161 Triệu Tử Văn thấy hai người đã đi, hắn cắn răng chậm rãi vịn vào vách tường đứng dậy, hắn là một người kiên cường, mạng của hắn phải là của chính hắn, không cần bất cứ kẻ nào, càng không thể để bất cứ kẻ nào nắm nó trong tay.
162 Thật là, Triệu Tử Văn căm giận trừng mắt nhìn bóng dáng Ngụy Tuyết rời đi, trong lòng hắn rất nhớ Lăng Nhi, hắn nhanh chóng mặc bộ quần áo Ngụy Tuyết đã chuẩn bị sẵn cho hắn rồi đi ra ngoài cửa.
163 Triệu Tử Văn cố gắng nhớ lại, nhưng hắn cũng không nhớ mình từng nói qua cái gì, tại sao Lăng Nhi lại sợ hãi như vậy. Hắn hôn lên mắt nàng trách:- Huynh đã nói gì ?Làn gió lạnh thổi qua hoa viên Vong Phu Các, hoa mai theo gió bay, từng bông hoa rụng xuống con đường.
164 - Tại hạ cáo lui. Triệu Tử Văn không còn vẻ cợt nhả nữa mà thần sắc có chút nghiêm túc. Bình Nam Vương đứng phía sau chỉ huy đám sát thủ truy sát hắn.
165 Công tử “cao” về mặt hình thức đúng là tay dài chân dài, túi tiền bên hông cũng khá dài, một câu đối này của Triệu Tử Văn đã hạ thấp giá trị của công tử cao gầy chỉ biết ăn chơi trác táng phá gia chi tử này.
166 Hạ Văn Đăng cũng cười cười, nói:- Cũng may mà chúng ta biết là thằng ranh nhà ngươi mà không có xảy ra chuyện gì thì nhất định sẽ đến tìm Bảo Nhi. Quả nhiên, chúng ta tới đây thì đụng trúng cái mặt ngươi ngay.
167 Hạ Bình hai vai run lên bần bật, ôm chặt lấy eo lưng Hạ Văn. Nàng mãi mãi ghi nhớ hình ảnh Hạ Văn một tay nắm ngang trường thương, một mình ngăn cản một cơ số cao thủ.
168 - Đúng rồi đó. Hạ tướng quân chắc chắn sẽ nhìn trúng tiểu vương gia. Tiểu vương gia thân phận cao quý, văn võ toàn tài. Hạ tiểu thư lại tuổi trẻ mỹ mạo.
169 Triệu Tử Văn nhìn tài tử thanh tú đã ngã lăn ra đất cười lạnh lùng. Đả kích có như thế thôi đã kinh hãi không dậy nổi rồi, còn nói cái gì mà bảo vệ quốc gia.
170 Các tài tử không thể nào cãi lại được. Bọn họ sinh nhằm thời kỳ quá trọng văn. Bên bờ Tây Hồ ở Giang Nam, yêu văn khinh võ đã dần trở thành một thói quen.
171 Mã Trí Viễn xanh cả mặt, môi đông lạnh nhợt nhạt như không còn chút máu, thân thể lạnh như băng giá. Gã nằm im trong chiếc thuyền nhỏ dưới Hồng Kiều, trong lòng tràn ngập nỗi sợ hãi đến quên cả cơ thể đang rét lạnh.
172 Lúc này, đoàn người của Triệu Tử Văn đã trở lại trung tâm chợ. Ba người Hạ Văn Đăng đang ôm đầy hai tay toàn là nhân sâm, vải vóc và lá trà. Hạ Văn Đăng thực sự không hiểu nổi vì sao Triệu Tử Văn lại phải mua mấy thứ này để làm gì.
173 - Ra mắt ba vị huynh trưởng!Lăng Nhi đỏ hết cả hai vành tai, duyên dáng thi lễ với ba người Hạng Tử Hiên. Khuôn mặt Hạng Tử Hiên lại đỏ bừng lên. Trò hề vừa rồi cũng bị Dư Bộ khoái bắt gặp, hắn ngượng ngùng cười nói:- Dư Bộ khoái, mời mau đứng lên cho.
174 - Ta rỗi hơi à mà đi truy vấn? Đều là bí mật hoàng gia của bọn họ, ta đi hỏi để làm cái gì? Không có việc gì thì cuốn xéo đi. Triệu Tử Văn thấp giọng mắng một câu rồi định xoay người đi vào trong phòng ăn bữa tối mà Lăng Nhi đã chuẩn bị.
175 Khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập hạnh phúc của Lăng Nhi thân thiết dụi vào trong lòng tướng công. Ước ao ngày xưa không dám với tới, không ngờ là tối nay đã thành hiện thực, Lăng Nhi co người lại nép chặt vào tướng công, chỉ sợ cảnh này rồi sẽ tan biến mất như một giấc mộng, cứ rúc vào trong lòng hắn, nỉ non một hồi rồi ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
176 Dư Tư Lăng khẽ bước chậm rãi đến bên cạnh Dư đại nhân. Nàng mặt hoa da phấn, duyên dáng nhìn lướt qua mọi người trong nội đường, ánh mắt như vô tình lại như hữu ý.
177 Mọi người tại đương trường đều choáng váng. Thái sư Đại Kinh làm sao lại quen biết một tiểu thư đồng chứ? Kinh ngạc nhất vẫn là Dư Huyện lệnh. Lão vốn định giới thiệu con rể mình đến hảo hữu đồng học Tô Đông Pha, không ngờ là Tô Đông Pha lại biết Triệu Tử Văn.
178 Gió lạnh tiết xuân gào thét ở thư đồng, trời đầy mây khiến người ta cảm thấy u ám, dường như giảm bớt phần nào không khí vui mừng rộn ràng của năm mới.
179 - Nhưng việc của Hạ Bình, ngươi cũng phải cẩn thận đó. Hình như mấy vị Vương gia đều biết việc này. Chuyện sát thủ lần trước chính là do bọn hắn phái tới đó.
180 - Vừa rồi Tử Văn còn định mua đèn Khổng Minh cho ngươi. Ngươi lại còn mắng hắn là bại hoại. Thật sự là hảo tâm mà không có hảo báo rồi. Hạ Văn Đăng đi tới cười cười nói với Hạ Bình.