361 Đối mắt xinh đẹp của Lâm Mộng Phỉ tràn ngập vẻ thương xót. Ôm chặt thân hình run nhè nhẹ của Triệu đại nhân, nói khẽ:- Trong sơn động huynh từng nói mê, huynh không nhớ sao?Trong lòng Triệu Tử Văn chấn động.
362 Lúc làm Dư bộ khoái ở Tiền Đường uy phong ra sao, hiện giờ lại quấn quýt lấy Triệu đại nhân thân mật gọi tướng công. Lương Mộ Phỉ nhìn Dư Tư Lăng đang thẹn thùng cũng không muốn tiếp tục trêu chọc nàng Dư Bộ khoái này nữa.
363 Hành động của Lương Mộ Phỉ với Triệu Tử Văn trước mặt Dư Tư Lăng khiến nàng vô cùng kích thích. Khoái cảm như thủy triều lại càng khiến nàng không kiêng nể gì, càng tò ra phóng đãng, lại càng thêm kích thích.
364 Trời, lại còn muốn ta hát sao? Triệu Tử Văn ngạc nhiên. Phong tục của Tây Lương quốc này đúng là làm khó dễ người muốn cưới vợ mà. – Hát đi, hát một bài đi.
365 Quốc chủ vui mừng cười nói:- Tử Văn, có câu nói này của ngươi thì trẫm yên tâm rồi!Lương Mộ Phỉ vẫn ở trong lòng phụ hoàng như trước, đôi mắt đẹp vẫn đầy vẻ quyến luyến không nỡ rời xa.
366 Triệu Tử Văn đi tới trung tâm của đại sảnh, mà tiểu cung nữ cũng dìu Hưng Bình công chúa tới bên cạnh hắn. Lúc này khuôn mặt xinh xắn của Lương Mộ Phỉ đã ửng hồng, vô cùng ngượng ngùng và ngọt ngào.
367 Đôi mắt đẹp của Lương Mộ Phỉ nước mắt như mưa, từng giọt từng giọt chậm rãi rơi xuống, nhỏ lên trên đôi tay thon thon nhỏ bé của nàng. Triệu Tử Văn ôn nhu hạ mũ phượng của nàng xuống, lập tức lộ ra khuôn mặt tuyệt mỹ quyến rũ xinh xắn.
368 Người hầu kia liên tục gật đầu, xoay người chạy ra ngoài Phò mã phủ, nhanh chóng trở về giúp Bát Hoàng tử thu thập hành lý, chuẩn bị xuất phát. Hưng Bình công chúa trong phòng nghe thấy tin cấp báo của người hầu của Bát Hoàng tử đôi vai khẽ run rẩy, lập tức biết đây chính là do An Vương giở trò.
369 Kỵ binh đoàn chạy ra khỏi thành Hàm Đan. Có kỵ binh trong tay thì dù không thể áp chế được phản loạn cũng có thể bảo vệ tính mạng nhiều người. Triệu Tử Văn nhìn Lăng Nhi quyến rũ nói:- Lăng Nhi, muội sáng sớm đã chạy tới chính là vì chuyện này sao?Dư Tư Lăng gật đầu, nước mắt lưng tròng nói:- Muội nghe hộ vệ của Bát Hoàng tử nói thành Hàm Đan phát sinh biến loạn, tướng công biết tin này nhất định sẽ sớm đi về thành Hàm Đan, cho nên.
370 Hương thơm thân thể của hai vị tiểu thư nhè nhẹ vờn quanh chóp mũi Triệu đại nhân, lại nghe các nàng oanh oanh yến yên, Triệu Tử Văn rất hưởng thụ dựa vào cửa sổ xe, vừa cười thầm vừa nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đã đỏ bừng lên của hai nàng.
