101 - Lực đạo thật mạnh. Điền Hổ không khỏi tán thưởng, nhất là chiêu vặn gãy cổ, có thể thấy lực đạo hắn mạnh như thế nào. - A………. . Triệu Tử Văn quan sát hạ thân nữ tử, vết máu chảy ra có gì đó rất khác thường đáng chú ý, Triệu Tử Văn cảm giác có gì đó bất bình thường, nhưng không nghĩ ra thiếu cái gì, hắn cũng không tiện nhìn chằm chằm vào hạ thể nữ tử mãi, đành quay mặt nhận xét vết thương trên người nữ tử……Điền Hổ lật bàn tay của nữ tử lên, phát hiện móng tay rất sạch sẽ khiến hắn cảm thấy rất kỳ lạ:- Năm vị nữ tử trước dưới bàn tay đều có vết bẩn do viết chữ, nhưng vị nữ tử này lại không có, thật sự là kỳ lạ!Không biết hắn là đầu heo hay không chịu suy nghĩ, Triệu Tử Văn tức giận nói:- Ai quy định nhất định phải viết chữ?- Nói cũng đúng……Điền Hổ ngượng ngùng sờ đầu, vừa nói xong thì nghe thấy tiếng bước chân tản bộ, Điền Hổ nói:- Đi thôi, Dư bộ khoái đến đấy, đêm nay không thu hoạch được gì…….
102 Sáu nữ thi vẫn được canh giữ bên trong huyện nha, đến khi phá án và bắt giam tội phạm mới đem đi chôn cất, cũng để tạo điều kiện cho các bộ khoái tìm manh mối, mấy ngày nay thân nhân của sáu vị nữ tử cũng chưa được gặp mặt, rõ là chết rồi cũng không được yên lòng….
103 Triệu Tử Văn chạy như điên trên đường, lúc này đã rất khuya, đúng là thời điểm tên dâm tặc động thủ. Điền Hổ theo sát hắn, thấy Triệu Tử Văn chạy một mạch tới một tòa trang viện nhỏ gần huyện nha thì dừng bước, tòa trang viện chỉ có một gian, nhưng trong viện tùng bách trồng từng lớp, khung cảnh thật thanh tịnh.
104 - Nhưng ta không hiểu, tại sao hắn lại nhằm vào Dư bộ khoái, làm sao ngươi lại có thể phát hiện ra điều này ?Lúc này, người áo đen chắc chắn sẽ phải chết, Điền Hổ đương nhiên không hề lo lắng hắn có thể chạy thoát khỏi tay mình, hắn tiếp tục tò mò hỏi- Bởi vì …Triệu Tử Văn ấp úng nói, do dự một hồi lâu rồi nói:- Hắn là một thái giám !!- Thái giám !! Dâm tặc là thái giám !!!Điền Hổ bị dọa đến trợn mắt, thật khó có thể tiếp nhận chuyện nàyLúc này, hai má Dư Tư Lăng càng hồng thêm, ý nghĩ cũng có chút mơ hồ, đôi mắt đẹp mở to, hẳn nàng cũng không thể tin được, tên dâm tặc lại là thái giám…đây quả thật là một chuyện…buồn cười nhất trên đời.
105 Lúc này, Dư Tư Lăng đã sớm ý loạn tình mê, trong trạng thái vô thức nàng bất chấp tất cả, ôm chầm lấy nam nhân mà nàng chán ghét nhất. Triệu Tử Văn cũng hiểu nên hắn cũng không muốn giằng co cùng nàng, cho dù nàng trúng độc mà chết so ra vẫn còn tốt hơn là giúp nàng giải độc rồi bị nàng chém chết, Triệu Tử Văn giơ tay, muốn gạt cánh tay nhỏ nhắn của bông hoa đang bám trên lưng hắn đi, nhưng không ngờ đôi ngọc thủ này lại như một gọng kìm kẹp chặt khiến Triệu Tử Văn muốn khóc cũng không khóc nổi.
106 Lúc này trong lòng Triệu Tử Văn vô cùng cô đơn. Có lẽ một người hiện đại không nên thuộc về nơi này. Hắn không hề liếc nhìn Dư Tư Lăng một cái, chỉ ảm đạm mở cửa đi ra…Nhìn Triệu Tử Văn rời đi, Dư Tư Lăng nhịn hồi lâu, rốt cục nước mắt trút xuống.
