301 Triệu Tử Văn làm sao không biết tác dụng của chiếc khăn tay trắng này chứ. Hắn ghé sát mặt vào bên tai đại tiểu thư, chẳng cần biết xấu hổ là gì, pha trò, nói:- Chuyện này.
302 - Vũ Tình, tại sao mới sáng sớm mà nàng đã bắt đầu chiếm tiện nghi của ta như vậy, đêm qua vẫn chưa đủ hay sao?Một thanh âm xấu xa khẽ vang bên tai Hạ Vũ Tình, khiết cho kiều khu của nàng trở nên nóng bừng lên, nàng giận dữ đánh vào cái tên giả bộ ngủ này:- Cười nhạo thiếp này, cười nhạo thiếp này.
303 Nếu như chỉ có thể lấy một người, đánh chết Phương Thiên Vũ cũng không lấy vị tiểu thư béo mập đó, lấy hai người thì hắn còn có thể đồng ý. Tuy nhiên bản tính Phương Thiên Vũ không tốt, hắn luẩn quẩn trong vòng này nên bỏ chạy đến kinh thành để né tránh mọi việc.
304 - Ra mắt Chính Nam Vương…. Khi Điền Hổ đi đến gần phát hiện ra Triệu tướng quân đang ở bên cạnh Hạng Tử Hiên thì lập tức cung kính hành lễ nói. Hạng Tử Hiên điềm đạm gật đầu trả lời:- Điền tướng quân, miễn lễ.
305 - Đoàn trưởng của chúng ta, binh đoàn của chúng ta!Triệu Tử Văn nghe thấy những lời này cũng không kìm được kích động khẽ run nhè nhẹ. Hắn càng hiểu rõ trách nhiệm Đoàn trưởng mà mình đang gánh vác, vì danh dự của Kỵ binh đoàn mà chiến đấu!Đại Kinh Kỵ binh đoàn hôm nay sẽ đi vào trong sử sách.
306 Vẻ mặt của chúng tướng sĩ đột nhiên trở nên ảm đạm, Triệu Tử Văn nói tiếp:- Kỵ binh đoàn của chúng ta hôm nay tuyệt không phải là đối thủ của thiết kỵ Hung Nô.
307 Hạng Tử Hiên mỉm cười, giơ chén rượu lên cao khẽ ngâm nga:- Kim nhật bất kiến tiễn đường nguyệt,Kim nguyệt tằng kinh chiếu cổ nhân. Cổ nhân kim nhân nhược lưu thủy,Cộng khán minh nguyệt nhất tiêu diêu!(Dịch nghĩa:Hôm nay không thấy trăng trên sông Tiền Đường.
308 - Con còn nói dám lung tung!Vương phu nhân không vui mắng. - Huynh ấy vốn là tỷ phu của con mà. Tiểu Lý không phục lẩm bẩm một câu, sau đó đem sự oán hận phát tiết lên đồ ăn trên bàn.
309 Liên đối thứ hai vừa ra, mọi người lập tức cúi đầu xuống, rung đùi cân nhắc. Công tử vừa rồi ngâm dâm thơ lại dùng một vế đối dâm đãng để đối lại liên đối thứ nhất, làm cho mọi người ở đây đều phá lên cười.
310 Toàn bộ Túy Tiên Lâu ầm ầm như sấm dậy. Ánh mắt mọi người đổ xô tới săm soi. Có người còn ngơ ngác nói:- Hắn là Triệu tướng quân ư?Thấy thân phận đã bị khui ra, Triệu Tử Văn không khỏi ngượng ngùng.
311 - Cho tôi một tờ, cho tôi một tờ. Ở trên đường phố, mọi người liên tiếp chen nhau mua tờ báo. Tòa soạn báo Hoa Hạ tại Hàn Lâm Thư Viện do Tần Quán làm tổng giám sát đã nhận thấy: Loạt báo thứ nhất phát ra đã được nhân dân vô cùng hưởng ứng.
312 Tên lệnh của Triệu Tử Văn phát ra lúc khẩn cấp báo cho Điền Hổ là một cách công cụ truyền tin. Lúc trước Triệu Tử Văn từng cảm thán, tưởng rằng cuộc hắn vốn tưởng răng thế giới càng về sau càng tiến bộ nhưng không ngờ nó lại càng lạc hậu.
313 Ánh mắt của tiểu nha hoàn chuyển sang nhìn về phía sau lưng tiểu thư thì thấy một nam nhân đang đứng ở đó. Hắn mặc một bộ thanh sam, mày kiếm mắt sáng, điều khiến cho người ta phải chú ý chính là phía sau lưng hắn có giắt một thanh cự thương, thật là oai hùng bất phàm.
314 Tô Uyển Nhu vừa sợ vừa thẹn, nhanh chóng đẩy Triệu đại nhân ra, cúi đầu xuống nhỏ giọng nói:- Gia gia!Tô Thái sư khẽ vuốt vuốt chòm râu, cười đầy thâm ý nhìn hai người.
315 Triệu Tử Văn cợt nhả nói:- La tỷ tỷ đừng hiểu lầm. Y của ta là ta đương nhiên là do mẹ ta sinh ra. Tối nay La Thanh Yên tới đây cũng không phải là muốn giết chết hắn.
316 Đối với ý định của lão Hoàng đế muốn để quận chúa lấy chồng xa đất Hung Nô này Triệu Tử Văn dĩ nhiên là biết lão không thực tâm muốn như vậy. Hắn thầm nghĩ, chuyện kết thân cùng với Hung Nô cũng là để làm hòa hoãn hơn cục diện giương cung bạt kiếm với bọn chúng lúc này.
317 Hạ Bình nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Đại tiểu thư thì thấy tràn đầy vẻ xuân sắc, trên làn da thịt trắng như tuyết lại thấp thoáng có vài chỗ ửng hồng. Để ý kỹ thì có thể nhận ra tiểu thư đã trở thành thiếu phụ,trong lòng nàng không khỏi cảm thấy tức giận.
318 - Đại ca, huynh có cho rằng ca ca sẽ đỗ cống sĩ trong cuộc thi này không?Đôi mắt của Bảo Nhi khẽ nhấp nháy, nàng lo lắng khẽ nói. Kỳ thi Hội lần này được tổ chức vào tháng ba, so với dự kiến thì trì hoãn mất một tháng cho nên các sĩ tử ở khắp nơi chắc hẳn là đã chuẩn bị kỹ càng.
319 Lý chưởng quỹ chính là người có ơn dạy bảo Triệu Tử Văn. Nếu như không có Lý chưởng quỹ thì cũng không có Triệu tướng quân ngày hôm nay. Triệu Tử Văn không biết lão Hoàng đế cũng với Lý chưởng quỹ là địch hay là bạn cho nên không dám nói lai lịch của thương pháp này ra.
320 - Hoàng thượng, Đại Kinh nhiều quan viên như vậy. Tại sao hết lần này đến lần khác cứ muốn thần hộ tống vậy?Triệu Tử Văn bất đắc dĩ nói. Thấy Triệu tướng quân lộ vẻ mặt đau khổ, lão Hoàng đế cũng không muốn bắt hắn đi.