371 Triệu Tử Văn nhanh chóng đi tới gần xe ngựa của Hạng Long Uyên mà thủ vệ xung quanh xe đều nhìn hắn với ánh mắt cảnh giác. Ngay lúc Triệu Tử Văn sắp đi tới cạnh xe ngựa thì thân hình Sở Thăng chợt nhoáng lên, đứng chắn trước mặt hắn, hừ lạnh một tiếng nói:- Thế tử bị phong hàn rất nặng, bệnh tình không thể coi thường.
372 "Lạch cạch, lạch cạch. . . . " Đoàn xe của Triệu Tử Văn chậm rãi đi trên sơn đạo quanh co. Hơn hai trăm tướng sĩ Tây Lương đều không hề có vẻ khẩn trương, rất nhàn nhã cầm trường mâu trong tay đi trên tiểu đạo.
373 - Tặc tử lớn mật, dám đánh lén. Nhạc Phá Nô nắm chặt ngân thương trong tay, hướng về phía Hoàn Nhan Liệt gầm lên một tiếng giận dữ. Hoàn Nhan Liệt nhìn thiếu niên lúc trước ở Tây Lương mình suýt nữa dùng một kiếm giải quyết này khinh thường cười lạnh một tiếng:- Chẳng lẽ ngươi không phát hiện ra đầu mũi tên còn chưa được mài sắc sao?Nghe thấy lời này của Hoàn Nhan Liệt, đôi mắt Nhạc Phá Nô theo tiềm thức nhìn về phía mũi tên bị mình đánh rơi.
374 Bụi đất tung bay, thanh thế rung trời, hình ảnh thương và kiếm cứ loang loáng. Mọi người đều mở to mắt, nhìn trừng trừng cặp cao thủ tuyệt thế này quyết đấu, cảm giác hít thở không thông.
375 - Muội nha, thật sự là quá lỗ mãng!Lương Mộ Phỉ nhìn Dư Tư Lăng đang đi đến gần, gắt gỏng mắng. Ánh mắt của tướng sĩ Tây Lương cũng đồng loạt nhìn về phía vị Triệu phu nhân hay xúc động này, trong lòng ai nấy đều cảm thán, vị Triệu phu nhân này đúng là rất si tình với Triệu tướng quân.
376 - Mộ Phỉ, đây là tiếng gì vậy?Hai mắt đẹp của Dư Tư Lăng vụt sáng. Nàng nghe thấy có thanh âm có chút âm trầm này thì cơ thể run lên, kéo cánh tay Lương Mộ Phỉ, khẽ hỏi.
377 Khi tiếng hỏa dược ầm ầm nổ vang, tướng sĩ Tây Lương bị dọa đến mức đứng sát vào nhau, nhưng bọn họ lại cảm thấy thân thể vẫn yên ổn, hoàn toàn không chút tổn hao gì.
378 Mọi người đều nhìn Hoàn Nhan Liệt bị cụt một tay, cười lạnh nói:- Hoàn Nhan tướng quân, ngươi cho rằng ngươi đang trong cảnh bị thương, một mình ngươi có thể địch nổi nhiều người chúng ta như vậy sao?Hoàn Nhan Liệt cũng cười ha hả, cười đến mức không thèm kiêng nể gì nữa.
379 - Tham kiến Triệu tướng quân!Hộ vệ phía sau Điền Hổ, nhìn thấy người đi tới là Triệu Tử Văn thì vội vàng cung kính thi lễ nói. Tướng sĩ của Kỵ binh đoàn còn chưa tới, mà Điền Hổ chỉ mang theo hơn một trăm thân binh tiến đến hội họp với Triệu Tử Văn thôi.
380 Triệu Tử Văn tâm thần run lên, ánh mắt lập tức nhìn lại, chỉ thấy Hạ Bình dẫn đầu lao ra khỏi một doanh trướng vừa vừa, thẳng tới hướng này. Hạ Bình hôm nay mặc một bộ đồ màu hồng nhạt, đôi mắt sáng hàm răng ngọc ngà, làn da tuyết trắng.