nhữ Chu và Mã Trí Viễn cố tình đưa mình ra làm trò cười cho thiên hạ, cho nên hắn dựa vào một chút cảm giác say say, ngồi thẳng lên ở ngay trên tiệc rượu, cầm đũa nhẹ nhàng gõ vào bát.
144 Vị công tử tuyệt sắc đang hưởng thụ “Tề nhân chi phúc” này chính là Dư Tư Lăng. Trong lầu các, nàng ngồi ở một góc khuất hẻo lánh, nhưng lúc nào cũng chăm chú nhìn hành động của Triệu Tử Văn.
145 Trên thuyền hoa, một vị tiểu thư lãnh diễm từ trong lầu đi ra, tất cả mọi người cùng ồ lên một tiếng, ngay lúc này mệnh lệnh được ban ra, người chèo thuyền lập tức tăng tốc, hơn mười chiếc du thuyền đồng loạt lướt đi khung cảnh nhìn như một cuộc đua thuyền mà trung tâm là chiếc thuyền hoa lớn, cảnh tượng thật tráng lệ.
146 Tục truyền, Khang triều sống xa xỉ, không màng chính sự, mê đắm nữ sắc. Hàng ngày chỉ ở trong cung vui chơi với phi tần, suốt ngày yến tiệc, tán tỉnh cung nữ, thê thiếp của cận thần.
147 Hạ Bình thấy ánh mắt mọi người nhìn lại, khuôn mặt đẹp của nàng thoáng ửng hồng, nàng thì thầm:- Đòi…. cùng ta…. . chiến đấu…. ngươi, đồ đáng ghét. Triệu Tử Văn cười ha hả, nghe giọng nói ủy khuất của Hạ Bình, trong lòng hắn cảm thấy rất vui vẻ, nhưng nhìn lại thấy thần sắc của Lâm Mộng Phỉ thật tiêu điều, hắn cũng không khỏi canh cánh trong lòng.
148 - Đại ca, lái phi cơ là ý gì ?Lý Thanh Chiếu lắc lắc tay Triệu Tử Văn hỏi. - Cái này…. Triệu Tử Văn cũng không muốn phá hư sự thuần khiết thiện lương của Lý tài nữ, vội vàng cười nói:- Cái này có ý là….
149 - Cái tên xấu xa này !!Khuôn mặt xinh đẹp của Đại tiểu thư ửng hồng, vừa vui vừa thẹn lẩm bẩm. Trương Nhữ Chu thì xám mặt, khuôn mặt lúc trắng lúc đỏ, hắn không tin có tà, hắn đường đường một đại tài tử ở Kinh Đô sao có thể thua một tên thư đồng nho nhỏ ở Hàng Châu Tiền Đường ! Hắn không ngừng bước qua bước lại, vắt óc suy nghĩ !- Thiên hạ anh hùng hào kiệt đáo thử phủ thủ xưng thần(Dịch: Thiên hạ anh hùng hào kiệt đều cúi đầu xưng thần)Một lúc sau, Trương Nhữ Chu chỉ về phía nhà hắn ở kinh đô Hàm Đan, kiêu ngạo hét lớnTriệu Tử Văn lập tức chỉ vào bảng hiệu Quần Phương Các quát:- Thế gian trinh liệt nữ tử tiến lai khoan y giải quần!(Dịch: Thế gian trinh liệt nữ tử xin hay cởi áo quần !- Phì phì phì !!!Các nữ nhân trước câu thơ của hắn thấy vô cùng dâm đãng, khuôn mặt đỏ bừng, không ngừng xì xì phản đối, tên thư đồng này thực là dâm đãng.
150 Hạ Văn Đăng không ngờ lại nói trắng ra như vậy- Hạ huynh, sao lại nói vậy, tả chỉ là thưởng thức tài văn chương của Hạ Văn, hy vọng được cùng hắn nói chuyện mà thôi.
151 Tuy nhiên, Hạ tướng quân cũng thật là, sao lại bắt thiếu gia phải thi công danh chứ, muốn hắn làm quan không phải chỉ cần nói một câu sao, quá mức chính trực cũng không phải là tốt, trong lòng Triệu Tử Văn thầm bất bình.
152 Trong đội mắt đẹp của Hạ Bình lóng lánh lệ quang trong suốt, bộ dáng kiêu sa, thanh thuần, Triệu Tử Văn ôm chặt thân hình mảnh mai của nàng, kiên định nói:- Có huynh ở đây, không ai có thể ức hiếp muội.
153 Nghe lời nói tuyệt tình như vậy, ánh mắt Dư Tư Lăng ngập vẻ bi ai, sầu muộn, nàng nhẹ nhàng nói:- Hạ Văn, ngày mai không quyết đấu có được không?Quyết đấu? Triệu Tử Văn mấy ngày qua quả thực không nhớ, thiếu chút nữa đã quên mất chuyện này.
154 Điền Hổ suy nghĩ cân nhắc một hồi lâu, muốn mở miệng nói rồi lại kìm lại, hắn thở dài:- Ta không quản được chuyện phức tạp như vậy, đến lúc đó ngươi tự nhiên sẽ biết“Biết cái gì?” Triệu Tử Văn chợt cảm thấy nao nao.
155 - Được, vậy ta cũng không dùng thương!Triệu Tử Văn cởi Hổ Đầu Thương cắm xuống mặt tuyết, rồi nói với Dư Tư Lăng:- Hôm nay chúng ta đánh đến điểm là dừng.
156 Tuyết rơi đầy trời trong màn đêm yên tĩnh. Tây Hồ trường đình ở cách bờ Tây Hồ không xa. Triệu Tử Văn và Hạ Hổ âm thầm tiếp cận trường đình vắng vẻ. Trường đình thật dài, uốn lượn khúc khuỷu bên bờ Tây Hồ, mái lầu cong cong, thật to lớn.
157 Đột nhiên, không khí trở nên ngột ngạt. Chín sát thủ che mặt, mặc hắc y thấy mục tiêu rồi thì đồng thời xuất hiện. Cương đao đều đặn vung lên bắn hàn quang ra bốn phía, hướng thẳng về Triệu Tử Văn.
158 “Keng, Keng, Keng”Đầu thương Triệu Tử Văn đảo qua, mấy tiếng binh khí va chạm vào nhau phát ra tiếng kêu đinh tai. Trường thương to lớn đảo qua đảo lại, liên tục bức mấy người lui về phía sau.
159 - Lăng Nhi, không được chết. Ta sẽ cưới muội. Cả đời này ta sẽ chăm sóc muội thật tốt. Triệu Tử Văn rốt cuộc không kìm nổi tha thiết ôm chặt lấy nàng, nước mắt nóng bỏng rơi trên má nàng.
160 Mục tiêu của lão thất phu kia chính là Triệu Tử Văn, hắn đương nhiên không để ý tới ba đệ tử của Quần Phương Các mà phóng vọt qua, đuổi sát phía sau La Thanh YênHai mắt Dư Tư Lăng đẫm lệ, trong lòng nàng rất lo lắng cho Triệu Tử Văn, nàng thấp giọng lẩm bẩm:- Tướng công, muội chờ ngươi trở về.