107 Tinh thần Đại tiểu thư lúc này rất khẩn trương, cũng không biết nên nói gì, nhìn vẻ mặt lãnh đạm bên cạnh, nàng biết không thể nào ngăn cản hắn, trong lòng nàng quặn đau, cúi đầu, nếu như….
108 Triệu Tử Văn ôm chặt lấy cái lưng mảnh khảnh của Hạ Bình, mùi hương xử nữ thoang thoảng xộc vào mũi hắn, nếu không phải đang bị thương quả thật hắn muốn….
109 Mây đen dày đặc buông xuống, núi non trập trùng, hai thanh gỗ lớn dựng lên trên cửa Vọng Giang Thành, Hàng Châu, phía trong lầu các cao ngất trời, hai bên đường tùng bách hàng hàng.
110 Các tướng lĩnh đều không nhịn được cười, bầu không khí nặng nề cũng biến mất…. - Tướng quân, ta có cách, không biết nên thử một lần không. Triệu Tử Văn đứng dậy quay sang Tào tướng quân nói.
111 La Đinh vác theo ba con thỏ, chạy trở lại chỗ Triệu Tử Văn, rồi hô lớn với huynh đệ phía sau:- Các huynh đệ, tiếp tục bắn, không săn được một trăm con thì chúng ta cũng không còn mặt mũi mà trở về.
112 Bốn, năm người vây giết một người, cuộc chiến chấm dứt rất nhanh, mười tên tướng sĩ còn lại lần lượt ngã xuống, trên người đầy những vết thương kinh tâm…Nhìn một đám tướng sĩ bị chém giết, Triệu Tử Văn tim như bị đao cắt, nhưng hắn ốc còn không mang nổi mình ốc, gần như bị bức tới sát vách núi.
113 Lão già phất hàm râu bạc trắng có chút thâm ý cười nói:- Đúng là lão phu. Triệu Tử Văn biết lão lên núi hái thuốc, nhưng không ngờ lão lại tới Tam Đài Sơn, sự trùng hợp này khiến Triệu Tử Văn ngạc nhiên không ngừng.
114 Sáng sớm hôm sau, Triệu Tử Văn mò dậy, lúc này hắn cảm giác toàn thân đầy sức mạnh. Thật sự đúng như lời Lý chưởng quỹ nói, thể chất của hắn đã khác hẳn ngày xưa.
115 Lý chưởng quỹ một tay cầm Hổ Đầu Thương đứng ở đối diện Triệu Tử Văn, cười nói:- Ngươi luyện kiếm pháp gì, luyện cho ta xem. - Ta luyện chính là Giáng Trần kiếm pháp.
116 Sáng sớm ánh mặt trời chiếu trên ngôi nhà cỏ, rốt cục Triệu Tử Văn cũng chậm rãi mở mắt sau một giấc ngủ mệt mỏi. Bảy ngày tôi luyện đã khiến hắn khác hẳn ngày xưa.
117 Triệu Tử Văn đi qua bọn họ, nhưng bọn họ mi mắt cũng không động, điều này khiến Triệu Tử Văn dở khóc dở cười, hắn đeo Hổ Đầu Thương trên lưng, bọn họ lại không thèm để ý.
118 Dưới thành, cách đó không xa, trên một khoảng trống, hơn ngàn quân sĩ đã tập hợp, trống trận vang lên, vô số binh lính từ trong lều bắt đầu đi ra, xếp thành đội ngũ trên bãi đất trống.
119 Chúng tướng sĩ nhìn Triệu Bách Vị hào khí ngút trời, cảm giác như Triệu Bách Vị này sắp xuất lĩnh bọn họ giành được thắng lợi, họ giơ cao trường kiếm, cương đao, vì thân nhân, vì quê hương, hôm nay dù tử trận cũng sẽ dốc hết sức !Triệu Tử Văn ngạo nghễ đứng đó, nắm chặt Hổ Đầu Thương, lành lạnh nói:- Hôm nay là ngày chúng ta báo thù, cho dù bọn họ có thiên quân vạn mã, chúng ta cũng bắt họ nợ máu trả bằng máu.
120 - Giết !!! Kỵ binh tiến lên, san bằng bọn chúng cho taTôn tướng quân rút kiếm chỉ về phía quân doanh thét lớn. - Giết !!!Một ngàn kỵ binh cùng hét lớn, roi ngựa quất mạnh phóng thẳng về phía quân doanh.